Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:33:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hồ Bội Vân cô giỏi thì đ-ánh , đài phát thanh một quy định, kẻ đ-ánh nh-au ẩu đả sẽ khai trừ ngay lập tức, cô ở đây bao nhiêu năm chắc chứ?”

 

Lương Thanh Thanh giơ cao cái chậu trong tay lên, dường như chỉ cần Hồ Bội Vân dám tiến gần là cô dám dùng chậu đ-ập xuống một cái.

 

Cái chậu sắt tráng men hoa trắng nền đỏ ánh mặt trời tỏa ánh sáng ch.ói mắt, cộng thêm lời đầy tính răn đe của Lương Thanh Thanh khiến Hồ Bội Vân dừng bước một cách cứng nhắc.

 

nghiến c.h.ặ.t răng, tức đến mức l.ồ.ng ng-ực phập phồng dữ dội.

 

Chiếc váy Bragi vốn ôm sát, lúc thấm ướt càng nổi bật đường cong.

 

Phía lầu là nơi các nam sinh ở, động tĩnh của họ lớn như , sớm những kẻ hiếu kỳ lầu nhảy lên .

 

Hồ Bội Vân hai tay ôm ng-ực, dám nán lâu thêm nữa, khi hằn học lườm Lương Thanh Thanh một cái, ác giọng :

 

“Lương Thanh Thanh, nhớ kỹ cô .”

 

“Làm như cô nhớ kỹ là chuyện vinh dự lắm bằng, thật hổ.”

 

Lương Thanh Thanh đảo mắt một cái thật dài, đó hướng về phía bóng lưng của Hồ Bội Vân cảnh cáo:

 

“Nếu cô còn dám giở thủ đoạn với , thì đừng trách khách khí.”

 

Bước chân Hồ Bội Vân khựng một chút, nhưng ngay đó rời với những bước chân nặng nề và nhanh hơn.

 

“Nhìn cái gì mà ?

 

Móc mắt các bây giờ.”

 

Những xem náo nhiệt kẻ quát thì rụt cổ , kẻ mắng trả.

 

Một cái miệng của Hồ Bội Vân địch nổi nhiều cái miệng, cuối cùng chỉ thể hậm hực đóng sầm cửa phòng , mắt thấy tâm phiền.

 

Lương Thanh Thanh đặt chậu trong tay xuống, đó trả cái chậu chân cho bên cạnh, mỉm thiện:

 

“Cảm ơn nhé.”

 

“Không, chi.”

 

Người nọ nuốt nước miếng, nhận lấy chậu của , nghĩ đến cảnh tượng , phụ nữ dịu dàng như nước mặt, thật sự dám tin hai con theo phong cách khác là cùng một .

 

Vừa nãy cô đang lấy nước ở phòng nước thì thấy bên cạnh nhỏ nhẹ hỏi mượn chậu nước của .

 

Thấy là một cô gái vô cùng xinh , lễ phép, cô liền đồng ý, còn tự nguyện giúp bưng qua, ai ngờ đối phương dùng để tạt !

 

Lương Thanh Thanh vờ như thấy sự kinh ngạc trong mắt cô , nhếch môi kéo về ký túc xá của , bốc một nắm lớn thịt khô cho cô mới để rời .

 

Đám Chu Lệ Lan thấy cô ướt sũng trở về đều cảm thấy kinh ngạc vô cùng, vội vàng xúm hỏi han tình hình.

 

Lương Thanh Thanh tìm quần áo sạch kể đầu đuôi câu chuyện một lượt.

 

“Như thì quá đáng quá ?

 

Đi, Thanh Thanh, chúng tìm giáo viên để phân xử!”

 

Chu Lệ Lan từng thấy ai ngông cuồng như , tức đến xanh cả mặt.

 

Lương Thanh Thanh lắc đầu:

 

cũng tạt cô , chuyện chỉ thể như thôi.”

 

Nghe , Chu Lệ Lan mím môi, nhưng vẫn chút bất bình .

 

tạt hai chậu, cô chỉ tạt một chậu, tính vẫn là hời.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-168.html.]

Lương Thanh Thanh nhanh ch.óng quần áo xong, cầm khăn khô lau tóc, mỉm với Chu Lệ Lan.

 

Đến nước mà cô còn tâm trạng an ủi khác, Chu Lệ Lan giận buồn , nhưng cuối cùng chỉ thể khẽ thở dài một tiếng:

 

thấy Hồ Bội Vân chắc chắn sẽ bỏ qua như .”

 

“Cô đương nhiên sẽ bỏ qua như , nhưng chỉ kẻ trộm nghìn ngày chứ ai phòng trộm nghìn ngày?

 

Mặc kệ cô tung chiêu trò gì, cứ binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn là , chỉ là đừng để nắm thóp của cô .”

 

Lương Thanh Thanh nheo mắt , bên trong lóe lên một tia sáng lạnh lùng.

 

Sau khi thu dọn xong, mấy canh giờ chạy đến địa điểm tập trung.

 

Lương Thanh Thanh vững nhận thấy cách đó xa một ánh mắt oán độc đang chằm chằm , cô thong thả liếc về phía đó, quả nhiên chính là Hồ Bội Vân.

 

Hồ Bội Vân cũng để tóc ướt, cô một bộ quần áo khác, giống với chiếc váy Bragi rực rỡ ban ngày, bây giờ cô mặc giản dị hơn nhiều, áo sơ mi trắng váy dài đen, tóc dài xõa ngang thắt lưng, cộng thêm vẻ mặt vặn vẹo, từ xa trông giống như nữ quỷ .

 

“Thanh Thanh trưa nay gội đầu ?”

 

Hoàng Nhã Lệ vẫn còn ngáp, cô hẹn bạn chuyện, ngủ bao lâu đến đài phát thanh , nên căn bản chuyện gì xảy ở ký túc xá.

 

Chương 81 Nhớ

 

Hoàng Nhã Lệ mở miệng, mấy liền im lặng ngay lập tức.

 

nhận điều , nhíu mày lo lắng hỏi dồn:

 

“Sao ?

 

Rốt cuộc là chuyện gì?”

 

“Còn chẳng là cái cô Hồ Bội Vân !”

 

Lương Thanh Thanh còn kịp mở lời, Chu Lệ Lan giành với vẻ bực tức, ngay đó liền kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Hoàng Nhã Lệ .

 

Nghe xong bộ quá trình, Hoàng Nhã Lệ hít một thật sâu, siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, đang định xoay tìm Hồ Bội Vân đòi một lời giải thích thì Lương Thanh Thanh giữ c.h.ặ.t vai:

 

“Chuyện dừng ở đây thôi, lớn chuyện lên e là g-iết địch một nghìn, tự tổn tám trăm mất.”

 

mà...”

 

Hoàng Nhã Lệ còn gì đó, nhưng cô cũng hiểu đạo lý trong đó, chỉ thể nuốt trôi cục tức , song càng nghĩ càng thấy áy náy, hốc mắt nhịn mà đỏ lên, Lương Thanh Thanh với giọng khàn đặc:

 

“Đều tại tớ liên lụy .”

 

“Nói gì ?

 

Chuyện chẳng liên quan gì đến cả, cho dù thì cô cũng sẽ như thôi.”

 

Lương Thanh Thanh nghĩ thông suốt, trưa nay gặp cô Hồ Bội Vân gọi tên cô , trong ánh mắt còn mang theo sự phục tràn trề, rõ ràng là sớm chuyện cô đài phát thanh tỉnh mà sinh lòng oán hận, cho dù cô kết bạn với Hoàng Nhã Lệ, e là cũng sẽ nhắm .

 

Hồ Bội Vân “bình đẳng” nảy sinh ác ý với bất kỳ ai khả năng ưu tú hơn cô .

 

“Chúng cứ đợi nắm thóp cô , đó tung đòn chí mạng.”

 

Lương Thanh Thanh thấy vẻ mặt Hoàng Nhã Lệ hề giãn chút nào, bèn cố tình mặt quỷ trêu cô vui.

 

Thấy , Hoàng Nhã Lệ phối hợp nhếch môi, nhưng trong lòng vẫn thoải mái, dư quang vẫn chằm chằm Hồ Bội Vân, hận thể trừ khử cô cho nhanh, động thì , động bạn cô thì xong !

 

Đào tạo diễn liên tục trong một tuần, từ luyện phát âm đến xử lý các cung bậc cảm xúc khác trong bài , mỗi một phát thanh viên mới đều sự thăng tiến vượt bậc.

 

Mỗi ngày chỉ cần ngang qua đài phát thanh là thể thấy tiếng bài đồng thanh vang dội truyền từ trong tường rào.

 

 

Loading...