Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đinh Ái Hà nghĩ đến cảnh tượng đó, khóe môi nhịn mà nhếch lên một chút.”

 

Chương 69 Ám thị bằng đôi môi mỏng

 

Một nhóm năm , chẳng mấy chốc đến lượt Lương Thanh Thanh, cô hít sâu một , mỉm bước lên ở giữa căn phòng, kiêu ngạo siểm nịnh lịch sự lên tiếng:

 

“Chào các thầy cô, em tên là Lương Thanh Thanh."

 

Người phỏng vấn ở giữa đặt b.út ba chữ Lương Thanh Thanh lên giấy, từ xuống tỉ mỉ đ-ánh giá cô một lượt, kể từ khi năm bước phòng, chỉ bà mà các đồng nghiệp khác đều ít nhiều đặt sự chú ý lên cô gái nhỏ .

 

Nguyên nhân gì khác, điều kiện ngoại hình quá nổi bật, dáng thanh mảnh, ngũ quan tinh xảo, xinh đến mức bên cạnh cô đều trở thành những lá xanh nền.

 

Không chỉ , ngay cả điều kiện giọng cũng cực kỳ ưu tú, lọt tai êm đềm, phát âm rõ ràng, tiếng phổ thông cũng chuẩn, chỉ thôi cũng thấy là một sự tận hưởng.

 

Kết hợp hai điều , thậm chí ngay cả đài phát thanh ở tỉnh thành cũng chắc tìm nữ phát thanh viên nào thể sánh ngang, nếu văn hóa đạt yêu cầu, lẽ thể bồi dưỡng một chút, đến lúc đó đưa Kinh thị tham gia những công việc cao hơn...

 

Cho dù thể thủ đô, những thành phố lớn khác chắc chắn cũng sẽ tranh giành lấy, tóm , ở cái thôn nhỏ bé đúng là phí hoài tài năng.

 

Điền Phong Xuân ngòi b.út để mấy dấu chấm nhỏ giấy, trong lòng quyết định.

 

ngờ đến hỗ trợ công việc gặp một mầm non như thế ở đây, đồng thời với việc vui mừng vì nhặt bảo vật, ngay cả tâm trạng u uất tiều tụy vì những phỏng vấn kỳ quặc hành hạ suốt thời gian qua cũng trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

lên tiếng, những phỏng vấn hai bên đều kinh ngạc bà một cái, ai mà vị lãnh đạo lớn đến từ tỉnh thành lúc mới đầu còn nhiệt tình với công việc phỏng vấn, nhưng thời gian dài bà liền thích chuyện nữa, ngoại trừ thỉnh thoảng hỏi một câu, thời gian còn đều là lắng .

 

Họ còn tưởng bà đang lười biếng, mỗi xuất hiện chỉ để theo quy trình, nhưng hễ đến lúc định nhân chọn cuối cùng, bà thể chỉ chính xác ưu khuyết điểm của từng .

 

Lúc đó mới bà chỉ là hành hạ đến mức mở miệng nữa mà thôi, dù rừng lớn thì chim gì cũng , đại bộ phận những đến phỏng vấn đều là vì mức lương và trợ cấp hàng tháng, những thực sự đạt tiêu chuẩn phỏng vấn chẳng mấy ai.

 

Chỉ khổ cho những phỏng vấn như bọn họ, mỗi ngày ngoài việc xử lý công việc chuyên môn, còn cùng những “vị thần" lãng phí thời gian, đãi cát tìm vàng chọn thể đảm đương vị trí.

 

Mà vị đồng chí Lương Thanh Thanh thể khiến Điền Phong Xuân chủ động hỏi chuyện, chứng tỏ cô trong danh sách ứng cử viên .

 

Nghĩ đến đây, những phỏng vấn khác đều hẹn mà cùng để tên của Lương Thanh Thanh giấy, đó nghiêm túc cô trả lời.

 

“Chào đồng chí Lương, mời em giới thiệu đơn giản về bản ."

 

Điền Phong Xuân trong mắt mang theo ý , cố gắng cho khuôn mặt nghiêm nghị của trở nên dễ gần hơn một chút.

 

“Em tên là Lương Thanh Thanh, năm nay 19 tuổi, là địa phương thôn Đại Bình, công xã Hồng Miêu, trình độ trung học cơ sở, bình thường thích sách, học tập tư tưởng mới, một chút cảm nhận khi ..."

 

Khi về những bài tự giới thiệu sẵn , Lương Thanh Thanh thể việc mặt đỏ tim đ-ập , cô đều chọn những điểm mà lãnh đạo bậc tiền bối thích để , sở thích cũng đều là những việc lợi cho việc phỏng vấn thành công.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-144.html.]

Sau khi cô xong, các phỏng vấn đều hài lòng gật đầu, chỉ mấy phỏng vấn xong đó là c.ắ.n c.h.ặ.t môi , hối hận đến mức ruột gan cũng xanh lè, đều là cùng một thôn, họ thể bình thường Lương Thanh Thanh rốt cuộc thích cái gì chứ?

 

trớ trêu một ai bằng chứng chứng minh cô đang dối, thổi phồng sự thật.

 

Làm mà chỉ Lương Thanh Thanh thể bài tự giới thiệu ngắn gọn như , đ-ánh đúng trọng tâm, một câu thừa thãi cũng rõ ràng thông tin cá nhân của , hề dây dưa dài dòng một chút nào.

 

Trong khi họ hoặc là tràng giang đại hải, hoặc là một hai câu xong , chẳng chút điểm nhấn nào cả.

 

Sớm họ cũng như thế , dối một chút thì , cũng chẳng ai vạch trần , quan trọng là thể giành thiện cảm của phỏng vấn như Lương Thanh Thanh.

 

Dù họ ảo não thế nào thì thời gian cũng thể ngược trở .

 

Mấy vị phỏng vấn đều luân phiên hỏi vài câu, Lương Thanh Thanh đều trả lời một cách thành thục, đến cuối cùng Điền Phong Xuân đột nhiên dậy cầm một cuốn sổ lên, nụ mặt càng đậm hơn:

 

“Tiếng phổ thông , em thể chỗ bài văn ?"

 

Người phỏng vấn bên cạnh Điền Phong Xuân theo bản năng nghé mắt một cái, giây tiếp theo đồng t.ử co rụt , chỉ thấy thứ Điền Phong Xuân đang cầm tay là tờ báo sách báo chuẩn sẵn, mà là cuốn sổ tay của chính bà.

 

đó lấy một chữ nào mà!

 

“Phó cục Điền, bà..." lấy nhầm .

 

Lời phía còn xong, Điền Phong Xuân ngắt lời ông, lắc đầu :

 

“Chính là bài văn ."

 

Nghe , đó nhận Điền Phong Xuân dự định của riêng , liền thu lời , chỉ điều ánh mắt về phía Lương Thanh Thanh trở nên thâm trầm hơn một chút, xem công xã Hồng Miêu bọn họ sắp bay một con phượng hoàng vàng !

 

Chỉ là thể đón nhận sự phú quý tột bậc .

 

“Được ạ."

 

Nghe thấy cách gọi Điền Phong Xuân, tim Lương Thanh Thanh run lên một cái, Điền Phong Xuân thêm một cái, Phó cục Điền?

 

Phó cục trưởng?

 

Chỉ là là phó cục trưởng của nơi nào, cục nào thôi.

 

Tương tự, cuộc trò chuyện ngắn ngủi của hai cũng lọt tai, Lương Thanh Thanh nén sự thắc mắc trong lòng, tiến lên vài bước cung kính nhận lấy cuốn sổ trong tay Điền Phong Xuân, ánh mắt dời xuống rơi trang giấy, lông mày để dấu vết nhíu nhíu , trang giấy trắng tinh, đại não xẹt qua một tia sáng trắng, cuối cùng lập tức hồn, đầu ngón tay bấu mép giấy chút trắng bệch.

 

Lấy nhầm , đây là phản ứng đầu tiên.

 

 

Loading...