Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:33:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ hôm qua đến giờ, cách Mã Tú Chi gọi Phạm Ngạn Hành đổi từ Thanh niên trí thức Phạm sang gọi thẳng tên , sự đổi ước chừng chính bà cũng nhận .”

 

Nghe lời Mã Tú Chi , Lương Thanh Thanh chẳng hề bận tâm mà bĩu môi:

 

“Sợ cái gì?

 

Anh tiền!"

 

“Có tiền cũng để con phá của như thế."

 

Mã Tú Chi hết câu Lương Thanh Thanh ngắt lời.

 

“Con đưa tiền cho dùng gọi là phá của , chuyện khó quá, mau cầm lấy , đây là tấm lòng của con gái , nếu mấy thứ cũng nhận thì con dám hiếu kính nữa ."

 

Giọng điệu Lương Thanh Thanh kìm mà cao lên, tiếp tục :

 

“Hơn nữa, nếu Phạm Ngạn Hành dám vì chuyện tiền nong mà giận dỗi với con thì con chia tay với luôn, kết hôn thì cùng lắm là ly hôn."

 

Ngay từ đầu chính vì tiền mà cô mới chọn ôm đùi Phạm Ngạn Hành, nếu ngay cả chút tiền cũng tính toán chi li thì cô cũng chẳng cần thiết sống tiếp với nữa, sớm cắt đứt quan hệ cho xong, đừng lãng phí thời gian thanh xuân quý báu của cô.

 

Lương Thanh Thanh thừa nhận chút lạnh lùng vô tình và cố chấp, nhưng cô nghĩ thế đấy, vì Phạm Ngạn Hành hứa sẽ nuôi cô, nhưng nếu hứa xong mà ngay cả việc cô lấy tiền hiếu kính nhà ngoại cũng quản thì quá mức keo kiệt, cũng khiến câu hứa lúc đó của trở nên quá giả tạo.

 

Hơn nữa...

 

“Mẹ, cứ yên tâm , Phạm Ngạn Hành tự nguyện lắm, chỉ hận thể để con tiêu thêm nhiều tiền của thôi."

 

Lời Lương Thanh Thanh bừa, mà là chính miệng Phạm Ngạn Hành , chính tay .

 

Lương Thanh Thanh dứt lời, Mã Tú Chi định phản bác, nhưng bộ dạng đắc ý, như thật của cô, bà nuốt lời định xuống, trong lòng nhịn mà cân nhắc, Phạm Ngạn Hành thật sự là ...

 

Kỳ quặc như ?

 

Nghĩ nghĩ , bà cũng chỉ thể nghĩ từ để hình dung .

 

cũng là chuyện , Mã Tú Chi thở phào nhẹ nhõm, do dự một lát vẫn đưa tay nhận lấy tiền và phiếu mà Lương Thanh Thanh đưa qua.

 

Đứa con gái của bà cái gì cũng , chỉ mỗi tội tiêu xài hoang phí giữ tiền, bà thì giúp nó cất , để trong của hồi môn trả cho nó.

 

“Số tiền và phiếu còn con cứ cẩn thận mà dùng, cho dù Phạm Ngạn Hành nhiều tiền đến cũng chịu nổi cách tiêu xài của con , lời , cất , đợi hai đứa kết hôn còn khối việc chi tiêu đấy, nhất là khi sinh con."

 

Mã Tú Chi dùng kinh nghiệm của khuyên bảo, dáng vẻ vô cùng khổ tâm.

 

Lương Thanh Thanh trợn tròn mắt, hai má và vành tai ửng lên một tầng mây đỏ, giống như ráng chiều buổi hoàng hôn, vì hổ mà giọng cũng đổi tông:

 

“Mẹ gì thế?

 

Con mới bao nhiêu tuổi mà đến chuyện sinh con , bát tự còn một nét nào mà."

 

là con gái mới lớn, một câu là cuống lên.

 

Mã Tú Chi mím môi , tâm trêu chọc cô nên cố ý :

 

“Không còn nhỏ , bạn cùng lứa với con trong thôn kết hôn sinh con từ lâu , vợ nhà họ Lý đầu thôn còn đang m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai kìa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-155.html.]

 

“Con thèm sinh con sớm thế ."

 

Nghĩ đến nỗi đau khi sinh con, Lương Thanh Thanh rùng một cái, hiện tại cô còn nhỏ, ý định đó.

 

một đứa trẻ mang dòng m-áu của chính dường như cũng tệ.

 

“Cứ thuận theo tự nhiên, thì sinh, cũng vội."

 

Những lời thốt , ngay cả Mã Tú Chi cũng ngẩn , Lương Thanh Thanh nhận đang gì, vội vàng bịt mặt :

 

“Mẹ, tha cho con ."

 

Nhìn cái gáy đỏ rực của Lương Thanh Thanh, Mã Tú Chi phụt một tiếng, trêu chọc cô nữa, những lời nhiều quá với một đứa con gái chồng như cô cũng .

 

“Thời gian cũng sâm sấp , chúng cũng nên xuất phát thôi."

 

Chương 74 Vào thành báo danh

 

Con đường lên huyện cũng khác gì so với ngày thường, nhưng Mã Tú Chi cảm thấy máy cày, ngay cả gió cũng vị ngọt, nụ khóe môi từng dứt, mắt híp trò chuyện với những cùng thôn xe.

 

Những khác nhà họ Lương gặp vận may lớn, con gái tiền đồ rộng mở, nên cũng sẵn lòng lời dỗ dành cho Mã Tú Chi vui vẻ, bầu khí náo nhiệt từng .

 

Lương Thanh Thanh khóe miệng Mã Tú Chi sắp ngoác tận mang tai, cũng nhịn mà cong môi.

 

Hôm nay ngày nghỉ, cho dù nhà họ Lương đều sẵn sàng bỏ điểm công để tiễn Lương Thanh Thanh báo danh thì đội trưởng cũng sẽ đồng ý, hết thì việc đồng áng ai ?

 

Thế nên hôm nay tiễn cô chỉ Mã Tú Chi và Phạm Ngạn Hành.

 

Hai một trái một vây lấy cô ở giữa, Phạm Ngạn Hành một tay giúp che ô, một tay lấy từ trong túi hành lý một chiếc hộp sắt tròn đóng gói tinh xảo, mở nắp , chọn một chiếc bánh chữ Phúc màu vàng sữa thôi thấy thèm, cũng hợp cảnh.

 

“Nếm thử xem?"

 

Hôm qua Hồng Vĩ thành việc, Phạm Ngạn Hành tiện thể nhờ mang hành lý về giúp , bên trong là các loại đồ ăn vặt và đồ chơi nhỏ của thành phố Kinh, đều là thứ con gái sẽ thích, cũng là thứ cô thích.

 

Buổi tối, khi Lương Thanh Thanh bất chợt thấy những “đặc sản quê hương" kiếp quen thuộc xa lạ , thể ngạc nhiên, cô chẳng Phạm Ngạn Hành chuẩn những thứ từ lúc nào, món quà chuẩn bằng cả trái tim luôn khiến cảm động hơn bất cứ thứ gì, rằng, trái tim cô mềm nhũn .

 

Phạm Ngạn Hành đối xử với nửa thật sự còn gì để , gần như là vắt óc tìm cách khiến cô vui lòng.

 

Nếu thể cứ mãi như , Lương Thanh Thanh cảm thấy chắc chắn sẽ một ngày kiềm chế mà lún sâu .

 

Nhìn chiếc bánh chữ Phúc to bằng lòng bàn tay , Lương Thanh Thanh thu hồi suy nghĩ, đề nghị:

 

“Em ăn hết, chúng chia một chiếc ."

 

“Được."

 

Phạm Ngạn Hành bẻ đôi từ chính giữa, đưa cho Lương Thanh Thanh một nửa , đó đưa cho Mã Tú Chi một chiếc.

 

Cảnh tượng tự nhiên lọt mắt những bên cạnh, đầu tiên họ trân trối chiếc bánh chữ Phúc đang tỏa hương thơm ngào ngạt, thèm thuồng nuốt nước miếng, đó mới sang hai đang gần với tư thế mật, nào nhạy bén nhận điều bất thường, con ngươi đảo qua đảo , dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật hỏi.

 

“Lương tiểu và thanh niên trí thức Phạm tình cảm thật nha, cái thanh niên trí thức ở nhà ngày nào cũng tự nhốt trong phòng, bình thường một câu cũng , hào phóng dễ gần như thanh niên trí thức Phạm, thật là hâm mộ."

 

 

Loading...