Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:35:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vương Hiểu Mai nghiêm túc đ-ánh giá Mã Tú Chi một lượt, hôm nay bà mặc chiếc áo bông dày Lương Thanh Thanh mua cho, quần dài đen, tóc b.úi gọn gàng một sợi thừa gáy, trông tinh thần phấn chấn, khỏi là nổi bật thế nào.”

 

Vả , thể sinh đứa con gái xinh như Lương Thanh Thanh, thì thể đến , thậm chí còn thể khen một câu là bà lão vẫn còn phong độ!

 

“Đẹp lắm ạ, cứ yên tâm trăm phần trăm ."

 

Nghe lời , lòng Mã Tú Chi coi như yên một nửa, lườm Vương Hiểu Mai một cái duyên, “Chỉ khéo mồm, gì mà quá thế."

 

Tuy , nhưng nụ mặt giấu .

 

Hai cùng xem xét nhà cửa trong ngoài một lượt, thấy vấn đề gì, bèn chuyên tâm ở gian chính đợi, nước còn uống hết một chén, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt, cùng lúc đó còn một chuỗi tiếng pháo nổ.

 

Phong tục của huyện Phúc Tấn chính là đầu tiên con rể chính thức tới nhà đốt pháo, ngụ ý cuộc sống của hai nhà hồng hồng hỏa hỏa, mỹ mỹ mãn mãn, động tĩnh lớn như thu hút ít đến xem.

 

mới trông thấy nhé, hai chiếc xe con đến đấy, đỗ ngay ở đầu thôn!"

 

“Nhìn một cái là lãnh đạo , khí chất đó bình thường học theo ."

 

“Thanh niên tri thức Phạm rốt cuộc là lai lịch thế nào nhỉ?

 

Con bé Lương Thanh Thanh mệnh đúng là thật, tự tỉnh việc , đàn ông sắp gả cũng huyện việc , nhà chồng bài thế , đúng là chim sẻ hóa phượng hoàng ."

 

“Chứ còn gì nữa, những thứ khác cứ khoan hãy bàn, ngưỡng mộ nhất vẫn là căn nhà đó của họ, hôm qua qua xem một cái, dùng vật liệu , con thì xong ."

 

Một đám bảy mồm tám mỏ chen chúc ở cửa bàn tán, từng một rướn dài cổ bên trong, nhưng thông minh, đóng cửa viện , một sự thanh tịnh, thấy trò để xem nữa, đám đông cũng dần tản .

 

“Đường xá xa xôi vất vả quá, mau xuống uống ."

 

Mã Tú Chi nhiệt tình đón gian chính, tay chân lanh lẹ rót cho mỗi một chén nước , đừng bà bề ngoài bình tĩnh, thực chất trong lòng sớm dậy sóng .

 

Những lời bên ngoài ít nhiều đều lọt tai, đ-ánh ch-ết bà cũng ngờ nhà họ Phạm đơn giản như , vì dù thể xe con ở tỉnh ngoài thì thể là đơn giản !

 

Cũng may họ chẳng chút kệ cỡm nào, đối mặt với một phụ nữ nông thôn gì như bà cũng thể tìm thấy chủ đề, căn bản sẽ để cho khí nguội lạnh, đặc biệt là bà ngoại của Phạm Ngạn Hành, cái miệng cứ ngừng nghỉ.

 

“Trước đây và ông lão nhà ở trong quân khu cũng thích trồng ít rau, chỉ là tuổi tác cao , tâm trí cũng sức lực nữa, nghĩ thấy cũng tiếc."

 

“Đất vườn nhà chúng trồng một ít, bà xem ?

 

Còn thể hái ít ớt với cải bắp về lát nữa xào ăn."

 

Mã Tú Chi theo bản năng đề nghị, chỉ là xong nhận , phận gì chứ?

 

Sao thể chạy đến mảnh ruộng đầy bùn đất để xem rau?

 

Còn đợi Mã Tú Chi hối , Tiêu Kim Hoa mạnh mẽ phắt dậy, hai mắt sáng quắc, “Thế thì quá, là bây giờ luôn?"

 

“..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-214.html.]

nhầm nhỉ?

 

“Cháu cũng , cháu cũng ."

 

Cặp song sinh đứa tích cực hơn đứa .

 

Thế là, ai vườn rau thì theo Mã Tú Chi và Vương Hiểu Mai, những khác thì ở gian chính trò chuyện.

 

Những phận khác , bối cảnh khác vì một cuộc hôn nhân mà liên kết với , kể từ đây những sợi dây ràng buộc chằng chịt chẳng thể nào dứt .

 

Chương 106 Đêm tân hôn nồng cháy

 

Không hỷ sự sắp đến , mấy ngày liền đều là thời tiết một bóng mây.

 

Ngày từ sáng sớm, trời còn sáng, Lương Thanh Thanh gọi dậy giường, khi rửa mặt xong liền ăn một bát mì lớn, quả trứng ốp lòng đào trắng ở ngoài vàng ở trong tròn trịa cùng, rắc thêm hành lá, sắc hương vị vẹn , khiến cô vốn tỉnh dậy khẩu vị lập tức thèm ăn hẳn lên.

 

“Nhất định ăn nhiều một chút, hôm nay bận rộn cả ngày đấy."

 

Với tư cách là từng trải, Vương Hiểu Mai bên cạnh giúp cô lấy váy cưới khỏi rương, động tác, quên nhắc nhở.

 

Lương Thanh Thanh gật đầu, thấy bên ngoài truyền đến tiếng chuyện ồn ào, bèn là họ hàng đến giúp đỡ tới, bưng bàn bưng ghế, nấu thức ăn, tóm ai rảnh rỗi.

 

“Thanh Thanh, bọn đến muộn chứ?"

 

Một bát mì còn ăn xong, Hoàng Nhã Lệ và Chu Lệ Lan đến, họ đến để phù dâu cho cô, vì Hoàng Nhã Lệ và Lương Quân Cường kết hôn, để tránh điều tiếng, nên tối qua cô ở cùng với Chu Lệ Lan, hôm nay cùng đến luôn.

 

“Còn sớm mà, các cũng mau ăn chút gì lót , để phần cho các trong bếp đấy."

 

Thế là hai cửa khỏi cửa.

 

Ăn xong đồ ăn, coi như là bận rộn thực sự, Lương Thanh Thanh trang điểm, tóc, tiếp đón các bậc trưởng bối họ hàng xa gần đến chúc mừng, một khắc cũng nhàn hạ.

 

May mà tóc Hoàng Nhã Lệ giúp b.úi lên, cô khéo tay, cộng thêm Lương Thanh Thanh ở bên cạnh chỉ dẫn, bao lâu một kiểu tóc phức tạp tinh xảo xong, cô còn bôi thêm một chút keo xịt tóc để tóc trông suôn mượt hơn.

 

Giữa chừng xảy một đoạn nhạc đệm nhỏ, đó là Khâu Tiểu Yến mang theo quà mừng đến, thấy cô , tâm trạng Lương Thanh Thanh bình tĩnh lạ thường, chẳng chút gợn sóng nào, thậm chí còn vui vẻ trò chuyện với cô thêm vài câu, chỉ là bản dường như cũng quan hệ giữa hai khó xử, lâu liền ngay.

 

“Khâu Tiểu Yến nhận gợi ý gì, dạo ở nhà cô thể là sống vẻ vang, đôi cha của cô đều dám sai bảo cô việc nữa, hôn sự đính ước đây cũng thổi bay ."

 

Chu Lệ Lan bóng lưng Khâu Tiểu Yến, ánh mắt phức tạp.

 

“Ồ?"

 

Lương Thanh Thanh tò mò hỏi một câu, cô thật sự Khâu Tiểu Yến đến huyện tìm cô đó, khi về nhà gì.

 

Lúc Chu Lệ Lan quanh một lượt, thấy ngoài ở đây, mới thần thần bí bí hạ thấp giọng :

 

“Nhà tớ ở ngay gần họ nên nhiều hơn khác một chút, đây cha họ Khâu chẳng ép Khâu Tiểu Yến gả cho góa vợ ?"

 

 

Loading...