Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:33:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Dương Mậu Lâm bưng nước qua:

 

“Quà tết của cơ quan phát đấy, nếm thử .”

 

“Vâng, cảm ơn rể ạ.”

 

Lương Thanh Thanh và Hoàng Nhã Lệ đồng thanh cảm ơn.

 

“Vậy cứ chơi nhé, đài phát thanh ở đằng , nếu thì cứ tự mở nhé.

 

Chị và rể các em món ăn đây.”

 

Lý Thanh Phượng xong, nhận ý định của họ, vội vàng ngắt lời:

 

“Hôm nay nhất định cho các em nếm thử tay nghề của chị, chị để các em , Tú nhi giao cho các em trông giúp chị nhé.”

 

“Vâng ạ, đảm bảo thành nhiệm vụ.”

 

Hoàng Nhã Lệ giơ tay Tú nhi lên vẫy vẫy với Lý Thanh Phượng, tiễn hai vợ chồng họ rời , sang nhỏ với Lương Thanh Thanh một cách hâm mộ:

 

“Tớ cũng giống như chị Phượng gả cho một yêu , bố chồng cũng ở bên cạnh, chỉ hai vợ chồng mang theo con cái sống riêng, ngày tháng thế mới thong dong .”

 

“Tớ cũng .”

 

Lương Thanh Thanh tán đồng gật đầu, trong não tự chủ mà hiện lên bóng dáng của Phạm Ngạn Hành.

 

Tính họ cũng hơn một tuần gặp , thời gian cứ đến buổi tối cô nhớ một cách kỳ lạ, trong lòng cảm giác nên lời, cứ bồn chồn khó chịu cô bực bội vô cùng.

 

Cô nghĩ, nếu gặp mặt , cô nhất định hỏi cho lẽ tại Phạm Ngạn Hành tìm cơ hội đến thăm cô?

 

Thiếu một ngày công đối với chuyện gì to tát.

 

Nghĩ đến đây, Lương Thanh Thanh cụp mi xuống cổ tay, nơi đó mỗi ngày cô đều bôi một chút kem dưỡng da Tuyết Hoa Cảo, vì loại kem mùi thơm nhàn nhạt, bôi ở đây coi như dùng nước hoa luôn.

 

Đây là tặng cô.

 

“Này, với đối tượng của khi nào thì kết hôn thế?

 

Bố bên dễ gần ?”

 

Lời của Hoàng Nhã Lệ cắt đứt sự suy nghĩ vẩn vơ của Lương Thanh Thanh, cô ngẩng đầu lắc đầu, thành thật :

 

“Anh là trí thức, bố đều ở thành phố Kinh, bọn tớ còn gặp mặt nữa.”

 

“Hả?

 

Vậy điện thoại cũng từng gọi ?”

 

Hoàng Nhã Lệ chút kinh ngạc.

 

Lương Thanh Thanh gật đầu:

 

“Bọn tớ còn bàn bạc cụ thể chuyện kết hôn, bảo đợi chuyện nhà cửa xong xuôi mới...”

 

“Đối tượng của đang tìm cớ để kéo dài thời gian đấy chứ?

 

Thanh Thanh đừng để lừa nhé, lời đàn ông thể tin .”

 

Hoàng Nhã Lệ nhịn cao giọng lên, chú ý bóng dáng cao lớn nào đó ngoài sân từ bao giờ.

 

“Tớ một chị họ chính là một đàn ông lừa đấy, hứa khi nghiệp đại học Công Nông Binh sẽ về kết hôn, kết quả ở trong đại học yêu một đối tượng mới, đợi đến khi hai họ đều kết hôn , chị họ tớ mới chuyện !”

 

Hoàng Nhã Lệ càng càng kích động, “Cũng là cứ kéo dài cho gặp lớn trong nhà...”

 

“Cả hai bên đều là thể diện ở các đơn vị sự nghiệp, ầm lên thì , chỉ thể để chị họ tớ chịu cái thiệt thòi , đằng trai chả cả, còn khen là tài t.ử phong lưu, xem chuyện tởm lợm cơ chứ.”

 

Chương 82 Cho cô ăn lê

 

là tởm lợm thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-170.html.]

 

Lương Thanh Thanh nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia chán ghét, cô đối với kiểu đàn ông bắt cá hai tay hề chút thiện cảm nào, thậm chí thể gọi là buồn nôn.

 

bảo Phạm Ngạn Hành là loại cùng một kiểu đó thì cô tin.

 

Cô hiểu rõ tình cảnh nhà họ Phạm hơn bất cứ ai, nguyên nhân Phạm Ngạn Hành đưa cô về gặp gia đình, cô phần nào đoán đôi chút.

 

Hơn nữa bản cô cũng gặp lớn sớm như , vạn nhất đối phương sắt đ-á chia rẽ đôi lứa, theo tình cảnh Phạm Ngạn Hành hiện giờ lông cánh cứng, vẫn còn là một trai trẻ tuổi, liệu chịu đựng áp lực từ gia đình là một chuyện khác.

 

Vạn nhất xôi hỏng bỏng , cô thực sự sẽ phát điên mất.

 

Quan trọng nhất là, Phạm Ngạn Hành giống kẻ sẽ bắt đầu bỏ rơi, là trách nhiệm.

 

“Nhã Lệ, cảm ơn nhắc nhở, nhưng tớ tin Phạm Ngạn Hành sắp xếp thỏa đáng cho tương lai của bọn tớ, đối xử với tớ , sẽ phụ lòng tớ .”

 

Lương Thanh Thanh cúi đầu khẽ mỉm , độ cong của khóe môi nhẹ nhàng lan tỏa gương mặt.

 

Người đàn ông đang chuẩn nhà để giải thích bỗng khựng , những lời dịu dàng mà kiên định vọng từ trong nhà, nơi mềm mại nhất sâu thẳm trong lòng chạm đến, theo đó là một sự ngọt ngào nhàn nhạt lan tỏa.

 

Vẻ mặt căng thẳng lập tức trở nên thả lỏng.

 

Lý Thanh Phượng đang chuẩn sân hái hai quả ớt, tới cửa bếp thì chợt thấy trong sân một đó, khỏi giật , suýt chút nữa là hét lên thành tiếng.

 

Chị ôm ng-ực trấn tĩnh một lát, nheo mắt kỹ, khi rõ diện mạo của mới thở phào nhẹ nhõm:

 

“Cậu là đối tượng của Thanh Thanh ?”

 

“Vâng, cháu đến tìm Thanh Thanh ạ.”

 

Nghe , Phạm Ngạn Hành sang Lý Thanh Phượng, lịch sự chào một tiếng:

 

“Chị Phượng, cháu đến ký túc xá, bạn cùng phòng của Thanh Thanh với cháu cô đến nhà chị , nên cháu theo địa chỉ tìm đến đây.”

 

Nói xong, đưa những thứ đang xách trong tay qua:

 

“Lần đầu đến cửa, đây là chút bánh trái và hoa quả cháu mua, chút lòng thành chị Phượng cứ nhận lấy ạ.”

 

“Ôi chao, đến thì đến thôi, mua đồ gì chứ.”

 

Lý Thanh Phượng đỏ mặt, thực sự thể chìa tay nhận .

 

Cặp đôi nhỏ đúng là cùng một phong thái, cứ gặp mặt một nhét đồ một .

 

Lần chị nhận đào và dưa hấu của , khó khăn lắm mới chớp cơ hội mời đến nhà ăn cơm để trả cái tình nghĩa đó, kết quả đối tượng của mua đồ mang đến.

 

Lần nếu còn nhận, thì cái mặt Lý Thanh Phượng còn để nữa?

 

Trong lúc chị đang tiến thoái lưỡng nan, Lương Thanh Thanh và Hoàng Nhã Lệ ở trong nhà thấy động tinh liền dắt Tú nhi nhanh ch.óng bước .

 

Khi thấy Phạm Ngạn Hành, biểu cảm của mấy đều giống .

 

“Sao đến đây?

 

Hôm nay ngày nghỉ ạ?”

 

Lương Thanh Thanh kinh ngạc trợn tròn mắt, nhưng giữa đôi lông mày là niềm vui sướng, giọng điệu cao lên, rõ ràng là cực kỳ vui mừng.

 

Cô để địa chỉ là với tâm thái phòng hờ vạn nhất thôi, chứ từng nghĩ sẽ thực sự đến huyện thăm cô.

 

Bây giờ cái “vạn nhất” thành thật, cô cảm giác choáng váng như một niềm vui bất ngờ từ trời rơi xuống đ-ập trúng .

 

Hoàng Nhã Lệ ở bên cạnh nuốt nước miếng, nhanh ch.óng hồi tưởng những lời trong não.

 

Tiêu , đối tượng của Thanh Thanh đến bao lâu ?

 

Lại thấy bao nhiêu ?

 

Không cảm thấy đang cố ý ly gián nhỉ?

 

 

Loading...