Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:24:13
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu ai thấy hai họ ôm một cục, chừng sẽ truyền lời tiếng gì đó, tuy cô mấy quan tâm đến danh tiếng, nhưng thấy khác bàn tán về , trong lòng vẫn sẽ thoải mái, cứ nghĩ đến cảnh tượng đó là cô thấy phiền ch-ết .”

 

Mà cô ghét nhất chính là sự phiền phức.

 

Lúc đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Phạm Ngạn Hành, cô thầm cảm thấy hối hận vì sự trêu chọc đó.

 

Ai mà Phạm Ngạn Hành vốn dĩ luôn quy củ đột nhiên hóa thành sói lang hổ báo, trực tiếp động tay động chân với cô chứ?

 

Cô cũng là đầu tiên đàn ông ôm lòng một cách ám như thế , chỉ cảm thấy khắp nơi c-ơ th-ể bắt đầu trở nên tự nhiên, vành tai cũng dần đỏ lên và nóng bừng.

 

Tình huống khác với cô cố ý nhảy lòng để tránh ch.ó.

 

Lương Thanh Thanh thấy phản ứng, nhưng lực đạo ở thắt lưng càng nặng thêm, bèn là cố ý như , tránh khỏi chút tức giận, tông giọng cao lên:

 

“Anh buông tay ."

 

“Suỵt."

 

Bên tai bỗng nhiên truyền đến một tiếng rên rỉ kìm nén, động tác vùng vẫy của Lương Thanh Thanh dừng , ngước mắt lên liền thấy sắc mặt tái nhợt thêm mấy phần, rõ ràng là cô vô tình đụng trúng vết thương của .

 

“Ai bảo lời em?"

 

Lương Thanh Thanh chút chột lẩm bẩm một câu, nhưng rốt cuộc là dám động đậy lung tung nữa, thậm chí chút buông xuôi mà ngoan ngoãn trong lòng , như cũng , tiếp xúc c-ơ th-ể chỉ lợi chứ hại cho sự phát triển tình cảm giữa hai họ.

 

Nghĩ trong lòng là , nhưng sắc hồng vành tai dần lan lên má cô.

 

Phạm Ngạn Hành khổ một tiếng, đôi mắt đặt gương mặt nghiêng của cô, hành động của chọc giận cô, cô cổ , chịu lấy mặt thẳng đối diện với , xương quai xanh tinh tế thấp thoáng ẩn hiện, bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình che giấu sắc xuân, xuống nữa, đột ngột đầu .

 

“Trách ."

 

Không ngờ nhận nhanh ch.óng như , Lương Thanh Thanh đột ngột đầu , cũng sang, làn môi cô quẹt qua cằm , gợi lên từng làn sương mờ mịt.

 

Biến cố bất ngờ xảy khiến cả hai đều ngẩn ngơ.

 

“Anh chiếm hời của em."

 

Gương mặt trắng nõn của Lương Thanh Thanh từ lúc nào nhuốm màu ráng đỏ, đôi mắt cũng nhuốm màu thẹn thùng, cả linh động kiều diễm, chỉ mím môi một cái liền trực tiếp định tội cho , đó hung tợn đe dọa:

 

“Em sẽ mách hai em."

 

Phạm Ngạn Hành hề sợ hãi, khóe môi còn ẩn hiện ý :

 

“Càng , đ-ánh một trận, liền trực tiếp đến tận cửa."

 

Thời buổi một kẻ lưu manh cưới vợ, liền dùng chút chiêu trò bẩn thỉu, chiếm chút hời của con gái nhà , hỏng danh tiếng của , khi nhà gái đ-ánh cho một trận xong, đường đường chính chính mang bà mai đến tận cửa cầu hôn.

 

Thường thì các gia đình dù tức giận thì chuyện sợ rước lấy phiền phức, đa đều sẽ gật đầu đồng ý.

 

Bây giờ Phạm Ngạn Hành nhắc đến chuyện , rõ ràng là cùng một ý nghĩa.

 

Lương Thanh Thanh ngờ Phạm Ngạn Hành nhanh ch.óng nảy sinh ý nghĩ đến , nhất thời tim đ-ập nhanh hơn, chút dám tin , khàn giọng :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-71.html.]

“Anh cưới em?"

 

“Em mới ?

 

Hôm qua chẳng qua ?"

 

cả hai giống , khi hai chữ chịu trách nhiệm, vẫn nhận tâm tư của đối với Lương Thanh Thanh, nhưng hiện tại là chân tình thực ý cưới cô, một phận đường đường chính chính bên cạnh cô.

 

Nghe , Lương Thanh Thanh nghẹn lời, đó trong lòng dâng lên một tia vui sướng, mục tiêu gả cho đại lão, gả hào môn hưởng phúc bấy lâu nay của cô sắp đạt nhanh như ?

 

chuyển niệm nghĩ thời gian hai ở bên tính là dài, tình cảm của Phạm Ngạn Hành dành cho cô cũng tính là sâu đậm, những lời lỡ là lúc hương thơm mềm mại trong lòng, nhất thời bốc đồng miệng thì ...

 

Nếu Phạm Ngạn Hành hối hận, cô tự xử ?

 

Hơn nữa cô cứ thế dễ dàng gật đầu, khó tránh khỏi sẽ để cho Phạm Ngạn Hành một ấn tượng “dễ dãi".

 

Nếu Phạm Ngạn Hành trong đầu Lương Thanh Thanh đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ tức đến mức hộc một ngụm m-áu tươi mất, trông giống một kẻ trách nhiệm, d.a.o động, thể đem chuyện đại sự cả đời một cách tùy tiện ?

 

Cả hai đều suy nghĩ thực sự trong lòng đối phương, suy cho cùng vẫn như lời Lương Thanh Thanh , họ quen quá ngắn, ngắn đến mức chủ động đưa cành ô liu , cô cũng dám nhận lấy sự phú quý trời ban .

 

Phạm Ngạn Hành hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Lương Thanh Thanh, lúc cực kỳ kiên nhẫn, nhưng thời gian lâu dần, sự mong đợi trong mắt dần tắt lịm, bên môi tràn một nụ khổ, ép quá đáng, bắt cô đưa quyết định ngay bây giờ, thế là tay nới lỏng , định như ý cô mà buông .

 

giây tiếp theo, đôi bàn tay quấn quanh cổ liền siết c.h.ặ.t, kịp phản ứng, đầu cô kéo xuống một chút, cách giữa hai đột ngột thu hẹp , gần như là mũi chạm mũi.

 

“Em mới đồng ý ."

 

Nghe , ánh mắt Phạm Ngạn Hành trở nên thâm trầm khó đoán, bàn tay lớn vuốt ve đầu ngón tay cô, từ từ bao bọc lấy bàn tay cô, thấy lời từ chối cũng thấy hụt hẫng, ngược khẽ :

 

“Vậy em ôm c.h.ặ.t gì?"

 

“Chỉ cho phép ôm em vô duyên vô cớ, cho phép em ôm ?"

 

Lời oán trách nhẹ nhàng mềm mại, căn bản nửa điểm uy h.i.ế.p, ngược như đang nũng, chứa đựng chút sự trêu chọc kín đáo.

 

Dứt lời, dường như để phân cao thấp với , cô còn kéo xuống thêm một chút nữa.

 

Lần hai gần như môi chạm môi.

 

Hầu kết Phạm Ngạn Hành kìm nén mà chuyển động vài vòng, ánh mắt tối sầm , chợt nhếch môi:

 

“Em gì cũng phép hết."

 

Hơi thở nặng nề của phả lên mặt cô, chút ngứa ngáy, kèm với lời của , càng ngứa hơn.

 

Nghe thấy lời , hàng mi dài của Lương Thanh Thanh run rẩy, ngước khuôn mặt trắng ngần ửng hồng lên, tay rời khỏi cổ , chống lên ng-ực , nới lỏng một chút cách giữa hai , trong quá trình đó, đầu ngón tay vô tình hữu ý lướt qua da thịt , cũng cố ý , tóm là khiến run rẩy một cái.

 

Ngặt nỗi cô chớp chớp đôi mắt to đẽ một cách vô tội, lý nhí trách móc:

 

“Anh ghé sát thế gì?"

 

Rõ ràng là cô cứ lặp lặp việc ghé sát , còn động đậy gì, nhưng thể đường đường chính chính đổ cho khác, đúng là khiến buồn bất lực.

 

 

Loading...