Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa ăn cơm xong Mã Tú Chi gọi Lương Thanh Thanh , vẻ mặt bí hiểm nháy mắt với cô, trong lòng mơ hồ dâng lên một dự cảm lành, còn kịp lên tiếng thấy đối phương híp mắt :
“Mẹ thấy cái cách tìm đóng vai phỏng vấn của Thanh Thanh ."
“Thế ạ?"
Lương Thanh Thanh nuốt nước miếng, theo bản năng hỏi ngược một câu.
“ !
Cho nên suy tính , cũng tìm một luyện tập cùng con, thể cứ để con tự luyện tập mãi , nhưng nhà văn hóa nhiều..."
Dự cảm lành đó ngày càng đậm nét.
“Cho nên mới nhờ thanh niên tri thức Phạm phỏng vấn của con , đồng ý , hai đứa nhà chính mà luyện tập , và cha con đưa hai con sang nhà bác cả chơi, cả chị dâu con thì luyện tập trong phòng, bảo đảm ai phiền hai đứa ."
Mắt Lương Thanh Thanh tối sầm , kịp từ chối thấy Phạm Ngạn Hành đang tựa nửa ở cửa bếp, tay cầm tờ báo cô thường , gõ nhẹ lòng bàn tay , từng nhịp như nện tim cô, khiến thở cũng nhẹ đôi chút.
Mí mắt mỏng, lông mi dài dày, đôi môi mỏng nhếch lên:
“Đi thôi."
Giọng điệu vội vàng, dường như đang đợi cô chủ động c.ắ.n câu.
Lương Thanh Thanh gượng một tiếng, đột nhiên đầu với Mã Tú Chi một cách trịnh trọng:
“Mẹ, con thấy con tự luyện tập là cực kỳ , cần thiết phiền thanh niên tri thức Phạm ạ."
“Đừng ngại, thanh niên tri thức Phạm , dạo nhiều thời gian rảnh, nếu cũng chẳng phiền ."
Mã Tú Chi vỗ vai Lương Thanh Thanh, đẩy cô về phía một cái, “Mau , lát nữa trời tối là thấy chữ , thắp đèn xem hại mắt lắm."
Bước chân Lương Thanh Thanh loạng choạng, ngã thẳng tới mặt Phạm Ngạn Hành, cô ngẩng đầu lên thấy ý trong mắt sâu thêm vài phần, ngay cả ngũ quan cũng trở nên nhu hòa hơn nhiều.
“ nhiều thời gian."
Nói xong, khựng hai giây, ánh mắt trở nên u ám, đó giọng trầm thấp quyến rũ từ từ vang lên bên tai.
“Đồng chí Lương, từ bây giờ chính là phỏng vấn của em."
Cổ họng Lương Thanh Thanh chuyển động, cảm giác tê dại ngứa ngáy từ vành tai bắt đầu lan khắp c-ơ th-ể.
Mẹ yêu của con ơi, đây là chủ động dâng bắp cải nuôi trong nhà cho lợn ủi mà!
Chương 67 Trừng phạt
“Đồng chí , mời cô một chút tự giới thiệu."
“, tên Lương Thanh Thanh..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-140.html.]
Lương Thanh Thanh thở hổn hển, năm chữ vấp ba vấp bốn, còn lắp bắp, cánh tay trắng trẻo bám vai cổ đàn ông, đầu óc cuồng, thần trí trở nên minh mẫn cho lắm, cách giữa hai gần, cánh môi cứ lởn vởn bên vành tai cô, răng khẽ cọ xát nhưng nhất định chịu c.ắ.n thật, mài đến mức mắt cô đỏ bừng.
“Ừm, còn gì nữa."
Tiếng phổ thông của chuẩn, cô thích âm điệu đặc trưng của thành phố Kinh, thỉnh thoảng đổi một chút, chính trực và phong trần đan xen , là một bữa tiệc dành riêng cho đôi tai của cô.
“Năm nay 19 tuổi, a, đừng c.ắ.n em , em đang trả lời t.ử tế mà."
Lương Thanh Thanh theo bản năng sờ vành tai còn lưu vết răng, né , hành động đột ngột khiến cô suýt nữa ngã khỏi đùi , may mà Phạm Ngạn Hành nhanh tay lẹ mắt vòng tay qua eo kéo cô , hai dán sát hơn, mũi chạm mũi, thở thể thấy rõ ràng.
“Không trả lời là trừng phạt, chúng giao kèo , đúng ?"
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Phạm Ngạn Hành dừng nơi eo cô, cảm nhận kỹ càng vẻ mong manh đó, đầu ngón tay khẽ chạm làn da trần trụi, giây tiếp theo liền cảm nhận trong lòng run lên một cái.
Anh khẽ một tiếng, thành công Lương Thanh Thanh đỏ mặt tía tai, thẹn quá hóa giận véo tai , giọng mềm mại trở nên sắc bén, nhưng vì nể tình cả bọn họ vẫn còn ở trong nhà nên dám cao giọng chút nào.
“Em đang trả lời t.ử tế mà, ai mượn c.ắ.n em, đều tại hết."
Hai gan lớn đến mức chuyện đáng hổ ở nhà chính trống trải, cho nên khi Mã Tú Chi và những khác rời , họ cũng lén lút lẻn phòng Lương Thanh Thanh, cô còn dỗ dành đến mức ma xui quỷ khiến đồng ý với “quy tắc" trong miệng .
“Chuyện nào chuyện nấy, là phỏng vấn, quy tắc do định."
Phạm Ngạn Hành nhướng mày, đầu ngón tay thuận theo vạt áo lên, cảm giác thô ráp mang theo lớp chai mỏng từng tấc, từng tấc thở cô thêm nặng nề.
Lương Thanh Thanh còn tâm trí nào mà quan tâm đến sự bá đạo trong lời của nữa, chỉ thể nương theo đó mà liên tục gật đầu, cái đuôi âm điệu kiều diễm mang theo sự run rẩy, như cam chịu mà nghiến răng khẽ :
“Vậy trừng phạt em ."
Chỉ cần ngón tay đủ linh hoạt, là thể lặng lẽ cởi bỏ cúc áo sơ mi.
Lương Thanh Thanh mơ màng nghĩ, áo mở , treo khuỷu tay, Lương Thanh Thanh đỏ mặt, đỏ cổ, cả như nhuộm ráng chiều màu hồng, từng bước một chiếm đóng, cả tâm trí đều tràn ngập những hình ảnh mập mờ.
“Tiếp tục , tự giới thiệu chỉ là câu hỏi thứ nhất thôi."
Cô thút thít, nổi một câu nào, c.ắ.n c.h.ặ.t môi chỉ sợ âm thanh hổ sẽ lọt khỏi cổ họng, dường như cũng thật sự cô tiếp tục tự giới thiệu, vẻ như chậm rãi mà mạnh mẽ kéo lấy một bàn tay của cô nắm c.h.ặ.t, mười ngón tay đan nhấn tấm ga giường nhăn nhúm, những nụ hôn vụn vặt dời khỏi đỉnh đầu chuyển sang hôn lên khóe miệng cô.
Mái tóc đen từ khi nào như dòng nước xõa thắt lưng, tôn lên làn da sạch sẽ, càng thêm đen trắng phân minh.
Vài giọt lệ nơi đuôi mắt trông đặc biệt mập mờ.
Gần tối, bên ngoài đột nhiên đổ một cơn mưa lâm thâm, tiếng mưa che lấp cảnh xuân rực rỡ lớp màn trắng.
“Cơn mưa rơi to thật đấy."
Mã Tú Chi cúi phủi phủi ống quần thấm ướt một nửa, nghển cổ trong nhà chính một cái, khi trời tối, ánh sáng bên trong âm u, thắp đèn, cảnh tượng bên trong chút rõ.
“Hai đứa thắp đèn nhỉ?"
Lẩm bẩm một câu xong, Mã Tú Chi cầm chiếc ô thu đưa cho Lương Quân Cường, bảo mang ô trả, ô của mỗi gia đình đều hạn, bọn họ một lấy của ba chiếc, lỡ như nhà Lương Học Phú buổi tối việc ngoài, hoặc là sáng sớm mai mưa vẫn tạnh mà cần dùng ô thì sẽ bất tiện.