Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:33:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Thanh Thanh chỉ thể gượng hai tiếng, chuyển chủ đề:
“Nhã Lệ ở phòng nào ?
Hai chúng ở xa lắm ?"
“Bình thường tớ ở nhà, nhưng ở đây tớ cũng một giường, ngay gian thứ ba chỗ rẽ , ở gian thứ năm, xa lắm."
Huỳnh Nhã Lệ vô hình trung thêm cho bình giấm chua của Phạm Ngạn Hành một bát giấm lớn nữa, thể là đổ thêm dầu lửa, càng đốt càng cháy, cô vẫn đang hưng phấn :
“Nếu ngại, buổi tối hai đứa còn thể ngủ chung một giường."
Nói xong, chính cô phủ nhận ý kiến :
“Thôi bỏ , tập huấn chắc chắn mệt, chúng vẫn nên tự nghỉ ngơi cho ."
Lương Thanh Thanh gật đầu, tâm trí đặt ở đây, đợi cô tăng tốc căn phòng phân, bên trong chỉ một Phạm Ngạn Hành, nhanh nhẹn bắt đầu thu dọn hành lý , lấy chậu và giẻ lau , chuẩn đến phòng nước ở cuối hành lang lấy nước.
“Em cùng ."
Phạm Ngạn Hành nửa nửa thái độ tích cực của cô, nhướng mày :
“Được."
“Hai đứa , thím ở đây nghỉ ngơi một lát."
Cảnh tượng khiến Mã Tú Chi sợ đến thót tim, bà đây giữa Thanh Thanh và Tô Tân Xuyên xảy chuyện gì, thể chính là gánh nặng một phía, bây giờ Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành đang yêu , tình cảm như , bà thực sự hai đứa vì chuyện mà nảy sinh mâu thuẫn.
Nên theo quan niệm bấy lâu nay của bà, lời gì thì cho rõ ràng ngay lúc đó, tránh để cuối cùng nảy sinh hiểu lầm, bào mòn tình cảm giữa hai .
Chương 77 Dỗ
Ký túc xá cục phát thanh mới xây xong hai năm , cơ sở vật chất khá thiện, sàn nhà lát xi măng, tường còn quét vôi trắng, sáng sủa.
Hai băng qua hành lang suốt chặng đường lời nào, trong phòng nước mấy đang lấy nước, tuy là lạ nhưng thấy họ vẫn thiện chào hỏi một tiếng, Lương Thanh Thanh mỉm đáp , ngoan ngoãn lưng Phạm Ngạn Hành cùng xếp hàng.
Ở góc độ ai thấy, tay cô nịnh nọt kéo kéo vạt áo , thấy nghiêng đầu sang, cô vội vàng luồn tay theo vạt áo bên trong chọc chọc cơ bụng cứng như đ-á của , nũng nịu bĩu môi, nhỏ giọng thở dài:
“Ôi, lúc hứa với em..."
Lời phía dứt, Phạm Ngạn Hành bất đắc dĩ nắm lấy bàn tay đang loạn của cô, những phía lượt rời khỏi phòng nước, mới thẳng cô, chính trực :
“Anh chính là đang ăn giấm."
Không ngờ Phạm Ngạn Hành thẳng thắn như , Lương Thanh Thanh ngẩn một lát, đó phụt tiếng, những lời ý thốt cần suy nghĩ:
“Em , nhưng trong mắt trong lòng em đều là , những đàn ông khác chen cũng chẳng chen ."
Câu rõ ràng dỗ dành Phạm Ngạn Hành đến tận tâm can, vẻ mặt vốn lạnh lùng như sương của lập tức tan chảy, nụ kìm tràn từ khóe mắt, hắng giọng, nhanh ch.óng liếc xung quanh một lượt, thấy bóng dáng ai khác, lúc mới cong môi, nhưng nhớ điều gì đó, trong mắt lóe lên một tia vui.
“Cái đàn ông ở cửa lúc nãy rõ ràng là ý đồ , trong thời gian tập huấn em hãy tránh xa một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-161.html.]
“Em mà, cứ yên tâm , em ở ngay đây thôi, ai cũng cướp ."
Lương Thanh Thanh tinh nghịch vươn ngón trỏ điểm một cái ng-ực Phạm Ngạn Hành, híp mắt nghiêng đầu một cái.
Bầu khí trở nên mập mờ, cô vạch trần tâm tư rõ mồn một như , Phạm Ngạn Hành buồn thẹn thùng, yết hầu lăn lăn, chằm chằm đôi môi hồng nhuận của cô một hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn dời tầm mắt , vặn vòi nước, mượn tiếng nước chảy để che giấu nhịp tim ngày càng nhanh của .
“Hơn nữa, ngày hôm nay ai cũng em đối tượng , còn ai mặt dày đến đào góc tường nữa chứ?"
Lương Thanh Thanh bao giờ nghĩ đến chuyện ngoại tình, cho nên tự nhiên cũng ai đến tìm rắc rối cho .
Tuy rằng Phạm Ngạn Hành dỗ dành đơn giản, nhưng ngày tích tháng dồn luôn một ngày cho phát “giấm" mà ch-ết, lúc đó e rằng chỉ dỗ dành vài câu bằng miệng là xong chuyện .
“Hy vọng thế."
Phạm Ngạn Hành từ xa thấy đến lấy nước, vội vàng đáp lời Lương Thanh Thanh một tiếng, liền một tay bưng chậu, một tay kéo cánh tay cô hiệu cho cô theo.
“Hết ăn giấm chứ?"
Lương Thanh Thanh như cái đuôi nhỏ theo nửa bước, giọng điệu nhếch lên, vẻ trêu chọc, Phạm Ngạn Hành liếc cô một cái, như :
“Đợi chỉ hai chúng , em thể đích nếm thử xem chua ."
Lần Lương Thanh Thanh nổi nữa .
Hai đến cửa phòng, bên trong chật ních , Lương Thanh Thanh ở giường bên tay trái sát cửa, còn giường đối diện là Chu Lệ Lan, giường của cô là một nữ phát thanh viên khác cùng làng, ba còn là những gương mặt lạ lẫm.
Mọi trông đều , qua một lượt mắt.
“Ngạn Hành?"
Chu Dũng Khang thoáng cái thấy Phạm Ngạn Hành bước cửa, khỏi ngẩn một lát, đó thấy Lương Thanh Thanh phía , đôi mày nhíu .
Ông ngờ hôm nay đưa Lương Thanh Thanh lên huyện báo danh là Mã Tú Chi và Phạm Ngạn Hành, theo lý mà , Phạm Ngạn Hành ở nhà họ Lương dù quan hệ đến thì cũng đến lượt xin nghỉ để đưa , dù chăng nữa, cô gái vẫn còn hai trai ở đó mà.
Vừa mới nảy sinh nghi hoặc, nhớ đến quy định mỗi nhà chỉ xin nghỉ một để đưa mà Đội trưởng già Tạ đặt , bèn hiểu .
Vừa mới yên tâm, bên Phạm Ngạn Hành toét miệng :
“Bí thư Chu, cháu đưa đối tượng của cháu qua đây tập huấn ạ."
Lời thốt , Chu Lệ Lan vốn đang vùi đầu dọn dẹp hành lý đột nhiên ngẩng bật đầu dậy, kinh ngạc Phạm Ngạn Hành, đó dời tầm mắt sang Lương Thanh Thanh, đầy vẻ thể tin nổi.
Động tác của cô quá lộ liễu, Lương Thanh Thanh ngẩng đầu lên chạm ánh mắt của cô , phớt lờ cũng .
Chỉ là ánh mắt của Chu Lệ Lan là chứ?
Giống như đang bảo Phạm Ngạn Hành thể trúng cô .
Thực tế, phản ứng đầu tiên của Chu Lệ Lan chính là như , cô hiểu Phạm Ngạn Hành đến từ đô thị lớn, tài hoa năng lực tại thể trúng một bình hoa rỗng tuếch chỉ nhan sắc, đặc biệt là bình hoa còn ích kỷ ngạo mạn, ham ăn biếng ...