Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe thấy bốn chữ “Cục Phát thanh tỉnh", Đinh Ái Hà ôm ng-ực, suýt chút nữa thì ngất , Lương Thanh Thanh cũng suýt ngất theo, chỉ điều là vì tức, còn là vì kinh ngạc.”

 

Không chỉ hai bọn họ, những khác mặt ở đó cũng lượt phát tiếng hít khí đầy kinh ngạc.

 

Trên mặt Điền Phong Xuân vẫn treo nụ bình thản, gạt chiếc ghế phía , từng bước đến bên cạnh Lương Thanh Thanh, lấy cuốn sổ tay từ trong tay cô, xoay cho xem trang giấy trắng bên .

 

“Cuộc khảo sát hài lòng, nếu trong các bạn ai sở hữu năng lực như đồng chí Lương Thanh Thanh đây, cũng thể đến tự ứng cử với , nhất định sẽ mai một nhân tài, nhưng nếu , cũng hy vọng nghi ngờ con mắt chọn của , Điền Phong Xuân sẽ chuyện thiên vị, trái pháp luật."

 

Điền Phong Xuân xong, ánh mắt lạnh lùng mang tính cảnh cáo quét qua tất cả mặt, cuối cùng đặc biệt dừng Đinh Ái Hà vài giây, thấy bà cúi đầu im lặng mới thu hồi tầm mắt, sang Lương Thanh Thanh vẫn còn đang trong trạng thái ngây , dịu dàng :

 

“Đồng chí Lương, hãy chuẩn cho , năm ngày chúng gặp ở Cục Phát thanh huyện."

 

“Vâng..."

 

Đối mặt với Điền Phong Xuân khí trường mạnh mẽ, Lương Thanh Thanh tự chủ mà nuốt nước bọt, trời đất ơi, lẽ là Phó cục trưởng Cục Phát thanh tỉnh đấy chứ?

 

Nếu thể quyền lực lớn như , trực tiếp định đoạt phận thực tập sinh của cô?

 

Một chiếc bánh nhân thịt lớn như rơi xuống, đ-ập cho Lương Thanh Thanh hoa mắt ch.óng mặt, ngay cả cửa bằng cách nào cô cũng , mãi đến khi mấy cùng đội vây quanh, cô mới hồn .

 

“Thanh Thanh, giỏi quá mất?"

 

“Sau lên thành phố tỉnh thì ngàn vạn đừng quên những đồng hương như chúng tớ nhé."

 

“Đến lúc đó nếu cửa nẻo nào, thể giúp chúng tớ tiến cử một chút , chúng tớ cũng lên thành phố việc."

 

Những bình thường chỗ nào cũng coi thường cô là một “bình hoa" xinh , nhưng hiện tại từng nịnh bợ cũng thật nhanh, chẳng thấy chút kiêu ngạo và tự tin của thanh niên tri thức thường ngày cả.

 

bây giờ chuyện vẫn , nịnh bợ cũng vô ích, huống hồ cho dù đến lúc đó cô thuận lợi trở thành nhân viên chính thức, một phát thanh viên nhỏ bé như cô lấy bản lĩnh lớn như để đưa tất cả bọn họ Cục Phát thanh tỉnh?

 

Đây là si tâm vọng tưởng thì là cái gì?

 

Chưa đợi Lương Thanh Thanh trả lời, cô nhiều hơn vây kín, những vốn đang đợi ở cửa để phỏng vấn và chờ kết quả loáng thoáng vài câu thấy manh mối, lượt ghé sát hỏi thăm tình hình.

 

Người nhanh mồm nhanh miệng kể đầu đuôi sự việc một , tức khắc ánh mắt Lương Thanh Thanh đều đổi.

 

Ghen tị, hâm mộ, sùng bái...

 

Những cảm xúc tên nảy sinh trong lòng, lúc im lặng một cách hiếm thấy, nên gì, chỉ là khỏi nghĩ rằng chuyện như rơi xuống đầu nhỉ?

 

Nếu rơi xuống đầu thì bao.

 

Nhân lúc bọn họ còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Lương Thanh Thanh trực tiếp lách qua kẽ hở lao ngoài, chạy mãi đến giữa những nhà họ Lương mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ ng-ực điều hòa thở, dư quang liếc thấy con đường nhỏ bên cạnh một bóng lưng quen thuộc, đang khom lưng về phía làng.

 

Là Đinh Ái Hà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-146.html.]

 

Nhìn dáng vẻ chịu đả kích nặng nề của bà , cộng thêm việc lãnh đạo gõ đầu một trận, dựa theo tính cách của bà , ước chừng là sẽ sa sút tinh thần một thời gian .

 

Như cũng , mỗi đụng là y như rằng chuyện gì .

 

Nếu Phó cục trưởng Điền ý định tuyển cô Cục Phát thanh tỉnh, ước chừng suất trúng tuyển chắc như đinh đóng cột của cô thực sự Đinh Ái Hà cho hỏng bét .

 

Đến lúc đó, cô tìm ai mà đây?

 

“Thanh Thanh chuyện gì thế?

 

Sao bọn họ cứ vây quanh con ?"

 

Mã Tú Chi nắm lấy cánh tay Lương Thanh Thanh, chút lo lắng hỏi, những khác cũng vây , một câu một câu đoán già đoán non, ngoại lệ đều là quan tâm cô.

 

Những bạn bè đăng ký chỉ thể đợi ở vòng ngoài công xã, căn bản gần , chỉ thể dùng mắt chằm chằm, Lương Thanh Thanh lúc và lúc họ đều ngay lập tức, chỉ là xảy chuyện gì, chỉ thể cuống cuồng lo lắng, giờ cô khó khăn lắm mới , tự nhiên hỏi cho rõ ràng.

 

Lương Thanh Thanh bế thốc Tùng T.ử đang ôm chân cô lên, nhóc con dạo cao lên một chút, bế lên thấy nặng hơn hẳn, cô ôm c.h.ặ.t bé, mới mỉm kể bộ sự việc xảy trong phòng.

 

Thực ngay từ khi Lương Thanh Thanh bắt đầu mỉm chuyện, đoán chắc chắn là chuyện , nhưng ngờ là chuyện lớn đến !

 

Rõ ràng là đến phỏng vấn phát thanh viên của làng, chọn Cục Phát thanh thành phố tỉnh thực thực tập sinh ?

 

Tuy là thực tập sinh, nhưng một cái làng, một cái tỉnh, đẳng cấp khác hẳn .

 

“Trời ạ, Thanh Thanh của con giỏi thế , thật sự vui quá."

 

“Cha tự hào về con!"

 

Vợ chồng Mã Tú Chi và Lương Học Dũng hẹn mà cùng lau nước mắt, , ai bảo nuôi con gái bằng nuôi con trai chứ, con gái bà tiền đồ thế , chẳng thua kém gì con trai cả!

 

Đó là thành phố tỉnh đấy, nơi xa nhất mà cả đời họ từng là thị trấn huyện, nào ngờ con gái họ cơ duyên , chỉ tương lai sẽ lên thành phố tỉnh, mà còn lên đó để việc.

 

Nghĩ đến đây, tim của Mã Tú Chi và Lương Học Dũng đ-ập thình thịch ngừng, bắt đầu lo lắng con gái đến lúc đó lên thành phố tỉnh bắt nạt , quen , ở nhà chẳng ai để giúp đỡ...

 

Càng lo, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t .

 

“Giờ chỉ còn cả của con thôi."

 

Vương Hiểu Mai khi vui mừng cho Lương Thanh Thanh, khỏi đổ mồ hôi hột cho chồng , hai lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy , đôi mắt lớn ngừng về phía .

 

Hận thể bay qua đó xem rốt cuộc thế nào .

 

Không lâu khi Lương Thanh Thanh trong, Lương Thư Cường cũng một phòng phỏng vấn khác , đến giờ vẫn , đúng là lo ch-ết .

 

 

Loading...