Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:33:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không lý do gì khác, chỉ vì diện mạo của cô thật sự quá nổi bật, nổi bật đến mức xuất hiện là thể cướp sự chú ý của tất cả .”

 

Rõ ràng đều là thôn quê, lăn lộn ruộng đồng mà lớn lên, nhưng hết đến khác chỉ một cô trắng đến phát sáng, vóc dáng lồi lõm quy củ, thon thả uyển chuyển, hai b.í.m tóc tết đen nhánh rủ ng-ực, hề tỏ quê mùa chút nào, cũng cô tết tóc kiểu gì, trông vẻ lỏng lẻo, nhưng kỹ tỉ mỉ, một sợi tóc thừa nào thòi .

 

Đẹp vô cùng, mang theo một phong thái lười biếng.

 

Bắt mắt nhất vẫn kể đến khuôn mặt đó, kiều diễm ngang tàng, giống như hoa thược d.ư.ợ.c nở rộ rực rỡ cành cây ngày xuân, màu sắc rực rỡ, xinh quyến rũ.

 

Nam nhân viên công tác bàn đột nhiên mạnh bạo bật dậy, thần sắc kích động Lương Thanh Thanh đang ở ngay gần gang tấc, thở trở nên dồn dập, trông giống như trúng độc đắc , chỉ thiếu nước múa may cuồng nữa thôi.

 

Sau khi miễn cưỡng thu nén cảm xúc, Đinh Vĩ lau tay lên chiếc sơ mi trắng, lúc mới đưa tay về phía Lương Thanh Thanh, giọng điệu mang theo sự run rẩy và hưng phấn:

 

“Đồng chí Lương chào cô, lâu gặp."

 

Đã lâu gặp?

 

Đối lập với sự kích động của Đinh Vĩ, Lương Thanh Thanh mù tịt, ngoài mặt tỏ vô cùng bình tĩnh, chỉ điều đôi mày kiềm chế mà nhíu , bất động thanh sắc đ-ánh giá tỉ mỉ đàn ông mặt từ đầu đến chân một lượt, nhưng trong não vẫn là một mảnh trống rỗng.

 

quen nha, là ai , như thể họ thiết bằng.

 

trong não đột nhiên nảy một ý nghĩ khác, lập tức khiến Lương Thanh Thanh trợn tròn mắt.

 

Người chắc là “ cũ" đây của nguyên chủ đấy chứ?

 

Chương 76 Bình giấm chua đổ

 

nhanh Lương Thanh Thanh phủ nhận ý nghĩ , cứ theo sự mê đắm của nguyên chủ dành cho Tô Tân Xuyên trong nguyên tác thì thể nào lén lút câu dẫn một khác lưng , và điều quan trọng nhất là, trong sách !

 

Lương Thanh Thanh theo bản năng nghiêng đầu dùng dư quang liếc Phạm Ngạn Hành một cái, liền thấy mặt đen như than chằm chằm bàn tay đang đưa của Đinh Vĩ, độ cong nhếch lên nơi đầu môi trông rợn vô cùng.

 

Cô chẳng hề nghi ngờ, nếu cô dám bắt tay mí mắt , thì đó nếu tóm cơ hội, chắc chắn sẽ giày vò cô một trận trò, dù Phạm Ngạn Hành cũng là một con ch.ó điên thích ăn giấm chua, lúc đó ngoài mặt lộ , nhưng cứ nhịn mãi trong lòng, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, càng thêm biến thái mà “ăn" từ cô.

 

Nói một cách đơn giản, chính là biến tướng của việc thù dai.

 

Lương Thanh Thanh tự nhiên sẽ vì một lạ mà tự rước khổ , thế là cô giả vờ như thấy bàn tay đưa của Đinh Vĩ, ngạc nhiên :

 

“Đồng chí, chúng từng gặp ?"

 

Đinh Vĩ thấy cũng cảm thấy ngượng ngùng, trực tiếp thu tay , mặt đổi sắc :

 

“Cô chắc là nhớ , đây lúc cô đến tìm chị Phượng, từng gặp cô."

 

Lời mập mờ, dễ khiến hiểu lầm, nhưng thực tế đó là đơn phương thấy Lương Thanh Thanh và Lý Thanh Phượng đang chuyện gốc cây từ bên cửa sổ tầng hai, cô gái ánh mặt trời tinh xảo xinh , lập tức xông trái tim , từ đó vấn vương quên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-159.html.]

 

Đáng tiếc miệng của Lý Thanh Phượng cứng như vỏ trai thể cạy , hễ là thông tin liên quan đến cô thì nửa điểm cũng ngóng .

 

Anh vốn tưởng đời sẽ gặp cô nữa, ai dè cô chính là “ may mắn" đang gây chú ý rầm rộ trong cục gần đây, đây đúng là duyên phận trời cho họ mà.

 

Lương Thanh Thanh, Đinh Vĩ thầm nhủ cái tên trong lòng, thật êm tai .

 

Chỉ cần thể để ấn tượng mặt cô, cho dù dối cũng chẳng nề hà.

 

“Hì hì."

 

Nụ của Lương Thanh Thanh chạm tới đáy mắt, trí nhớ cô , đương nhiên quên tất cả những gì xảy ở cục phát thanh, ngược cô còn nhớ rõ, bởi vì cô và chị Phượng chỉ gặp hai , ngoài Nhã Lệ cô căn bản giao thiệp với những khác, cho nên nam nhân viên công tác nhất định là dối, nhưng tại chứ?

 

Lại ngước đầu lên vô tình va ánh mắt của , khi thấy cảm xúc rực lửa bên trong, Lương Thanh Thanh đột nhiên hiểu , tự giác nhíu mày, thích cô?

 

theo lời , cộng thêm chắc họ mới chỉ gặp hai , thích ?

 

Thế cũng quá nhanh .

 

cô cũng lấy lạ, khẽ thở dài một tiếng, nhịn mà tự luyến, xem đôi khi xinh quá cũng là một loại phiền phức nha, luôn chiêu chọc mấy đóa hoa đào cần thiết.

 

tên Đinh Vĩ, là đồng nghiệp , cô mới đến hiểu đều thể hỏi ."

 

Thái độ của Đinh Vĩ quá mức nhiệt tình, cộng thêm việc cố ý che giấu gì nhiều, nên nhiều nhận , những ánh mắt mập mờ ngừng quét qua quét và Lương Thanh Thanh.

 

Lương Thanh Thanh hít sâu một , kịp mở miệng thì bên cạnh áp sát một bóng dáng cao lớn, ngay đó bên tai vang lên giọng trầm lạnh quen thuộc, chỉ điều ngữ khí lạnh lẽo thấu xương, khiến cảm thấy nhiệt độ xung quanh như thể hạ xuống mấy độ theo lời của .

 

“Đối tượng của quen ở bên trong , phiền đến ."

 

Phạm Ngạn Hành dùng đôi mắt sắc bén chằm chằm Đinh Vĩ, đôi mắt nheo , ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo, cứ như giây tiếp theo thể lao lên c.ắ.n đứt cổ họng , khí trường mạnh mẽ, một loại uy áp thể diễn tả bằng lời.

 

Đinh Vĩ đàn ông mặt cho kinh sợ đến mức theo bản năng lùi một bước, bước lập tức khiến khí thế của thấp một bậc, nhưng lúc cũng màng đến những thứ đó nữa, chỉ trợn trừng mắt sang Lương Thanh Thanh bên cạnh.

 

Đối tượng?

 

Người đàn ông là đối tượng của cô?

 

đối tượng ?

 

Ba sự nghi hoặc liên tiếp khiến não Đinh Vĩ suýt chút nữa vòng, chỉ cảm thấy những bong bóng màu hồng trong lòng đang vỡ tan từng cái một, tình yêu của bắt đầu kết thúc .

 

Nhận điều , mặt Đinh Vĩ trắng bệch vài phần, Phạm Ngạn Hành cao hơn , trai hơn , thầm tính toán xác suất thể cướp Lương Thanh Thanh từ tay , chỉ là khi tính toán xong khỏi càng thất vọng hơn, hồi lâu mới lầm bầm đáp một tiếng , đó đưa mắt tiễn họ bên trong cục phát thanh.

 

 

Loading...