Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 206
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:35:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em mới công tác về, cục cho nghỉ mấy ngày, nên đặc biệt về thăm , em còn mua một ít đặc sản mà ở chỗ chúng mua , lát nữa mang cho cả nhà cùng nếm thử."
Lương Thanh Thanh tinh nghịch nháy mắt, “Tháng em phát lương và tiền thưởng, tiền nhỏ , mỗi đều quà, khách khí với em đấy."
Một câu chặn lời của hai họ, thấy Lương Thanh Thanh đầy mặt ý , Lương Quân Cường và Hoàng Nhã Lệ một cái, ngầm hiểu mà lựa chọn cụt hứng, mấy ở cửa tán gẫu một lát, Lương Thanh Thanh đường cả buổi sáng, chút buồn ngủ, liền về phòng ngủ.
Lương Quân Cường vốn định đồng thông báo cho Mã Tú Chi và tin Lương Thanh Thanh về, nhưng cô ngăn , bởi vì bây giờ cách lúc tan còn bao nhiêu thời gian nữa, lúc gọi cũng cần thiết, chi bằng đợi họ về, tạo một bất ngờ.
Chỉ là đợi Mã Tú Chi và , đợi Phạm Ngạn Hành , là vội vàng chạy về, lúc đến nhà họ Lương khắp đều là mồ hôi, Lương Quân Cường và Hoàng Nhã Lệ đang ở nhà chính giật nảy .
“Thanh Thanh ?"
Phạm Ngạn Hành thở hổn hển quét mắt một lượt qua nhà chính, thấy bóng dáng Lương Thanh Thanh , trong mắt thoáng qua một tia thất vọng, khi bên ngoài về Cục Tài chính mới tin cô về, cho nên liền lập tức xin nghỉ phép.
“Cô cô buồn ngủ , đang ở trong phòng nghỉ ngơi kìa."
Hoàng Nhã Lệ vội vàng dậy rót cho Phạm Ngạn Hành một cốc nước, tâm trạng uống, lau mặt một cái, câu cảm ơn, liền bảo:
“ xem cô ."
Nói xong, cũng đợi họ phản ứng, liền ngừng nghỉ bước về hướng phòng Lương Thanh Thanh.
“Như hợp lễ cho lắm nhỉ?"
Hoàng Nhã Lệ do dự theo hướng Phạm Ngạn Hành biến mất, chút sững sờ há hốc mồm, kết hôn mà ở riêng trong phòng với , chuyện thế nào cũng thấy đúng quy củ.
Lương Quân Cường đối với những chuyện như thế thấy nhiều trách nữa , nhắm một mắt mở một mắt là qua thôi, cho nên lúc còn tâm trí nhàn rỗi an ủi Hoàng Nhã Lệ, “Dù họ cũng sắp kết hôn , chúng cứ coi như thấy là ."
Hoàng Nhã Lệ gật gật đầu, đó tầm mắt xoay chuyển, sang Lương Quân Cường khẽ cong môi, “Vậy là chúng cũng phòng một lát?"
Nghe , Lương Quân Cường nuốt nước miếng, cảm giác tự bê đ-á đ-ập chân , nhưng đồng thời một cảm giác kh-oái c-ảm ẩn giấu lan tỏa trong lòng, há miệng đang định chuyện, liền thấy cô dùng chính lời của để ngăn cản lời sắp , “Dù chúng cũng sắp kết hôn mà."
Gió nhẹ thổi qua, thổi nhà chính, bên trong còn một bóng .
Bên Phạm Ngạn Hành vội vàng tới cửa phòng Lương Thanh Thanh, đang chuẩn gõ cửa, liền phát hiện cửa đóng, khẽ đẩy một cái là mở, nhiều ngày gặp, lúc thấy căng thẳng, trái tim thình thịch nhảy loạn nhịp, hít sâu mấy mới dũng khí men theo khe cửa bước .
Cửa đóng c.h.ặ.t , phát một tiếng kẽo kẹt, bóng giường lập tức nhận ngay, nghiêng đầu sang liền đối diện với một đôi mắt quen thuộc, cô chút ngạc nhiên chống dậy, “Sao về ?"
“Nhận tin nhắn em để liền xin nghỉ về luôn."
Phạm Ngạn Hành vốn chỉ trong phòng đợi cô tỉnh dậy, nhưng ngờ cô thức giấc, khỏi chút áy náy nhíu mày, “Anh phiền em ?"
Lương Thanh Thanh lắc lắc đầu, cô căn bản ngủ , chỉ giường nghĩ đông nghĩ tây, nếu thì tiếng động nhẹ căn bản thể phiền cô, “Em ngủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-206.html.]
Nghe thấy lời , Phạm Ngạn Hành mới thở phào nhẹ nhõm, hai ba bước nhanh ch.óng tới cạnh giường xuống, cô trái ngó cô , đó nhào nặn gò má cô, thở dài :
“G-ầy ."
“G-ầy chỗ nào chứ?"
Lương Thanh Thanh một phát gạt tay , đó xoa xoa gò má nhào đau, hừ hừ :
“Anh mở mắt dối."
Phạm Ngạn Hành cũng cùng cô tranh luận rốt cuộc g-ầy chuyện , trực tiếp vươn tay ôm cô lòng, cả cái đầu đều vùi hõm vai cô, giọng tràn từ bờ môi trầm đục quyến luyến, “Thanh Thanh, lâu như gặp, nhớ ?"
Cô nóng phả cho thoải mái, cảm giác ngứa ngáy cô theo bản năng lùi về phía một chút, nhưng cánh tay vòng qua eo , thấp giọng nhiệt liệt đáp :
“Làm mà nhớ cho ."
Nói xong khựng một chút, cảm thán:
“Yêu xa đúng là quá khó khăn, thảo nào nhiều chịu nổi là chia tay luôn."
Lời dứt, đàn ông mặt liền đột ngột ngẩng đầu, chân mày nhíu c.h.ặ.t, “Chúng sẽ chia tay."
Lời vô cùng khẳng định, hề chút chần chừ nào, nhưng trong mắt mang theo một tia cẩn trọng và thấp thỏm, dường như sợ hãi sẽ thấy đáp án khác từ miệng cô, dáng vẻ thiếu an như Lương Thanh Thanh khẽ vuốt ve sống lưng , nâng cao tông giọng trấn an.
“Chúng đương nhiên sẽ chia tay, câu cổ ngữ , cách tạo nên vẻ , em thấy ngày nào cũng gặp tuy rằng , nhưng thời gian lâu dần tránh khỏi chán ngấy thôi."
câu những an ủi Phạm Ngạn Hành, ngược chân mày nhíu c.h.ặ.t hơn, cả đều toát một cảm giác như trời sắp sập xuống đến nơi, “Em sẽ chán ngấy ?"
“..."
Lương Thanh Thanh đột nhiên nảy sinh một cảm giác như đàn gảy tai trâu, im lặng ba giây , chỉ thể ôm đầu bất lực :
“Ý của em là bất kể trường hợp nào cũng đều , mỗi cái cái riêng, chỉ cần ngoại tình, bạo lực gia đình, lòng đổi , chúng sẽ chia tay, cũng sẽ ly hôn."
Lời đến nước , nếu Phạm Ngạn Hành vẫn cứ chui sừng trâu, thì cô cũng còn cách nào khác.
May mà Phạm Ngạn Hành hồ nghi chằm chằm cô một hồi lâu , vẫn gật gật đầu, nhưng ngay đó lắc đầu, “Em thể yên tâm tuyệt đối sẽ chuyện gì với em."
“Thanh Thanh, chỉ thích chúng ngày nào cũng ở bên , nếu thể lúc nào cũng thấy em thì mấy."
Nghe , Lương Thanh Thanh kỳ quái liếc Phạm Ngạn Hành một cái, đây cô là một tiểu yêu tinh bám như nhỉ?
Rõ ràng mang một khuôn mặt thanh lãnh quý phái, mà cứ những lời sến súa ch-ết như thế .