Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:34:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lương Thanh Thanh liếc Phạm Ngạn Hành một cái, Sở Kỳ mặt đỏ bừng vì tức giận, tuy chút thắc mắc nhưng cán cân trong lòng rốt cuộc vẫn nghiêng về phía Phạm Ngạn Hành.”
“ ."
Nghe , Sở Kỳ hai mắt tối sầm, suýt chút nữa ngất .
Phạm Ngạn Hành thì khẽ nhếch môi một cái dễ nhận .
Chương 90 Hương vị ngon
Vào thu, thời tiết dần mát mẻ hơn, cây đại thụ vẫn cành lá xum xuê, Lương Thanh Thanh ở gian chính đối phó với những câu hỏi về tình hình đ-ánh nh-au cụ thể của trưởng thôn và đại đội trưởng, đến sắp hỏng cả mặt mới tiễn hai .
Thấy họ biến mất ở cổng sân, Lương Thanh Thanh thu nụ , lườm Phạm Ngạn Hành và Sở Kỳ một cái, họ hai bên, hậm hực với , ai đoái hoài tới đối phương, thấy cô lườm qua, hẹn mà cùng sờ sờ mũi để che giấu sự lúng túng.
“Hóa các là bạn lớn lên cùng từ nhỏ, hiểu lầm gì rõ là , việc gì động tay động chân."
Mã Tú Chi mỗi rót một chén , giảng hòa, “Làm sứt mẻ tình cảm thì ."
“Thím đúng ạ."
Phạm Ngạn Hành gật đầu đồng ý, còn việc lòng là chuyện khác.
Sở Kỳ thầm hừ lạnh một tiếng, mối thù cướp vợ đội trời chung, gì còn tình cảm gì nữa.
Ngay cả khi và Lương Thanh Thanh còn khả năng nữa, cũng thể cứ thế Phạm Ngạn Hành đắc chí, thế là nặn một nụ , nịnh nọt Mã Tú Chi:
“Thím quá đúng ạ, cháu chắc chắn tùy tiện động tay động chân nữa."
“ , khi chia tay Thanh Thanh ở bệnh viện, cháu cứ nhớ mãi cô thích ăn món sườn xào chua ngọt , đúng lúc ngang qua quán cơm quốc doanh đó nên đặc biệt đóng gói một phần mang qua cho cô ."
Lời , Mã Tú Chi kinh ngạc trợn tròn mắt, ngờ cách xưng hô của Sở Kỳ với con gái nhà thiết như , còn chuyên môn mang một phần sườn xào chua ngọt qua đây.
Đây lẽ là nợ đào hoa của Thanh Thanh ?
Vậy thì hai đ-ánh nh-au, bà cũng chẳng lấy lạ nữa.
Nghĩ đến đây, Mã Tú Chi theo bản năng về hướng Lương Thanh Thanh, lẳng lặng lắc đầu, đúng là khổ nổi, cô Sở Kỳ thiện cảm với , nhưng thiện cảm bền bỉ như thì cô ngờ tới.
Đây là chuyện , cái cốt truyện cẩu huyết em tranh giành một cô gái cô thực sự chút nào!
càng sợ cái gì thì cái đó càng đến, chỉ thấy Sở Kỳ cô đầy tình tứ, tiếp xuống :
“Lần hứa mang bánh bông lan cho em, cũng mang qua luôn , còn mua thêm một ít đồ ăn khác nữa, hy vọng em thích."
Mỗi chữ , sắc mặt Phạm Ngạn Hành trầm xuống một phân, mà sắc mặt Phạm Ngạn Hành càng khó coi, Sở Kỳ càng tươi, hai hình thành sự tương phản rõ rệt.
“Khách khí thế gì?
Người tới là , cần mang đồ ."
Lương Thanh Thanh gượng một tiếng, xua xua tay, chỉ thấy đồ Sở Kỳ đưa tới như củ khoai nóng bỏng tay, cô nhận cũng xong, nhận cũng xong, thật là khó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-185.html.]
Dứt lời, Sở Kỳ thẹn thùng mím môi, “Thanh Thanh đúng, nên khách khí với em."
Câu vốn dĩ bình thường, nhưng dùng cái giọng điệu e thẹn của thì thêm mấy phần mập mờ, Lương Thanh Thanh hít sâu một , chút nổi nữa.
Người thích cô, mà rõ ràng là thù với cô!
Không đúng, giống như cố tình chọc tức Phạm Ngạn Hành hơn.
Càng nghĩ càng thấy đúng là như , nếu Sở Kỳ dành cho cô chút tôn trọng nào thì cô cũng cần nể mặt nữa, trực tiếp hừ lạnh một tiếng, “ nghĩ kỹ , chúng thiết lắm, cứ tiếp tục khách khí ."
Nói xong, cô khoác tay Mã Tú Chi ngoài, “Hai em các cứ tự nhiên trò chuyện, chúng phiền nữa."
“Thanh Thanh , ..."
Sắc mặt Sở Kỳ trắng bệch trong chốc lát, cô chắc chắn đoán gì đó, mím môi, định đuổi theo thì mặt thêm một chắn đường của .
Phạm Ngạn Hành chằm chằm , đường nét hàm căng c.h.ặ.t, trong đồng t.ử cuộn trào lạnh, quen đều lúc tâm trạng tệ đến cực điểm.
“Cậu còn mặt mũi nào mà hầm hừ với , dùng thủ đoạn lên em, đến việc cạnh tranh công bằng cũng dám ?"
Tâm trạng Sở Kỳ cũng chẳng khá khẩm hơn chút nào, cơn giận kìm nén trong lòng bỗng chốc bùng phát, nhưng dù cũng nể nang đây là trong nhà khác nên hạ thấp giọng xuống.
“Chính vì là em nên mới cái gọi là cạnh tranh với ."
Phạm Ngạn Hành cũng hạ giọng xuống thấp, xoay xuống ghế, dốc một ngụm lớn miệng mới nheo mắt, thản nhiên :
“Cô chỉ thể là chị dâu của thôi."
Nghe , Sở Kỳ ngạc nhiên Phạm Ngạn Hành một cái, ẩn ý trong lời của , cơn giận chẳng hiểu tiêu tan mất một nửa, đúng là một khi cạnh tranh thì còn tính gì là em nữa, nhưng cho dù là , Phạm Ngạn Hành hỏi ý kiến tự tiện đưa quyết định cũng là bỉ ổi cùng cực.
“ nhổ , còn cô chỉ thể là em dâu của đấy."
Màu mắt Phạm Ngạn Hành lập tức trầm xuống, “Lão phu nhân nhà năm nay bệnh viện mấy , nếu thực sự về thì tờ lệnh điều động đó cũng thể thu hồi ."
“Sao chuyện ?"
Sắc mặt Sở Kỳ biến đổi lớn, còn tâm trí tranh cãi với Phạm Ngạn Hành nữa, trực tiếp sải bước tới mặt , gấp gáp hỏi:
“Không chuyện gì lớn chứ?"
“Lão phu nhân tuổi , bệnh vặt thường xuyên , nhưng yên tâm, chuyện gì lớn."
Phạm Ngạn Hành thật, “Không cho cũng là để tránh cho lo lắng, đạo lý nước xa cứu lửa gần còn hiểu ?"
Không khí trong chốc lát trở nên tĩnh lặng, lâu Sở Kỳ mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng, “Khi nào kết hôn?"
“Nhanh nhất cũng là cuối năm."
Sau khi xây xong nhà còn để một thời gian mới thể dọn ở, hơn nữa Thanh Thanh tỉnh nhận việc, trong vòng một hai tháng tới là rảnh rỗi , cũng xử lý một sự việc, đuổi kịp bước chân của Thanh Thanh, cho nên cân nhắc tổng hợp thì thời gian cuối năm là hợp lý nhất.