Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 187
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:34:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em bỏ qua là bỏ qua."
Lương Thanh Thanh bịt miệng , vẻ đây ngẩng đầu lên, “Em thấy để đêm tân hôn là , ."
Nói liền hai câu , cũng là đang nhấn mạnh cái gì, Phạm Ngạn Hành thấy cô thẹn thùng đến mức mắt cũng đỏ lên, sợ thêm câu nữa sẽ cô thẹn quá hóa giận, lúc đó dỗ dành khó khăn, bèn ngậm miệng , chỉ là ý trong mắt thì giấu .
Cái đồ nhát gan , gan cũng chỉ to bằng cái lòng bàn tay thôi.
Anh lắc đầu, chủ động lùi một bước, bế cô xuống khỏi bàn, đó vươn tay giúp cô chỉnh quần áo, dịu dàng dặn dò:
“Anh ngoài , lát nữa em hãy ."
Lương Thanh Thanh ngoan ngoãn gật đầu, vì cô cũng dự định như .
Một màn hoang đường khiến cô mấy ngày liền thấy Phạm Ngạn Hành đều nhịn mà theo bản năng khép c.h.ặ.t c.h.â.n , may mà cái động tác kín đáo ai phát hiện , nếu cô thực sự hổ ch-ết mất.
Thời gian thấm thoát trôi qua, đến ngày tỉnh báo danh, cả nhà sáng sớm tụ họp ăn cơm xong, Mã Tú Chi dặn dặn Lương Quân Cường dọc đường chăm sóc cho Lương Thanh Thanh, mới yên tâm cùng những khác .
Họ cũng đưa Lương Thanh Thanh tỉnh, nhưng cả nhà cùng thì rõ ràng là thực tế, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là phái sức lực nhất nhà là Lương Quân Cường , thể xách đồ, thể bảo vệ an cho hai , đúng là vẹn cả đôi đường.
Vốn dĩ việc là của Phạm Ngạn Hành, nhưng mấy ngày nay thực sự dứt , công xã bên cạnh gạch đỏ, hôm mới một lô mới, tranh thủ thời gian mua, nếu muộn thì chỉ thể đợi lô tiếp theo thôi.
Bản thì kiên trì tiễn, nhưng Lương Thanh Thanh từ chối, so với việc tiễn cô, việc xây nhà xong sớm mới thực tế hơn.
Không khí buổi sáng lạnh, Lương Thanh Thanh mặc một chiếc áo khoác mỏng theo Lương Quân Cường cùng tiến về phía , kinh nghiệm huyện tập huấn, hành lý thu dọn ít hơn nhiều, chỉ mang theo những thứ thiết yếu.
Bốn bọc hành lý lớn, Lương Quân Cường mỗi tay một bọc, xách lên nhẹ nhàng thoải mái.
Thời điểm đều , đường trái gặp mấy , Lương Thanh Thanh thấy thong dong tự tại, lên xe tìm một chỗ thoải mái nhất, Lương Quân Cường bên cạnh cô như một ngọn núi lớn, cả trông hưng phấn lạ thường, kéo cô trò chuyện.
“Tiểu em xem tỉnh trông như thế nào nhỉ?
Anh còn từng bao giờ."
“Em cũng bao giờ."
“Nghe nhà cửa ở đó cao hơn huyện chúng nhiều, đường sá cũng rộng hơn."
Lương Quân Cường lộ vẻ mặt khao khát, phổ cập cho Lương Thanh Thanh những tin tức ngóng .
Vừa , Lương Thanh Thanh với ánh mắt đầy ánh hào quang, nhờ tiểu , cái loại chân bùn như mới cơ hội ngắm tỉnh thành một , rằng trong thôn nhiều còn từng đến huyện !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-187.html.]
Hai trò chuyện bâng quơ, xe cuối cùng cũng xóc nảy trong huyện, họ dám chậm trễ một khắc, thẳng tới bến xe khách, ở cửa sổ mua vé xuất trình giấy giới thiệu của thôn, đó cầm vé xe tìm xe, chiếm chỗ.
Họ may mắn giành hai chỗ cạnh , Lương Thanh Thanh cạnh cửa sổ, Lương Quân Cường bên cạnh cô.
Từ huyện lên tỉnh mất hơn bốn tiếng mới tới, Lương Thanh Thanh lúc đầu còn tinh thần cùng Lương Quân Cường trò chuyện, về thì mí mắt bắt đầu đ-ánh nh-au , chẳng mấy chốc tựa cửa sổ mơ màng ngủ .
Đến khi cô tỉnh nữa, xe trong tỉnh thành, Lương Thanh Thanh xoa cái cổ và lưng đau nhức, xem phong cảnh xa lạ ngoài cửa kính, đúng như lời Lương Quân Cường , nhà lầu ở tỉnh cao hơn ở huyện nhiều, thậm chí nhà sáu bảy tầng cũng , đường sá rộng rãi sạch sẽ, xe đạp hiếm thấy ở huyện, ở đây thì cũng .
Lương Thanh Thanh còn thấy mấy chiếc xe con hùng dũng oai vệ phóng qua bên cạnh xe đại bàng, màn khiến hành khách xe lượt ngoái , Lương Quân Cường bên cạnh càng hận thể thò đầu ngoài để xem.
Lương Thanh Thanh ngạc nhiên Lương Quân Cường một cái, ngờ phản ứng của lớn như .
Ánh mắt của cô quá mãnh liệt, Lương Quân Cường đến mức chút tự nhiên, gượng gạo sờ sờ mũi, giải thích:
“Lúc nhỏ theo huyện bán trứng gà, thấy xe con một , cho nên..."
Nghe , Lương Thanh Thanh sững , đó nhếch môi hạ thấp giọng :
“Em cũng chẳng thấy mấy , chẳng qua là em giả bộ thôi."
Nghe lời Lương Thanh Thanh, sắc mặt Lương Quân Cường lập tức đổi, sự lúng túng biến mất, đó là nụ rạng rỡ, ghé tai cô thì thầm:
“Anh cứ tưởng chỉ là chuyện bé xé to thôi chứ."
“Cứ thả lỏng , chẳng ai , đều đang tò mò cả mà."
Lương Thanh Thanh cong mắt, cũng nhỏ giọng trả lời.
Cô sai, thời buổi xe con là nguồn lực khan hiếm, phần lớn đều là xe của công gia, chỉ cán bộ lãnh đạo đủ điều kiện mới trang xe con để , bình thường dân đừng là thử, ngay cả một cái cũng xem vận khí.
ở hậu thế, về cơ bản nhà nhà đều mua một chiếc xe con công cụ , nếu mua xe thì còn thể bắt taxi.
Ngoài , còn thể chọn các phương tiện giao thông xanh và nhanh ch.óng hơn như tàu điện ngầm, tàu cao tốc, máy bay...
Lương Thanh Thanh từng thấy qua các phương tiện giao thông đủ loại trong cuộc sống tương lai, cho nên khi đối mặt với vật quý hiếm như xe con hiện tại, cô thực sự ngạc nhiên nổi, nhưng để quan tâm đến cảm xúc của Lương Quân Cường, cô vẫn giả vờ kinh ngạc cùng suốt quãng đường.
Hai khi xuống xe ở bến xe khách, hỏi nhân viên địa chỉ cụ thể của Đài phát thanh tỉnh, chuyển thêm hai chuyến xe buýt nữa, cuối cùng cũng tới cổng lớn của Đài phát thanh tỉnh.
So với Đài phát thanh huyện, Đài phát thanh tỉnh thì uy nghi hơn nhiều, cổng sắt đóng c.h.ặ.t, bên cạnh còn bốt bảo vệ mặc đồng phục, bên trong thể thấy mấy tòa nhà sáu tầng mới xây, xếp hàng ngay ngắn, kèm với mảng xanh vặn, cực kỳ sang trọng.