Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:44
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bỗng chốc mất vợ, còn vì cái lý do thể thành lời mà mất, đòn đả kích tâm lý đối với Lương Quân Cường chắc chắn là vô cùng lớn, nhưng cũng còn cách nào khác, chuyện chỉ thể dựa chính từ từ nghĩ thông suốt.”

 

Lương Thanh Thanh đến đó thì dừng, xong liền dắt tay Tùng Tử, “Đi thôi, cô út đưa cháu vẽ tranh tiếp nhé, lúc nãy con rùa nhỏ vẫn vẽ xong ."

 

Nghe , mắt Tùng T.ử sáng lên, hưng phấn nhảy nhót theo Lương Thanh Thanh trong phòng, “Cô út lúc nãy cho cháu ngoài, cháu vẽ nhiều , cô xem ."

 

“Được, nếu vẽ kẹo cho cháu ăn đấy."

 

Cảnh tượng lúc nãy quá hỗn loạn, Lương Thanh Thanh sợ trẻ con dọa sợ, bèn để Tùng T.ử ở trong phòng đừng ngoài, tiếp tục vẽ tranh, nếu vẽ thì sẽ cho bé kẹo.

 

Kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mà Phạm Ngạn Hành cho cô đó vẫn còn vài viên, dùng để dỗ trẻ con.

 

Thấy Lương Thanh Thanh dẫn con trai tiếp tục việc cũ như chuyện gì xảy , Vương Hiểu Mai cô thật sự giống như lời cô để tâm đến chuyện , bèn thở phào nhẹ nhõm một , đó liếc hai còn trong nhà, cũng thử thăm dò lên tiếng:

 

“Quần áo của vẫn giặt xong, giặt tiếp đây."

 

“Chị dâu, chị ."

 

Lương Quân Cường từ đến nay luôn kính trọng cả và chị dâu, dù nổi nhưng vẫn nhếch khóe môi.

 

Vương Hiểu Mai gật đầu, xoay về phía sân .

 

Trong phút chốc, sân vườn vốn ồn ào chỉ còn hai Lương Quân Cường và Phạm Ngạn Hành, lau mặt một cái, lông mày khóa c.h.ặ.t, biểu cảm mệt mỏi rã rời, trầm giọng lên tiếng:

 

“Ngạn Hành, chuyện em với , ngờ Thục Mẫn bọn họ ..."

 

Anh còn xong, Phạm Ngạn Hành lên tiếng ngắt lời:

 

“Anh Quân Cường, giữa hai chúng đừng những lời , bảo chuyện liên quan đến , đừng vơ trách nhiệm , như chỉ khiến bản suy sụp mà còn khiến mệt mỏi theo."

 

Lương Quân Cường mím môi, cúi đầu rũ mắt, thể phủ nhận lời của Phạm Ngạn Hành là đúng.

 

“Chuyện của và Thanh Thanh định khi nào mới cho cha , sợ sẽ còn chuyện tương tự xảy ."

 

Lương Quân Cường điều chỉnh tâm trạng, hỏi vấn đề thắc mắc bấy lâu nay.

 

Nghe , Phạm Ngạn Hành nở nụ khổ, mặt lướt qua một tia bất lực, “ cũng công khai sớm một chút."

 

Ý của câu chính là Lương Thanh Thanh công khai, Lương Quân Cường ngạc nhiên gãi đầu, đang định hỏi tại thì thấy Phạm Ngạn Hành chủ động giải đáp:

 

cũng còn xa nữa , đợi điểm thanh niên tri thức mới sửa sang xong, khi dọn ngoài là thể công khai , hiện tại vẫn thích hợp lắm."

 

Vừa , mặt Phạm Ngạn Hành chậm rãi hiện lên một nụ nhạt kiểu “xua tan mây mù thấy trăng sáng", vẻ thần tình nhẹ nhõm đó đ-âm thẳng sâu trong lòng Lương Quân Cường, đúng là chuyện hỏi hỏi chuyện buồn, tự tìm ngược.

 

Có lẽ nhận hiện trạng “lẻ bóng một " của Lương Quân Cường, Phạm Ngạn Hành khẽ ho một tiếng, vỗ vai em , :

 

“Đời chuyện như ý tám chín phần mười, tình trường thất bại thì chúng kiếm thêm nhiều điểm công lao, nỗ lực nâng cao bản ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-137.html.]

 

Nói thì , nhưng nụ nơi khóe môi Phạm Ngạn Hành giấu .

 

Lương Quân Cường im lặng hai giây mới nhếch miệng:

 

đột nhiên ở một một lát."

 

“Vậy phiền nữa, xem Tùng T.ử vẽ tranh đây."

 

Phạm Ngạn Hành dứt khoát thu tay , Lương Quân Cường cái bóng lưng bước chân nhẹ nhàng của mà thầm nghiến răng.

 

Hừ, xem Tùng T.ử vẽ tranh là giả, xem Thanh Thanh mới là thật thì !

 

Sau đó kìm mà xuống tinh thần, một lúc lâu mới nhấc chân về phòng , cửa mở , nỗi buồn trong lòng càng sâu thêm, trong phòng trống trải, trong lòng cũng trống trải, vô cùng khó chịu.

 

Tủ quần áo vốn xếp quần áo phụ nữ nay trống hơn một nửa, chiếc gương treo cửa cũng thấy bóng dáng ...

 

Tất cả thứ đều khôi phục về bộ dạng như khi kết hôn, Lương Quân Cường trong phòng lâu, mãi đến khi màn đêm buông xuống, bên ngoài mới truyền đến tiếng động.

 

“Nhà họ Hoàng đúng là hổ, sính lễ chỉ trả một nửa , ngay cả của hồi môn cũng thu hết."

 

Mã Tú Chi tức giận phịch xuống chiếc ghế gỗ giữa sân, bực bội đ-á mạnh xuống đất một cái.

 

Lương Học Dũng ở bên cạnh khuyên nhủ:

 

“Chỗ sính lễ đó coi như tiền công cô con dâu nhà mấy tháng nay , dù giấy tờ cũng , và Quân Cường còn quan hệ gì nữa."

 

“Cô cũng xứng ?"

 

Mã Tú Chi hừ lạnh một tiếng, cảm thấy hai chữ “tiền công" của Lương Học Dũng khó , cứ như Hoàng Thục Mẫn chỉ là một món hàng , nhưng nghĩ đến điều gì đó, l.ồ.ng ng-ực bà phập phồng dữ dội vì tức giận, những sửa mà còn mắng khó hơn.

 

“Bà già đúng là mở mang tầm mắt , Hoàng Thục Mẫn diễn kịch như thế lên sân khấu mà diễn?

 

Nếu đến thôn bọn họ một chuyến, còn thật sự là hạng miệng lưỡi đê tiện mặt một kiểu, lưng một kiểu như !"

 

“Có chuyện gì thế ạ?"

 

Vương Hiểu Mai từ trong phòng , theo bản năng sang chồng , Lương Thư Cường lắc đầu, những lời khó đó, vẫn là Mã Tú Chi nhịn , tuôn hết một lượt, nhổ một bãi nước miếng về phía nhà họ Hoàng.

 

“Còn gì nữa, Hoàng Thục Mẫn bên ngoài giả vờ hiền lành độ lượng, thực chất mỗi về nhà đẻ đều ở bên đó đặt điều và Thanh Thanh, chúng già lẩm cẩm, thiên vị con gái đến mức ngu xuẩn!

 

Đồ đạc gia sản mà và cha các vất vả nửa đời , chiều chuộng ai thì chiều chuộng đó, đến lượt cô lưng sắp đặt chắc!"

 

Vương Hiểu Mai tự nhiên đạo lý , cho nên bao giờ đố kỵ với Lương Thanh Thanh, tiền của cha cho ai thì cho, đố kỵ cũng chẳng ích gì, nhúng tay quá sâu chỉ tổ ảnh hưởng đến hòa khí gia đình, hơn nữa cha chồng tuy cho con gái nhiều, nhưng phần nên cho vợ chồng cô thì bao giờ thiếu.

 

Cô cũng là con gái của , thấy thái độ cưng chiều con gái của cha chồng, hâm mộ còn kịp, mà ghen ghét, thậm chí trong lòng còn thầm thề nếu sinh con gái, cô cũng sẽ nâng niu như công chúa nhỏ trong lòng bàn tay mà yêu thương.

 

 

Loading...