Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:36:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sáng sớm hôm , họ ăn xong bữa sáng liền ngoài, khu vực gần Cố Cung lúc nào cũng đông nghịt , cứ cách một đoạn cảnh vệ mặc áo đại quân gác, duy trì trật tự, trông vô cùng an .”

 

Lương Thanh Thanh ăn một xiên kẹo hồ lô, hứng thú ngắm cảnh sắc xung quanh, mỗi một con ngõ trông vẻ giống nhưng thực chất đều nét riêng, khác với phong cách thương mại hóa ở hậu thế, những con phố hiện tại mang đậm thở cuộc sống hơn.

 

Thỉnh thoảng đạp xe lướt qua bên cạnh, bé gái thắt tóc đuôi sam cầm chiếc chong ch.óng ngũ sắc chạy nhảy khắp nơi, các ông cụ mặc áo bông tụ tập gốc cây đ-ánh cờ, các bà cụ một chỗ c.ắ.n hạt dưa trò chuyện...

 

Lương Thanh Thanh thấy nhiều đang đắp tuyết ở một bãi đất trống, thế là kéo Phạm Ngạn Hành cùng gia nhập , giống như ở thôn Đại Bình, tuyết ở đây dày trắng, tốn nhiều công sức thể đắp một quả cầu tuyết lớn.

 

Cô bảo nặn cầu tuyết cho tròn, còn cô thì khắp nơi tìm mũi, mắt, miệng cho tuyết...

 

Họ phân công hợp tác, nhanh đắp một tuyết lớn , còn thu hút vài xem.

 

Tường đỏ ngói xanh, tuyết trắng xóa, đôi giai nhân xứng lứa đôi, khung cảnh như thể hơn.

 

Chương 119 Ham ngủ

 

Ngày từ thủ đô về tỉnh Xương Bắc hiếm khi hửng nắng, những cơn gió lạnh thấu xương dường như cũng bớt nhiều, tuyết đọng dần tan biến ánh mặt trời, để lộ những điểm xanh nhỏ ẩn hiện màu trắng.

 

Đoàn tàu xình xịch lướt qua các thành phố lớn nhỏ, cuối cùng dừng ở điểm đến.

 

Do ngày thứ ba là tiệc cưới của Lương Quân Cường và Hoàng Nhã Lệ, hai kịp nghỉ ngơi một đêm ở tỉnh lỵ mà trực tiếp về thẳng thôn, hai từng kết hôn nên coi như khá thông thạo quy trình, chạy đôn chạy đáo giúp đỡ thể là thành thạo, đến cả Mã Tú Chi cũng khen Lương Thanh Thanh việc tỉ mỉ, một sai sót nào.

 

khen thể tăng thêm sự tự tin của Lương Thanh Thanh nhiều, cộng thêm đây là tiệc cưới của trai thứ hai và bạn của , cô còn tâm huyết hơn bất cứ ai, chuyện gì cũng hỏi han, bận rộn từ sáng đến tối, may mà ngày tiệc cưới xảy bất kỳ sai sót nào, kết thúc vô cùng viên mãn.

 

Lúc đang giúp đỡ trả bàn ăn, Lương Thanh Thanh dường như thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông, nhưng đợi đến khi cô kỹ thì đó biến mất thấy , cô tưởng nhầm nên quá bận tâm, nhưng rốt cuộc vẫn để một vết tích trong lòng.

 

Hoàng Thục Mẫn, cái tên lâu xuất hiện trong đầu cô, nếu hôm nay thấy một bóng dáng cực giống cô , Lương Thanh Thanh ước chừng sẽ còn nhớ đến cô nữa.

 

Nghe màn kịch đó, xảy chuyện gì, tóm là nhà họ Hoàng và nhà họ Đặng thế mà bắt tay giảng hòa, hơn nữa hai gia đình còn thường xuyên qua , thăm hỏi lẫn , khiến trong thôn một phen chê trong thời gian dài, thời gian đó câu chuyện bàn tán bữa ăn gần như đều liên quan đến bát quái của bọn họ.

 

lúc còn đang ngơ ngác hiểu gì thì Hoàng Thục Mẫn rầm rộ gả cho Đặng Vệ Bình!

 

Sính lễ đều dùng lụa đỏ buộc thành mấy hòm lớn, khiến mắt chữ O mồm chữ A.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-238.html.]

khinh bỉ nhà họ Hoàng vì lợi ích mà đẩy con gái vợ lẽ đồng tính (đồng thê), cắt đứt hạnh phúc cả đời.

 

Cũng hâm mộ ghen tỵ nhà họ Hoàng gả đứa con gái qua một đời chồng mà còn nhiều sính lễ như .

 

Dù thế nào nữa, đều liên quan đến cô, cũng liên quan đến nhà họ Lương, Lương Thanh Thanh thu hồi tầm mắt, tiếp tục việc của .

 

Mà ở gốc cây lớn xa, một phụ nữ đang cẩn thận thò đầu , tiên thoáng qua Lương Thanh Thanh đang trong sân, thấy cô qua nữa thì mới thở phào nhẹ nhõm, đó về phía cửa gian chính, trong mắt tràn đầy mong đợi, thêm một thầm thương trộm nhớ.

 

Trong đầu nhịn hiện lên cái thoáng qua lúc nãy, hôm nay mặc áo đại quân, ng-ực cài hoa đỏ lớn, tóc ngắn dùng keo vuốt một kiểu tóc thời thượng trẻ trung, giữa lông mày đều là nụ , so với lúc cưới cô còn ý khí phong phát hơn, thần thái rạng ngời hơn.

 

Đẹp trai tuấn tú đến mức những thanh niên mặt đều bì kịp một nửa.

 

Chỉ là như thế , sẽ bao giờ cô thêm một nào nữa.

 

Hoàng Thục Mẫn nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, móng tay bấm da thịt, nếu đời thu-ốc hối hận, hai bao giờ thể như , tại thể chọn một con đường cơm áo lo?

 

Người bên cạnh thích nam thích nữ thì gì quan trọng, dù trong lòng cô chứa khác, căn bản quan tâm.

 

Nghĩ đến đây, đôi mắt Hoàng Thục Mẫn chằm chằm cửa gian chính, nhưng cho đến khi trong sân tản hết, cô cũng toại nguyện, để tránh quen nhận , cô chỉ thể ngoảnh rời .

 

Thấm thoắt, sự hiu quạnh của mùa đông biến mất, đó là mùa xuân tràn đầy sức sống.

 

Cây đào Phạm Ngạn Hành trồng trong sân cuối cùng cũng nở hoa, Lương Thanh Thanh chỉ huy bê một chiếc bàn và ghế đến, nhàn nhã tự tại gốc cây sách, sách trung học cô xong một lượt , đây là lượt thứ hai, mỗi một kiến thức trọng tâm cô đều ghi chú bên cạnh.

 

Ánh nắng , chiếu lên ấm áp, cô nheo mắt kéo chiếc áo khoác đang khoác gần, tự chủ mà che miệng ngáp một cái, lười biếng gác chân lên Phạm Ngạn Hành đang bên cạnh, buồn ngủ, hàng mi dài run run, cuối cùng vẫn khép .

 

Phạm Ngạn Hành cảm thấy đúng vì thời gian dài thấy tiếng lật sách, chợt ngẩng đầu, đ-ập mắt là một bức tranh tươi khiến cả đời khó quên.

 

Người phụ nữ mặc quần áo màu nhạt tựa ghế gỗ ngủ say, thở đều đặn, đến nỗi áo khoác sắp tuột khỏi cũng tỉnh, gò má nhuộm một chút ửng hồng giống như đ-ánh phấn, trông vô cùng đáng yêu điềm tĩnh, mái tóc dài khô một nửa xõa xuống thắt lưng, vài sợi tóc khẽ bay theo gió, lướt qua mu bàn tay gợi lên từng đợt ngứa ngáy xao động lòng .

 

Phía cô là hoa đào đang nở rộ, thỉnh thoảng rơi xuống một hai cánh hoa màu hồng, tả xiết.

 

Phạm Ngạn Hành hồi lâu mới hồi thần, khổ lắc đầu, ngay đó khép cuốn sách trong tay , nhẹ chân nhẹ tay bế cô lên từ ghế, động tác lớn như mà cô cũng chỉ khẽ nhíu mày, đó liền tựa l.ồ.ng ng-ực tiếp tục ngủ , thậm chí đến mắt cũng mở .

 

 

Loading...