Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 250
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:37:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện thực sự Lương Thanh Thanh sợ hết cả hồn, cô vội vàng ôm Mã Tú Chi, gấp gáp hỏi:
“Mẹ?
Sao ?”
Mã Tú Chi trả lời, nhưng phát tiếng , một lúc , Lương Thanh Thanh đều đến ngẩn ngơ, cô vội vàng quăng ánh mắt nghi vấn về phía Phạm Ngạn Hành bước phòng ngủ, “Mẹ ?”
“Mẹ là vì quá vui mừng đấy!”
Trên mặt Phạm Ngạn Hành tràn đầy vẻ vui mừng, hớn hở ném cho cô một quả b.o.m nặng ký:
“Thanh Thanh, em thi đỗ hạng nhất tỉnh !”
“Cái gì?”
Tin tức đ-ập cho Lương Thanh Thanh choáng váng, cô chớp chớp mắt, dám tin lặp :
“Em là thủ khoa tỉnh?”
“, hạng nhất tỉnh, Thanh Thanh em quá giỏi luôn!”
Phạm Ngạn Hành bước tới, nắm lấy tay cô, còn nắm ba giây, vợ cướp mất.
Mã Tú Chi nắm lấy tay Lương Thanh Thanh, mắt rưng rưng:
“Thanh Thanh con vui mừng nhường nào , ai bảo con gái sách, sách vô dụng, xem, thủ khoa tỉnh đấy nhé, tất cả đám con trai tỉnh đều thi bằng con!
Con gái thật tiền đồ, đây đúng là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh , , mau ch.óng về cúng cho các cụ tổ tiên ít đồ mới .”
Phạm Ngạn Hành bàn tay trống , mím môi, nghĩ đến việc đây là vợ , cũng chỉ đành bẽn lẽn thu tay .
“Chính con cũng ngờ tới.”
Lương Thanh Thanh chú ý tới sự thất vọng của Phạm Ngạn Hành, dùng bàn tay còn nắm lấy bàn tay kịp thu về , “Buổi tối liên hoan một bữa thật thịnh soạn .”
Phạm Ngạn Hành nắm tay cô, khóe môi kìm nhếch lên, “Vậy mua thức ăn.”
“Mẹ cùng con, nhất định liên hoan thật thịnh soạn!
, chuyện lớn như vẫn cho bố con bọn họ , sáng sớm mai sẽ về ngay.”
Mã Tú Chi hạ quyết tâm, phong phong hỏa hỏa lấy giỏ chợ.
Trong phòng nhất thời chỉ còn hai vợ chồng bọn họ.
“Thanh Thanh, tự hào về em.”
Phạm Ngạn Hành véo véo lòng bàn tay cô, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, giọng trầm trầm nện xuống, khiến nhịn tim đ-ập thình thịch, cô mím môi :
“Anh thì , thi thế nào?”
“Ngay em một bậc.”
Phạm Ngạn Hành đầu thoáng qua cửa, khi xác định mới nhanh như cắt cúi xuống để một nụ hôn môi cô, hạ thấp giọng :
“Buổi tối cũng ở , ?”
Nghe , mặt Lương Thanh Thanh leo lên một tia đỏ ửng nhạt, suýt chút nữa nước bọt của cho sặc, tức giận lườm Phạm Ngạn Hành một cái, “Đi mua thức ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-250.html.]
Vừa lúc Mã Tú Chi ở bên ngoài lên tiếng thúc giục, cắt ngang những lời còn hỗn đản hơn của Phạm Ngạn Hành.
Buổi tối Mã Tú Chi và Phạm Ngạn Hành một bàn đầy thức ăn, trong lúc vui mừng còn uống hết một chai r-ượu trắng cùng Khúc Ngạn Minh, đến lúc kết thúc là hơn chín giờ tối .
Phạm Ngạn Hành uống nhiều, Lương Thanh Thanh liền bảo giúp đưa Khúc Ngạn Minh và Tiêu Kim Hoa về nhà khách hãy , cô thì giúp Mã Tú Chi lau , đắp chăn xong mới bế đứa trẻ tắm.
Vừa mới đổ đầy nước chậu tắm, Phạm Ngạn Hành về .
“Cởi quần áo cho Tiểu Dục .”
Lương Thanh Thanh đưa tay thử nhiệt độ nước, vặn, liền chỉ huy Phạm Ngạn Hành cởi quần áo cho Phạm Gia Dục, trẻ con thích ngọ nguậy, cởi quần áo cho nó là phiền phức nhất, chỉ đàn ông sức dài vai rộng như Phạm Ngạn Hành mới thể khống chế nó, ba xẻ bảy hai lột nó sạch bách.
Nhóc tì ban ngày ngủ nhiều lúc chính là lúc tinh lực dồi dào, nó còn tưởng Phạm Ngạn Hành đang chơi cùng nó, nắc nẻ ngừng, chậu, tay chân nhỏ vùng vẫy lung tung, mặt đất phòng tắm là nước, chỉ , Lương Thanh Thanh ở gần nó nhất, cả đều chịu họa.
Lương Thanh Thanh vuốt sạch nước mặt, chỉ cảm thấy đầu to , tức giận vỗ một phát cái m-ông mập mạp của Phạm Gia Dục, “Nhỏ tiếng chút, ngoại ngủ .”
Lực đạo nhẹ hều giống như đang gãi ngứa cho nó , Phạm Gia Dục những thu liễm, trái còn càng đà lấn tới tạt nước về phía Lương Thanh Thanh, há cái miệng nhỏ, y y nha nha lẩm bẩm ngừng, nhưng đáng tiếc là chẳng ai hiểu nó diễn đạt cái gì.
“Anh tới tắm cho nó , tức ch-ết em .”
Lương Thanh Thanh đắp khăn lông lên đầu Phạm Gia Dục, tức hầm hầm ngửa đầu gầm nhẹ với Phạm Ngạn Hành đang xem kịch vui, thu nụ bên môi, ho một tiếng thuận thế xổm xuống, cầm lấy khăn lông đầu con trai khi ướt trong chậu nước mới dịu dàng lau cho nó.
Vừa tắm cho nó, giả vờ nghiêm giọng mắng:
“Phạm Gia Dục con lời thế, bảo con ngoan một chút mà, trong nhà địa vị của là cao nhất ?”
Phạm Gia Dục nghiêng cái đầu nhỏ, tự chơi nước, căn bản hiểu cha nó đang gì, trái là Lương Thanh Thanh đang cầm khăn khô lau nước bên cạnh nhịn bật thành tiếng, “Anh đang gì với con thế?
Nói bậy.”
“Nói bậy chỗ nào chứ?”
Phạm Ngạn Hành nhướng một bên chân mày, như :
“Em cứ xem chữ nào sai nhé?”
Nghe lời Phạm Ngạn Hành , Lương Thanh Thanh nghiêm túc suy nghĩ nửa khắc, phát hiện thực sự tìm lời phản bác, chỉ đành im lặng ngậm miệng, trong cái nhà , cô đúng là một hai, Phạm Ngạn Hành luôn chiều theo cô thứ, đương nhiên, ngoại trừ ở giường.
Nghĩ đến đây, trong đầu cô khỏi hiện câu ban ngày Phạm Ngạn Hành :
“Buổi tối cũng ở , ?”, đúng là lời lẽ hổ lăng!
Vành tai từ từ đỏ thấu, lông mi dài run rẩy, mượn động tác thu dọn quần áo bẩn của Phạm Gia Dục để che giấu sự tự nhiên của , lúc thất thần ngay cả Phạm Ngạn Hành tắm xong cho nó lúc nào cũng .
“Tiểu Dục ngủ , bế nó về phòng đây.”
Phạm Ngạn Hành xong, thấy Lương Thanh Thanh phản ứng, liền dùng đầu gối huých huých m-ông cô, “Nghĩ gì thế?”
“Hả?”
Lương Thanh Thanh dọa cho giật , bàng hoàng thu hồi suy nghĩ, đầu hỏi:
“Anh gì?”
Phạm Ngạn Hành hồ nghi chằm chằm khuôn mặt đỏ của cô một lúc, mới đem lời lặp một nữa.
Lương Thanh Thanh thuận theo lời về phía Phạm Gia Dục đang trong lòng , một đôi mắt to nhắm nghiền, hàng mi rậm rạp giống như chiếc bàn chải nhỏ để một vệt bóng râm khuôn mặt trắng nõn, trẻ con tinh lực hạn, nghịch nước lâu như , dù tinh thần đến mấy cũng chịu nổi .