Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 247
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:37:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phạm Ngạn Hành thật sự kinh ngạc nhướng mày, còn tưởng rằng lâu như , cô sẽ giống như hổ đến mức câu nào, căn bản ngờ cô sẽ sự kích thích của mà phản khách vi chủ, chủ động leo lên.”
Xem , con vẫn là cần ép một chút, chẳng , tiềm lực xuất hiện .
Da dẻ cô trắng, động tình, liền trông như mặt hoa đào, dịu dàng quyến rũ, lúc vén mắt qua cực kỳ giống một con yêu tinh câu hồn đoạt phách.
Chậm rãi điều chỉnh động tác, nhưng do thời gian dài tiếp xúc với loại chuyện , cô tỏ chút vụng về, lòng bàn tay mềm mại dù cẩn thận đến , móng tay cũng sẽ thỉnh thoảng lướt qua sự cứng rắn như đ-á của .
Phạm Ngạn Hành đau đến mức lông mày nhíu c.h.ặ.t, mặt thoáng hiện vẻ xanh trắng, thầm hối hận tự tìm khổ.
May mà cô vẫn thuận lợi tìm đúng vị trí, khoảnh khắc thành công đó, hai ăn ý mười phần cùng thở hắt một thật dài.
Lương Thanh Thanh tay chống cơ bụng , những sợi tóc rối thỉnh thoảng quét qua chỗ áp sát , dấy lên từng đợt ngứa ngáy, chỉ là sự phập phồng chậm chạp do cô chủ đạo bao lâu chấm dứt trong tay , giữa lúc trời xoay đất chuyển vị trí của hai nữa đối tráo, để cô cào tâm cào phổi nữa.
Chỉ là thời gian dài , cảm giác đỉnh cao khiến cô hận thể chủ động yêu cầu giai đoạn dày vò .
“Ngoan, đừng c.ắ.n mà.”
“Ừm, ngọt đấy, hèn gì thằng bé thích ăn.”
“Anh cũng thích.”
Cuộc đối thoại hoang đường chấm dứt trong một tiếng nức nở vang dội.
Phạm Ngạn Hành mặc quần áo , mặt đen xì bế thằng nhóc thối phá hỏng chuyện lên, nhưng động tác trong tay đặc biệt nhẹ nhàng, thuần thục nhỏ giọng ngâm nga khúc hát ru, đợi dỗ dành xong đứa trẻ định tiếp tục thì đầu thấy một khuôn mặt đang ngủ say.
Vùng cổ lộ ngoài đầy rẫy những nốt đỏ khiến đỏ mặt tía tai, dày đặc lên sự điên cuồng của .
Phạm Ngạn Hành bất đắc dĩ khẽ một tiếng, lên giường ôm lấy eo cô, kéo trong lòng, cách giữa hai chợt kéo gần , cô nhíu mày, lẩm bẩm:
“Không nữa ...”
“Ngủ .”
Nụ bên môi sâu thêm hai phần, vươn cánh tay giúp cô đắp kín chăn, đó mới chậm rãi nhắm mắt .
Kỳ nghỉ Tết cuối cùng cũng đến hồi kết, do cả hai vợ chồng đều , nhưng nỡ để con ở nông thôn, cho nên chỉ đành phiền Mã Tú Chi qua ở một thời gian nữa.
Bọn họ thấy ngại, Mã Tú Chi vui mừng khôn xiết, ai mà ở thành phố?
Sạch sẽ thoải mái thuận tiện, đúng là tìm điểm nào sai cả, hơn nữa tuy bà ngoài miệng , nhưng thực vẫn coi trọng vấn đề thể diện.
Từ hồi bà lên thành phố ở lâu như , lúc về mới bà nổi danh khắp mười dặm tám thôn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-247.html.]
Mọi đều hâm mộ bà , sinh đứa con gái tiền đồ, mà thể đón bà lên thành phố ở, rằng, chuyện đặt ở vùng nông thôn là chuyện nghĩ cũng dám nghĩ tới.
Con gái “cán", khác gì bát nước hắt ?
nhà họ Lương thì khác, con gái chỉ ngày thường gửi tiền gửi đồ về nhà ngoại, bây giờ còn trực tiếp đón đẻ lên thành phố ở !
Nếu chuyện xảy ngay bên cạnh , ai mà tin ?
Mã Tú Chi bây giờ cửa sống lưng đều thẳng tắp, mỗi ngày đều đầu thôn dạo một vòng, lời nịnh hót của bên cạnh mới nỡ về nhà.
quan trọng nhất vẫn là bà yên tâm về đứa cháu ngoại ngoan ngoãn của , hai vợ chồng trẻ đó đều là đầu cha , tuổi tác trẻ, vạn nhất xảy chuyện gì, đến lúc đó hối hận cũng kịp.
Cho nên vẫn là cần già kinh nghiệm như bà cầm lái canh giữ mới !
Người tuổi sợ nhất chính là vô dụng đối với con cái, hiện tại bọn họ cần bà, bà vui mừng còn kịp nữa là.
Vui vẻ theo lên tỉnh lỵ, Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành ban ngày , Mã Tú Chi liền giúp trông con, buổi tối thì do tự bọn họ trông, nhưng thỉnh thoảng công việc bận rộn, vẫn giao cho Mã Tú Chi.
Từ khi kỳ nghỉ t.h.a.i sản và kỳ nghỉ Tết kết thúc, Lương Thanh Thanh gần như mỗi ngày đều bận đến mức chân chạm đất, đặc biệt là khi theo Điền Phong Xuân tiếp xúc với một dự án lớn, đều chỉ suýt nữa là ăn ngủ tại cục luôn , đến giai đoạn , còn cần công tác, đến nhà cũng về .
Phạm Ngạn Hành cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cục tài chính gần như quanh năm nghỉ, chỉ riêng việc thẩm tra các văn kiện thuế thu nhập do các cục nộp lên là một công việc khối lượng nhiệm vụ khổng lồ , huống chi còn các nội dung công việc khác thử thách sự tỉ mỉ và năng lực chuyên môn.
Ngoài , Phạm Ngạn Hành còn chuẩn thi lấy chứng chỉ, mỗi ngày đều sách học tập, và Lương Thanh Thanh đều rảnh tay để giúp Mã Tú Chi trông con, liền dứt khoát gọi một cuộc điện thoại mời Tiêu Kim Hoa và Khúc Ngạn Minh - hai rảnh rỗi nghỉ hưu - đến giúp trông con.
Cuộc điện thoại thể là đ-ánh trúng tâm khảm của bọn họ, điện thoại gọi ngày thứ nhất, là đến ngày thứ tư bế cháu .
Có sự giúp đỡ của các bậc tiền bối, Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành dốc bộ tâm trí công việc.
Chương 124 Cao khảo
Lại là một năm mùa thu, vợ chồng hai bận rộn hơn nửa năm cuối cùng cũng thời gian cùng gia đình ăn một bữa cơm.
Món ăn của tiệm cơm quốc doanh vẫn ngon và đầy đặn như cũ, ăn đến mức bụng tròn vo mới bắt đầu trò chuyện, bạn nhỏ Phạm Gia Dục thể tự ghế trẻ em cầm bình sữa chơi , chỉ cần để mắt tới một chút, thời gian khác căn bản cần quản.
Trong đôi mắt đen nhánh lấp lánh ánh sáng tò mò, tràn đầy ham khám phá đối với bất kỳ đồ vật nào xung quanh, thỉnh thoảng chộp đồ chơi bàn, thỉnh thoảng sờ một cái quần áo của bên cạnh, tay chân mập mạp đáng yêu cực kỳ.
Thằng bé sinh trắng trẻo non nớt, ngũ quan trổ mã một chút, thằng bé thể thấy bóng dáng của cha , mũi và miệng giống Phạm Ngạn Hành, giữa lông mày và mắt càng đúc từ một khuôn với Lương Thanh Thanh, tinh xảo đẽ đến mức như bé gái .
như lời Vương Hiểu Mai lúc đầu, bọn họ sinh chắc chắn là xinh !
Chỉ là quá xinh , chẳng giống con trai chút nào.
Phạm Ngạn Hành sờ sờ khuôn mặt nhỏ của con trai, tránh khỏi chút ưu sầu, nhưng trong lòng nhớ tới lời Lương Thanh Thanh từng , bất kể con cái trông như thế nào đều là con của bọn họ, trong lòng liền buông lỏng hơn một chút.