Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:35:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngày mai bố chồng con sẽ đúng ?

 

Lát nữa đưa đồ cho hai đứa, hai đứa mang qua đó."

 

Những lời lải nhải một tràng dài, đợi họ trò chuyện xong , cùng ăn mấy quả quýt ở nhà chính, mới mang theo đồ về nhà .

 

Chương 109 Tống Thịnh Lâm

 

Chia ly luôn mang theo nỗi buồn, thời tiết vốn nắng ráo mấy ngày cũng đổi theo, sáng sớm ngày hôm lất phất mưa nhỏ, nhiệt độ hạ thấp nhiều, Lương Thanh Thanh chiếc áo bông dày, che ô cùng Phạm Ngạn Hành đón xe chạy lên huyện.

 

Vợ chồng Tiêu Kim Hoa thu dọn xong hành lý, đợi họ đến nơi là khởi hành hướng về phía nhà ga.

 

“Hẹn gặp dịp Tết nhé."

 

Tiêu Kim Hoa nắm tay Lương Thanh Thanh vỗ vỗ, dặn dò cô nhất định thường xuyên gọi điện cho họ, đó mới lưu luyến rời tiến nhà ga.

 

Nhìn theo bóng dáng đoàn biến mất nơi cửa, tâm trạng Lương Thanh Thanh bỗng chốc trở nên buồn bực, ngẩn tại chỗ hồi lâu mới khá bùi ngùi thở dài một tiếng, “Gia đình đối xử với em thật đấy."

 

Nghe thấy lời , Phạm Ngạn Hành nắm lấy tay cô, thản nhiên :

 

“Họ cũng là nhà của em ."

 

Hai một cái, tâm ý tương thông mỉm .

 

Kỳ nghỉ kết hôn thoáng qua, Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành ai nấy trở vị trí công tác, trải qua thời kỳ giày vò một tuần mới gặp một .

 

“Tân hôn vui vẻ."

 

“Cảm ơn."

 

Kể từ khi nhiệm vụ công tác kết thúc mỹ mãn, cái tên Lương Thanh Thanh thể vang danh tại Đài phát thanh tỉnh, những thông minh cũng nhận Điền Phong Xuân ý định bồi dưỡng cô kế nghiệp, nhất thời bên cạnh cô thêm nhiều đến lấy lòng.

 

“Càng như , càng thiết thực việc."

 

Điền Phong Xuân bàn việc, hướng về phía Lương Thanh Thanh dùng b.út máy gõ gõ, đối với sự nhắc nhở như , mỉm khiêm tốn:

 

“Con nhất định lời thầy ạ."

 

Điền Phong Xuân hài lòng gật gật đầu, đó chuyển chủ đề :

 

“Hai ngày tới một đội ngũ từ Thượng Hải qua đây thu thập tư liệu về phong tục văn hóa đặc sắc các nơi, cần một phát thanh viên chuyên nghiệp ghi âm tư liệu, thầy đề cử con với Đài, con ý kiến gì ?"

 

“Dương nhiên là ạ, con ."

 

Đôi mắt Lương Thanh Thanh sáng lên, hầu như do dự mà đồng ý ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-220.html.]

 

Có thể ghi giọng của chính , già còn thể mang một chút, ý nghĩa kỷ niệm bao?

 

So với những công việc khác, Lương Thanh Thanh càng sẵn lòng việc hơn.

 

Điền Phong Xuân bật , nha đầu mắt e là còn nặng nhẹ, việc khổ sai mà để đám cáo già trong đài , thì ai nấy đều thể chạy mất hút, cũng chỉ cô là hưng phấn tích cực như thôi.

 

việc tuy khổ, nhưng thu hoạch cũng nhiều, nỗ lực và báo đáp phần lớn thời gian đều tỉ lệ thuận với .

 

“Sáng ngày họ đến nơi , đến lúc đó con cùng tiểu Dương đón ở nhà ga một chút."

 

Tiểu Dương là lái xe chuyên trách của đài, ngày thường ngoài đưa đón lãnh đạo thì cơ bản đều rảnh rỗi, bây giờ cử và cô cùng đón , trong đội ngũ đối phương ước chừng nhân vật lớn cùng, trong thời gian ngắn ngủi vài giây, Lương Thanh Thanh nghĩ thông suốt điểm mấu chốt bên trong, chỉnh thần sắc, gật đầu :

 

“Vâng ạ."

 

Có sự nhắc nhở của Điền Phong Xuân, đến ngày đón , Lương Thanh Thanh dậy từ sớm để thu dọn, mái tóc dài b.úi đầu, để lộ cả khuôn mặt nhỏ nhắn, bên mặc sơ mi khoác áo len, bên mặc quần thu thêm quần tây, khoác thêm chiếc áo đại y màu đen, giữ ấm nhanh nhẹn.

 

Thông thường khi việc, cô đều mặc những bộ đồ phối hợp đơn giản nhất, như sẽ mờ tuổi tác và ngoại hình của cô một cách tối đa, mặc dù hiệu quả lẽ lắm, nhưng thể nổi bật thêm phần nào năng lực của cô, như là đủ .

 

Soi chiếc gương nhỏ bên trái bên , cuối cùng vẫn dặm thêm một chút son môi nhạt, để con trông khí sắc hơn.

 

Gần đây thời tiết ngày càng lạnh, ở ngoài trời lâu, tay đều lạnh ngắt, Lương Thanh Thanh đợi ở cổng lớn, xoa tay, trò chuyện với lão Đinh, ngày đầu tiên đến Đài phát thanh tặng cho lão Đinh chút đồ, mỗi ngang qua cổng đều sẽ chào hỏi ông , quan hệ của hai cũng ngày càng hơn, chỉ cần đến Đài tìm cô, lão Đinh đều sẽ nhiệt tình chỉ đường, còn báo cho cô sớm nhất.

 

Thấy lão Dương lái xe tới, Lương Thanh Thanh chào tạm biệt lão Đinh lên xe.

 

Nhà ga cách Đài phát thanh xa gần, chẳng mấy chốc đến cổng, Lương Thanh Thanh xách túi bánh ngọt mua ở cửa hàng cung ứng một xuống xe, lão Dương thì túc trực bên cạnh xe.

 

Nhà ga vẫn đông nghịt , xung quanh đều là những xách hành lý, bất chợt thấy Lương Thanh Thanh đang giơ một tấm bảng đều nhịn tò mò liếc một cái, đối mặt với nhiều ánh mắt như , cô tỏ điềm tĩnh tự nhiên, thậm chí còn nhã hứng đếm đầu , cuối cùng khi đếm đến thứ bốn mươi lăm, cô chú ý tới mấy nam nữ mặc áo khoác quân đội từ cửa .

 

Họ đều xách rương da, ăn mặc tương tự , mặt mang theo vẻ mệt mỏi y hệt .

 

Lương Thanh Thanh một loại trực giác họ chính là đối tượng cần đón hôm nay, cô vô thức về phía đàn ông dẫn đầu, vóc dáng cao lớn, ước chừng một mét tám lăm, sở hữu một đôi mắt đào hoa tiêu chuẩn, lông mi dài và rậm, mắt một nốt ruồi nhỏ, thêm vài phần gợi cảm.

 

Giữa mày toát lên vẻ khí vũ hiên ngang, ngũ quan sâu sắc khí phái, áo khoác quân đội mặc càng nổi bật khí thế bức , Lương Thanh Thanh kìm thêm vài , còn kịp thu hồi tầm mắt, đối phương đột ngột qua, chỉ một cái khiến khỏi lạnh sống lưng.

 

Giây tiếp theo nọ liền sải bước về phía cô, thấy , Lương Thanh Thanh nuốt nước miếng, nắm c.h.ặ.t tấm bảng trong tay.

 

“Chào đồng chí, tên Tống Thịnh Lâm, là tổ trưởng của nhiệm vụ ."

 

Tống Thịnh Lâm đưa tay về phía Lương Thanh Thanh, đó mỉm thiện, giống như ánh mắt lạnh thấu xương căn bản xuất phát từ .

 

Lương Thanh Thanh thầm tặc lưỡi, kinh ngạc tốc độ lật mặt của , nhưng mặt vẫn nở một nụ tương tự:

 

“Chào đồng chí Tống, tên Lương Thanh Thanh, là phát thanh viên phụ trách ghi âm ."

 

 

Loading...