Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô còn kịp lên tiếng thấy Tần Trân tự hỏi tự trả lời:
“Chẳng lẽ là cùng Tô Tân Xuyên ?"
“Tô Tân Xuyên?"
Lương Thanh Thanh theo bản năng lặp một , liền cảm nhận phía truyền đến một đạo ánh mắt thiêu đốt đầy ch-ết ch.óc, cô cần đầu cũng là ai.
Còn thể là ai nữa, Phạm Ngạn Hành cái hũ giấm chua đó chứ ai!
Có lẽ là nhớ “quá khứ" của Lương Thanh Thanh và Tô Tân Xuyên, Tần Trân khẽ ho một tiếng mới cẩn thận :
“Em còn chứ gì?
Từ Kiều và Tô Tân Xuyên hai họ thành một đôi , đều đang bàn chuyện cưới xin đấy."
“Hả?"
Chuyện , Lương Thanh Thanh thật sự .
Mùa hè nóng bức, cô sợ nắng sợ nóng, hận thể trốn trong nhà cả ngày ngoài, thể những tin tức bát quái .
Chương 68 Phỏng vấn
“Chị thấy chuyện sớm manh mối , hai đó vốn dĩ định giấu giếm, Tô Tân Xuyên hễ thời gian rảnh là chạy sang trường tiểu học, tinh mắt ai mà chẳng nhận ?
Lần giáo viên khác hỏi một câu, Từ Kiều liền gật đầu thừa nhận luôn, cứ quang minh chính đại như , giống như một yêu đương còn lén lút, cứ như thể để lộ ngoài ánh sáng ."
Nghe đến đoạn đầu, Lương Thanh Thanh còn phụ họa gật gật đầu, nhưng đến đoạn , mồ hôi lạnh cô túa , ngượng ngùng đến mức chỉ tìm cái lỗ nào chui xuống, nếu cô chắc chắn Tần Trân chuyện của cô và Phạm Ngạn Hành, cô nghĩ Tần Trân đang cố ý mỉa mai .
“Ha ha ha."
Lương Thanh Thanh gượng hai tiếng, tiếp lời, theo bản năng liếc Phạm Ngạn Hành một cái, liền thấy cũng đang cô, ánh mắt hai va giữa trung, cái ánh mắt của tên thế mà đầy vẻ ủy khuất, cứ như đang tố cáo tại cô cho một danh phận quang minh lạc.
Cô cũng công khai mà, nhưng đây chẳng là nỗi khổ tâm ?
Thứ nhất, là Phạm Ngạn Hành hiện tại vẫn đang ở nhà họ, cô đang tranh tuyển phát thanh viên, vạn nhất truyền lời tiếng gì đó, ảnh hưởng chẳng ?
Thứ hai, nghĩ đến cuộc trò chuyện với Mã Tú Chi, Lương Thanh Thanh thấy đau đầu, nếu Mã Tú Chi cô lén lút thành một đôi với Phạm Ngạn Hành, chắc chắn bà sẽ tức giận và thất vọng đến mức nào.
Ngày ngửa bài với Mã Tú Chi, càng đến muộn càng .
“Cho nên Tô Tân Xuyên cũng đến phỏng vấn phát thanh viên ?
Hay là kỹ thuật viên ạ?"
Lương Thanh Thanh bất động thanh sắc nhanh ch.óng chuyển chủ đề, đồng thời quên đưa cho Phạm Ngạn Hành một ánh mắt an ủi, nhẹ nhàng dời tầm mắt, vẻ như an phận thuận theo bậc thang mà xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-142.html.]
Thấy , Lương Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngờ Phạm Ngạn Hành đang nhịn một chiêu lớn, đương nhiên đây là chuyện .
“Chị cũng ."
Tần Trân lắc đầu.
Trong sách, về đoạn miêu tả phát triển sự nghiệp của Tô Tân Xuyên , ước chừng là vì liên quan đến những từ ngữ nhạy cảm nên tác giả dám , cho nên đều là lướt qua, Lương Thanh Thanh cũng mơ hồ, nhưng cô thà rằng nam chính trong sách phỏng vấn phát thanh viên, còn hơn là phỏng vấn kỹ thuật viên.
Vốn dĩ Lương Thư Cường đủ căng thẳng , nếu để đối đầu với Tô Tân Xuyên, vô hình trung chính là đối đầu với một đối thủ nặng ký, đến lúc đó lỡ như lòng tự tin đả kích, nghĩ thông suốt thì , nếu nghĩ thông, suy sụp một đời thì...
từ một góc độ khác mà , đây vô hình trung là một cơ hội rèn luyện cực kỳ , đời vô thường, thể nào thuận buồm xuôi gió mãi , thể trưởng thành từ một sự kiện cũng coi như là một loại thu hoạch.
Tiếng chiêng vang lên, hiện trường lập tức yên tĩnh trở , những báo danh quy củ xếp hàng theo chỉ dẫn, Lương Thanh Thanh và Lương Thư Cường tạm biệt nhà và Phạm Ngạn Hành, trong hàng ngũ.
Có lẽ là càng sợ điều gì thì điều đó càng đến, Lương Thanh Thanh thấy Lương Thư Cường xếp hàng lâu , Tô Tân Xuyên bám sát theo ngay đó, giữa hai chỉ cách ba .
Lương Thanh Thanh hít sâu một , gọi một tiếng Lương Thư Cường, khi đối phương sang, cô nén sự bất an và hoảng loạn trong lòng, nở một nụ vô cùng dịu dàng, cổ vũ:
“Anh cả, cố lên!"
Nghe , vẻ mặt căng thẳng mặt Lương Thư Cường giãn một chút, đáp Lương Thanh Thanh:
“Em cũng thế, cố lên!"
Dứt lời, phụ trách bậc thềm bắt đầu gọi , do lượng đông đảo nên mỗi nhóm năm cùng một lúc, đó lượt phỏng vấn, điều nghĩa là chỉ phỏng vấn thể thấy biểu hiện của bạn, mà những cùng thôn cũng thể thấy.
Nhận thức điểm , một tránh khỏi bắt đầu lo lắng, sợ biểu hiện , đến lúc đó khác truyền ngoài sẽ khiến chê .
mặc kệ bọn họ lo lắng thế nào, quy trình vẫn bắt đầu một cách trật tự theo sắp xếp.
Mọi đợi ở bên ngoài, nghển cổ bên trong, nhưng thấy gì cả, cửa đóng c.h.ặ.t, chỉ lờ mờ thấy bên trong truyền một tiếng chuyện, điều vô hình trung tăng thêm mấy phần căng thẳng lời cho bầu khí, cứ như bóng đêm bao trùm lên cao.
Còn một đang tranh thủ thời gian cuối cùng, miệng lẩm bẩm cái gì đó.
Thực sự đến ngày , tâm thái của Lương Thanh Thanh đặc biệt bình thản, bản thảo luyện tập bao nhiêu ngày qua nhiều thêm một ngày , cũng chẳng thiếu một ngày , thế là cô lẳng lặng trong hàng ngũ, thỉnh thoảng hắng giọng một cái.
“Lương Thanh Thanh cũng mặt mũi tham gia tuyển chọn phát thanh viên , cũng sợ mất mặt."
Cái phong cách kiếm chuyện và giọng quen thuộc , cần đoán cũng là ai, đầu liếc một cái, quả nhiên trong nhóm năm ở hàng thấy Đinh Ái Hà.
Cô hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi trắng giặt đến bạc màu, tóc b.úi gáy, trông đoan trang và chính thức, thể thấy cô cực kỳ coi trọng tuyển chọn phát thanh viên , ngay cả bộ quần áo nhất đáy hòm cũng lấy mặc, đây là chiếc áo sơ mi trắng duy nhất cô mang theo khi xuống nông thôn năm đó.
Lương Thanh Thanh chỉ một cái thu hồi tầm mắt.
là đen đủi, bao nhiêu báo danh như , xếp cùng nhóm với Đinh Ái Hà chứ?
Cái mồm của cô ước chừng khi nhóm bắt đầu phỏng vấn sẽ chịu ngừng nghỉ .