Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thiệu Phong, chị con bọn họ về kìa, mau đây!”

 

Mẹ Hoàng bảo Hoàng Thiệu Phong dẫn Lương Quân Cường tán chuyện ở nhà chính, gọi cha Hoàng về bồi tiếp, dẫn Hoàng Thục Mẫn bếp bận rộn, sắp đến bữa cơm , tranh thủ thời gian xào mấy món.

 

“Mẹ đoán là hôm nay các con sẽ về, cho nên hôm qua bảo em con cửa hàng cung ứng mua hai dẻ xương ống về hầm canh .”

 

Mẹ Hoàng mở tủ chén, từ bên trong bưng một chiếc chậu gỗ đựng xương.

 

Hoàng Thục Mẫn liếc một cái, tuy bao nhiêu thịt, nhưng dù cũng dính chút mặn, chỉ là...

 

Bình thường vốn chẳng yêu thương gì cô, hào phóng như ?

 

tự chi minh, cô ngoài việc sẵn sàng chi tiền và tâm sức cho em trai , đối với cô con gái chỉ cần một miếng ăn là .

 

Phải lúc về nhà, bàn còn chẳng lấy một món mặn nào mà!

 

Hôm nay là mặt trời mọc đằng tây ?

 

Hay là cáo chúc tết gà ý ?

 

Trong đầu Hoàng Thục Mẫn lóe lên vài ý nghĩ, nhưng khi thấy bóng lưng Hoàng đang bận rộn ngược xuôi, cô vẫn dằn sự phỏng đoán, ngộ nhỡ chỉ là giữ thể diện cho cô mặt con rể mới thì ?

 

lúc về nhà cô cũng mang về ít đồ, lẽ là nếm ngon ngọt, cảm thấy cô gả , ăn của nhà, dùng của nhà, ngược mỗi về còn mang đồ theo, đối với cô một chút mặt Quân Cường, chỉ lợi chứ hại.

 

Dù thế nào nữa, sẵn lòng đối với cô, cô là vui .

 

“Vậy con gọt mấy củ cà rốt, lát nữa bỏ trong canh nấu nhé?”

 

“Được.”

 

Lúc hai đang bận rộn, Lương Quân Cường còn giúp một tay, liền cha Hoàng và Hoàng Thiệu Phong kéo :

 

“Đàn ông bếp gì?

 

Đó là việc của phụ nữ!”

 

thế đúng thế, cứ đợi ăn là , chuyện đàn ông đại trượng phu bếp.”

 

Mẹ Hoàng cũng đuổi Lương Quân Cường ngoài.

 

Nghe thấy lời , mặt Hoàng Thục Mẫn thoáng hiện lên một tia tự nhiên, nếu là đây cô chắc chắn thấy lời vấn đề gì, nhưng thời gian cô sống ở nhà họ Lương qua, cô ít thấy mấy đàn ông trong nhà bận rộn trong bếp .

 

“Khó khăn lắm mới về một chuyến, cứ ở tán chuyện với cha và em trai .”

 

Cuối cùng Hoàng Thục Mẫn vẫn mỉm với Lương Quân Cường, nhíu mày, kiên trì thêm nữa.

 

Bữa cơm ăn uống coi như là hài hòa, khi dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp, cả nhà trong sân tán chuyện một lát, Hoàng Thục Mẫn liền Hoàng gọi riêng trong phòng, còn đóng cửa .

 

Nhìn thấy điệu bộ , tim Hoàng Thục Mẫn đ-ập thình thịch, thẳng vấn đề hỏi:

 

“Mẹ chuyện với con ?”

 

“Lần bảo con về chính là chuyện thương lượng với con, ai ngờ liên tiếp đổ mấy ngày mưa, nên chậm trễ mất.”

 

Mẹ Hoàng mím môi , kéo Hoàng Thục Mẫn xuống bên mép giường, vỗ vỗ tay cô.

 

“Mẹ cũng vòng vo với con nữa, gọi con đến là về chuyện của cô em chồng con.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-115.html.]

Nghe , nụ mặt Hoàng Thục Mẫn cứng đờ, mày nhíu , đang yên đang lành đột nhiên nhắc tới Thanh Thanh?

 

Trong lòng kinh ngạc, nên mãi một lúc mới như thể tin nổi mà lầm bầm nhắc :

 

“Cô em chồng con?”

 

Trong đầu lập tức hiện lên một khuôn mặt mỹ nhân rạng rỡ như hoa đào.

 

, chính là cái con bé tên Lương Thanh Thanh đó.”

 

Mẹ Hoàng chú ý tới sự đổi sắc mặt của Hoàng Thục Mẫn, ngữ khí đổi, ngược còn hạ thấp giọng xuống, dường như sợ bên ngoài thấy .

 

“Lần chẳng con với là con thích nó ?

 

Lười ham ăn, tính khí lớn, còn ở nhà ăn cơm trắng, thế mà chồng con bọn họ đầu óc hồ đồ, thương nó như thương con mắt , đem hết đồ trong nhà cho nó hết, nghĩ nghĩ , cứ tiếp tục thế thì là cách, chuyện thiên vị lệch lạc sang phía con gái như thế chứ.”

 

Hoàng Thục Mẫn chột vén vén mớ tóc mai rối bên tai, định mở miệng phản bác, nên thế nào, vì những lời đúng là cô mặt , nhưng lúc đó cô mới nhà họ Lương bao lâu, hiểu hết về Lương Thanh Thanh, trong lòng vì chuyện chồng lúc trách cô và Quân Cường chuyện để Lương Thanh Thanh say xỉn ngoài ruộng ngô mà vui, nên mới lời bóng gió .

 

Cứ nghĩ tới những thứ đồ mang về ngày hôm nay còn phần mà Lương Thanh Thanh kiếm , trong lòng cô liền dâng lên một luồng hổ thẹn nên lời.

 

“Mẹ...”

 

Chính lúc định giải thích chuyện, kết quả lời còn dứt, Hoàng cắt ngang.

 

“Cho nên giúp con nghĩ một cách , trực tiếp gả nó là nó còn chướng mắt con nữa !”

 

Nói tới đây, Hoàng phấn khích đến mức mặt đỏ rực, đợi Hoàng Thục Mẫn trả lời, bà tự ý tiếp:

 

“Lúc con kết hôn, con bé đó cũng từng thấy qua một , gạt bỏ những cái khác , cái mặt đó cái dáng đó thì đúng là chê , là hàng nhất phẩm đấy.”

 

“Vừa khéo bên phía em dâu tương lai của con một họ hàng xa tìm một mối hôn sự, chỉ đích danh là tìm một cô gái xinh dễ sinh nở, liền nghĩ ngay tới cái con bé Lương Thanh Thanh đó.”

 

“Mẹ!”

 

Hoàng Thục Mẫn đầu tiên nhịn mà cắt ngang lời Hoàng, mặt thậm chí còn mang theo vẻ kiên nhẫn, “Bên phía bọn họ thể họ hàng chứ?

 

Hơn nữa, hôn sự của cô em chồng con đến lượt nhà chúng nhúng tay ?

 

Mẹ chồng con còn giữ cô thêm một hai năm nữa mà.”

 

Làm mối mối, cho thì mới càng ngày càng thiết , nếu , xảy chuyện gì, thể thiếu việc sẽ trách móc trung gian là bọn họ!

 

Hoàng Thục Mẫn đang sống yên ở nhà họ Lương, chả ôm rơm rậm bụng chút nào.

 

Hơn nữa, cái cô gái gả cho Hoàng Thiệu Phong điều kiện gia đình cũng tương đương với nhà họ Hoàng bọn họ, họ hàng xa thì càng cần !

 

Nhà ai gả con gái mà chẳng gả chỗ cao hơn?

 

Huống hồ Lương Thanh Thanh còn sinh xinh như , não thủ đoạn, bay lên cành cao biến thành phượng hoàng cũng chừng, chuyện trúng trong miệng !

 

“Này, Hoàng Thục Mẫn!

 

Con dùng cái thái độ gì thế hả?

 

Mẹ đây là đang lo lắng cho ai chứ, đúng là ơn mắc oán mà!”

 

Mẹ Hoàng tức đến mức mặt đỏ tía tai, phắt dậy chỉ Hoàng Thục Mẫn mắng một câu, nhưng nghĩ tới điều gì đó, nén cơn giận trong lòng, ôn tồn .

 

 

Loading...