Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:50
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được.”
Đối với sự đổi thái độ của Hoàng Nhã Lệ, Lương Thanh Thanh chút hiểu , nhưng vẫn đáp bằng một nụ , cùng Phạm Ngạn Hành xuống chiếc ghế chờ dài hành lang.
Vừa cách một bức tường và một cánh cửa sổ, Hoàng Nhã Lệ rõ diện mạo của Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành, lúc đối mặt quan sát một hồi, khỏi hít sâu một , trong mắt lóe lên một tia kinh diễm, cặp đôi trai tài gái sắc dù đặt ở cục phát thanh nổi tiếng với diện mạo như bọn họ, thậm chí là cục văn hóa cũng hiếm thấy!
Ngoại hình của cô trong các phát thanh viên cũng coi là nổi bật , nhưng đặt mặt cô gái thì đúng là múa rìu qua mắt thợ.
Bình thường Hoàng Nhã Lệ vốn thích giao thiệp với , hiện tại thấy Lương Thanh Thanh càng rời , do dự hai giây , thấy đối phương lạnh lùng, bèn lớn gan xuống bên cạnh cô, chủ động bắt chuyện:
“ là phát thanh viên của cục phát thanh, tên là Hoàng Nhã Lệ, còn cô?”
Đối với việc quen của Hoàng Nhã Lệ, Lương Thanh Thanh hề phản cảm, thấy cô là phát thanh viên, đôi mắt to khỏi sáng lên, “ tên Lương Thanh Thanh.”
Nói xong, cô cũng quên nhắc đến Phạm Ngạn Hành, “Đây là đối tượng của , hôm nay cùng đến đây.”
Lần đầu tiên Lương Thanh Thanh chính thức giới thiệu với khác, Phạm Ngạn Hành ưỡn thẳng lưng hơn một chút, trong mắt tràn ngập ý lấp lánh, ngũ quan thanh lãnh cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, cảm giác xa cách khác ngàn dặm cũng theo đó mà biến mất, gật đầu với Hoàng Nhã Lệ, “Chào cô, tên Phạm Ngạn Hành, là đối tượng của cô .”
Chậc, hai chữ đối tượng một cách quang minh chính đại thật êm tai!
Hoàng Nhã Lệ qua giữa hai , che miệng :
“Không cần giới thiệu cũng , thật xứng đôi!”
“Cảm ơn!”
Lương Thanh Thanh còn kịp gì, thấy bên cạnh truyền đến một giọng trầm thấp đầy vẻ hưng phấn, vang dội đanh thép, khiến cô hổ đến mức tìm một cái khe để chui xuống, chỉ khách khí khen một câu, mà nghiêm túc hưởng ứng luôn !
Nghĩ đến đây, Lương Thanh Thanh đầu lườm Phạm Ngạn Hành một cái, kết quả nhận là ánh mắt vô tội và ủy khuất của , dường như đang lên án vì cô lườm , tức đến mức Lương Thanh Thanh nhịn lườm thêm cái nữa, trong mắt đầy sự cảnh cáo, bảo ở bên ngoài an phận một chút!
“Ha ha ha, tình cảm của hai thật .”
Hoàng Nhã Lệ chứng kiến bộ quá trình dứt , “Lúc đầu còn tưởng cô đến việc, trong thôn sắp bắt đầu lắp đặt trạm phát thanh , những ngày đến đóng dấu ký giấy tờ, chúng bận tối mày tối mặt, bây giờ thấy bước cửa là trong lòng hoảng hốt.”
Hèn chi lúc nãy Hoàng Nhã Lệ thấy bọn họ vẻ mặt chút khó coi, hóa là vì nguyên nhân , huống chi bọn họ còn đến giờ nghỉ ngơi.
“Phát thanh viên cũng quản những việc ?”
Lương Thanh Thanh tò mò hỏi một câu.
Vừa nhắc đến chuyện , khuôn mặt xinh của Hoàng Nhã Lệ nhăn nhó như quả mướp đắng, “Bình thường thì cần, chỉ là hiện tại là thời kỳ đặc biệt, nhân lực trong cục đủ, nên gọi chúng qua giúp đỡ.”
Nói xong, như chợt nhớ điều gì, Hoàng Nhã Lệ về phía Lương Thanh Thanh, “ , cô là em gái chị Phụng, tiếng phổ thông chuẩn, xinh như thế , đến cục phát thanh chúng phát thanh viên?
Với điều kiện của cô chắc chắn dễ như trở bàn tay.”
Huống chi còn một chị việc ở cục phát thanh, đúng là gần quan ban lộc!
Chỉ điều câu Hoàng Nhã Lệ rõ , chuyện như ai cũng hiểu ngầm với , nhưng thì mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-119.html.]
Nghe , Lương Thanh Thanh khổ một tiếng, “Lúc đó cũng đến thử một chuyến, chỉ điều là nông thôn, ngay vòng đầu tiên qua .”
Phạm Ngạn Hành ngạc nhiên Lương Thanh Thanh một cái, từng cô qua chuyện cô từng đến phỏng vấn ở cục phát thanh?
Lương Thanh Thanh nhận thấy tầm mắt của Phạm Ngạn Hành, bèn trao cho một ánh mắt trấn an, ám thị lát nữa sẽ rõ với , liền tiếp tục yên lặng bên cạnh phông nền lắng .
“Hả?”
Hoàng Nhã Lệ trợn tròn mắt, chút dám tin, lẩm bẩm:
“Cô đừng lừa đấy.”
Phản ứng y hệt chị Phụng lúc đó, Lương Thanh Thanh bất đắc dĩ đỡ trán, thở dài, “ lừa cô gì?
còn lừa cô đây, đồng nghiệp với một cô gái xinh như cô , nhưng điều kiện cứng bày đó, nhận nông thôn, căn bản nổi cục phát thanh.”
Lúc , Hoàng Nhã Lệ mới thực sự tin lời Lương Thanh Thanh , nhất thời chút cảm thán, đồng thời sâu trong lòng chút may mắn thầm kín, nếu Lương Thanh Thanh hộ khẩu thành phố, lúc tuyển chọn phát thanh viên chắc chắn sẽ là một đối thủ đáng gờm.
Hoàng Nhã Lệ cảm thấy hổ thẹn vì ý nghĩ nảy của , vành tai đỏ bừng lên, mím môi, bù đắp điều gì đó, bèn đột nhiên mở miệng :
“Ở thành phố cô , nhưng thể thử ở quê mà!”
“ cũng nghĩ như , nhưng nội dung phỏng vấn ở quê gồm những gì, là ai phỏng vấn, mấy ngày nay lo đến bạc cả tóc.”
Tim Lương Thanh Thanh đ-ập thình thịch, cô linh cảm, chuyến ngày hôm nay của chắc chắn sẽ uổng phí.
Quả nhiên, giây tiếp theo Hoàng Nhã Lệ liền vỗ tay :
“Vậy thì cô hỏi đúng , từ hôm bắt đầu công xã tuyển phát thanh viên , khéo một tin tức.”
“ trạm phát thanh chẳng vẫn bắt đầu xây dựng ?
Sao bắt đầu tuyển nhanh như ?”
Lương Thanh Thanh nhíu mày, đại đội trưởng chẳng cuối tháng mới bắt đầu xây dựng trạm phát thanh ?
Chờ xây xong ước chừng cũng mất hơn nửa tháng.
bây giờ mới giữa tháng, xây còn xây, bắt đầu tuyển ?
“Bởi vì huấn luyện mà, các lãnh đạo coi trọng việc mở trạm phát thanh , giáo viên huấn luyện phát thanh và kỹ thuật viên đều mời từ tỉnh về, lúc đó sẽ huấn luyện một kèm một!”
“Một kèm một?”
“Chứ còn gì nữa, ngay cả những phát thanh viên ở huyện như chúng cũng theo huấn luyện một lượt, nếu lúc đó cô chọn, ước chừng hai chúng còn thể cùng huấn luyện đấy.”
Hoàng Nhã Lệ nháy mắt với Lương Thanh Thanh.
“Lần tuyển ở quê , thống nhất mở địa điểm phỏng vấn ở công xã, mỗi bên cục phát thanh và công xã chúng sẽ chọn một lãnh đạo giám khảo, công bằng chính trực, cho cơ hội cửa .”