Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe , ánh mắt Lương Thanh Thanh sáng bừng lên.”

 

Chương 57 Tiệm cơm quốc doanh

 

“Vậy nội dung phỏng vấn thì ?

 

Có yêu cầu gì ạ?”

 

“Thì là mặt lãnh đạo tự giới thiệu bản một chút, đó một bài văn, kết thúc thì trả lời mấy câu hỏi, đơn giản, cô đừng căng thẳng, yêu cầu thì chắc chắn là , điều kiện cứng là ngoại hình chỉnh tề, tiếng phổ thông, chữ, nhất là tự một bản thảo...”

 

cô cứ yên tâm , thấy cô chắc chắn 100% là trúng tuyển.”

 

Hoàng Nhã Lệ xua tay, lòng tin với Lương Thanh Thanh.

 

Những gì Hoàng Nhã Lệ đại khái cũng giống như những gì Lương Thanh Thanh dự đoán đó, xong tảng đ-á treo lơ lửng trong lòng cô rốt cuộc cũng rơi xuống, lúc đó công xã Hồng Miêu ước chừng cũng sẽ tiến hành tuyển theo cách Hoàng Nhã Lệ .

 

Bớt nhiều thao tác ngầm, xác suất cô trúng tuyển cũng tăng lên đáng kể, đến chuyện khác, chỉ riêng chuyện cô luyện tập lâu như , so với khác nhiều ưu thế .

 

Nghĩ đến đây, ý trong mắt Lương Thanh Thanh càng sâu hơn, đối với Hoàng Nhã Lệ cũng vô cùng cảm kích, cộng thêm việc cô ý kết giao bạn , tròng mắt đảo quanh, lập tức lấy từ trong túi Phạm Ngạn Hành đang xách hai quả đào mọng nước, “Cảm ơn cô cho những tin tức , thực sự là quá cảm kích, hai quả đào cô cầm lấy mà ăn.”

 

Nhìn hai quả đào hồng nhét lòng , mắt Hoàng Nhã Lệ lóe lên, hôm qua ngang qua hợp tác xã mua bán thấy loại đào mua , chỉ là giá cả rốt cuộc vẫn nỡ xuống tay, ai ngờ hôm nay cô chỉ thêm vài câu tin tức vốn bí mật gì, cô gái mặt tặng cho hai quả.

 

Nhìn cách ăn mặc của hai bọn họ đều rẻ, khí chất xuất chúng, tay hào phóng, ước chừng tuy là thôn quê nhưng chắc chắn cũng là thể diện và kỹ tính, chừng còn là thanh niên tri thức xuất .

 

dù thế nào nữa, tính cách của Lương Thanh Thanh cô thích!

 

Không kiêu ngạo tự ti, xinh còn tôn trọng khác, đối nhân xử thế vô cùng khéo léo, ở cùng loại chỉ hai chữ thoải mái để hình dung.

 

Người bạn kết giao!

 

Hoàng Nhã Lệ hạ quyết tâm, thấy Lương Thanh Thanh hào phóng như nên cũng từ chối nữa, giơ giơ hai quả đào to bằng nắm tay, híp mắt, “Đồng chí Lương đối xử với như , cũng thể nhận , nhân lúc đến giờ việc cho cô những điều cần lưu ý bình thường của phát thanh viên nhé.”

 

“Đừng gọi là đồng chí Lương nữa, gọi là Thanh Thanh .”

 

Lương Thanh Thanh nhếch môi, đôi mắt đen láy.

 

“Vậy cô cũng gọi là Nhã Lệ.”

 

Hai tâm đầu ý hợp, bỏ mặc Phạm Ngạn Hành bên cạnh sang một bên, bắt đầu tán gẫu về các chủ đề liên quan đến phát thanh viên, chỉ là chuyện cũng chẳng bao lâu, một lát chuyển sang chuyện ăn mặc, kiểu tóc, dây buộc tóc...

 

Giữa con gái với , đặc biệt là những cô gái yêu cái thì luôn những chuyện mãi hết.

 

Hoàng Nhã Lệ còn đến chỗ việc của lấy ba chiếc dây buộc tóc mới qua, bên treo những vật trang trí nhiều màu sắc, hình ngôi nhỏ màu vàng, cũng bông hoa màu đỏ, đều là những màu sắc tươi tắn, nếu đeo đầu thể tô điểm thêm một chút màu sắc cho trang phục đen trắng xám hàng ngày, thịnh hành trong các cô gái thời đại , quá nổi bật nhưng vô cùng mắt.

 

kiểu dáng dây buộc tóc cũng sự phân biệt, loại rẻ tiền đều chỉ một kiểu duy nhất, loại đắt tiền thì phần lớn đều nỡ mua, cho nên nếu ai đeo một mẫu mã mới lạ thì sẽ hỏi lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-120.html.]

“Đây là cô công tác ở tỉnh mua về cho đấy, trong huyện bán .”

 

“Thật quá!”

 

“Cái gì thật quá?”

 

Bên ngoài đột nhiên truyền đến một giọng quen thuộc xa lạ, những khác đều đầu sang, liền thấy Lý Thanh Phụng đang ở cửa, trong tay còn cầm một cái túi, “Thanh Thanh em đến ?”

 

Lý Thanh Phụng lúc nãy còn dám chắc chắn, cho đến khi rõ khuôn mặt xinh động lòng của Lương Thanh Thanh mới thành tiếng.

 

“Chị Nhã Lệ tặng em mấy cái dây buộc tóc, bọn em đang chuyện đây.”

 

Lương Thanh Thanh dậy từ chiếc ghế dài, đón lấy Lý Thanh Phụng, mặt lộ hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, ánh mặt trời chiếu lên làn da trắng nõn của cô càng thêm rạng rỡ.

 

“Em qua đây là để thăm chị Phụng, tiện thể gửi tặng chị ít đồ.”

 

Vừa dứt lời, Phạm Ngạn Hành ở bên cạnh liền mang dưa hấu và đào đang xách tới.

 

“Ôi trời, đến là , còn mang đồ theo gì?”

 

Lý Thanh Phụng thấy cách Lương Thanh Thanh gọi Hoàng Nhã Lệ thì ngẩn , rõ ràng đáng lẽ là đầu gặp mặt, hai họ quen thuộc đến thế, nhưng tình bạn giữa các cô gái trẻ luôn đến nhanh, cô cũng quan tâm quá nhiều.

 

Ngược khi thấy đồ vật trong túi cô ngạc nhiên lâu, ngờ lâu như gặp mà Lương Thanh Thanh vẫn còn nhớ , hơn nữa còn gửi tặng nhiều đồ như .

 

“Lần chị giúp em một việc lớn, đây chỉ là một chút tấm lòng thôi, chị Phụng chị đừng khách khí với em.”

 

Giọng của Lương Thanh Thanh mềm mại thiết, khiến bất kỳ ai cũng nỡ từ chối cô.

 

Lý Thanh Phụng mím môi, gì đó, nhưng đối mặt với ánh mắt chân thành của Lương Thanh Thanh cuối cùng vẫn gật đầu, nhận lấy hai cái túi từ tay Phạm Ngạn Hành, tầm mắt cũng thuận thế rơi , đàn ông cao lớn tuấn tú mặt, trong đầu lóe lên một tia sáng, Lương Thanh Thanh hỏi:

 

“Vị là?”

 

“Đối tượng của em.”

 

Lương Thanh Thanh giới thiệu Phạm Ngạn Hành, thể là như cá gặp nước, nửa phần tự nhiên ngượng ngùng.

 

Phạm Ngạn Hành cũng thích thái độ của cô, đường đường chính chính rõ quan hệ của hai , giấu giếm chút nào, khiến cảm giác thể lộ diện ánh sáng, chỉ là khi nào mới thể nhận đãi ngộ mặt của cô, ôi, con đường dài đằng đẵng cứ từng bước mà .

 

Điểm thanh niên tri thức chẳng bao lâu nữa là xây xong , chờ chuyển khỏi nhà họ Lương là thể công khai quan hệ !

 

Lúc Phạm Ngạn Hành còn vợ tương lai ghét bỏ đến nhường nào, những chuyện nên vui mừng quá sớm!

 

Đương nhiên đó là chuyện .

 

“Chào chị Phụng, tên Phạm Ngạn Hành, là đối tượng của Thanh Thanh.”

 

 

Loading...