Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:24:14
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Ngạn Hành Lương Thanh Thanh, những lời tình tứ tự học thầy mà thông cứ thế tuôn hết câu đến câu khác:
“Chỉ là ở gần em thôi."
Đến cả Lương Thanh Thanh cũng đến mức đỏ bừng cả mặt, rốt cuộc hai chữ liêm sỉ thế nào hả!!!
Chương 32 Tỏ tình
“Phạm Ngạn Hành đồ mặt dày."
Lương Thanh Thanh mắng , âm thanh đặc biệt lớn, ngặt nỗi giọng điệu thiên sinh vốn mềm mại nũng nịu, rơi tai Phạm Ngạn Hành thì chẳng thấy đau thấy ngứa gì, ngược còn nhếch môi .
Thấy bộ dạng đó của , Lương Thanh Thanh mắng trúng ý , nhất thời càng thêm tức giận, nếu còn nhớ vết thương, chắc là cô tay , rằng khi cô giận dỗi, xưa nay luôn là miệng ngừng, chân tay cùng dùng.
“Lúc gọi thanh niên trí thức Phạm nữa ?"
Phạm Ngạn Hành bỗng nhiên trêu chọc cô, khi cô nổi giận dỗ dành:
“Em gọi là gì, đều thích ."
“Xì."
Lương Thanh Thanh bực lườm một cái, xưa nay vốn là kẻ mặt dày, đoán là gì nữa cũng ảnh hưởng gì đến , chỉ thể tức tối chuyển chủ đề, đầu ngón tay nhấn nhấn lên ng-ực :
“Vậy thích em ."
Phạm Ngạn Hành bỗng nhớ tới đây ở huyện lỵ Lương Thanh Thanh cũng từng hỏi thích cô , lúc đó phủ nhận.
“Phải, thích em."
Lần , đường đường chính chính thừa nhận, còn bổ sung thêm:
“ còn cùng em yêu đương, cưới em về nhà."
Tương đương với việc đem những lời một lượt, điểm khác biệt là hiện tại là chân tình thực ý đang trần thuật sự thật.
Nghe thấy câu trả lời trong dự tính nhưng khiến tim Lương Thanh Thanh thắt một cái, cô , kiêu kỳ hừ một tiếng:
“Anh yêu đương với em, thì em yêu đương với ?"
Phạm Ngạn Hành chút bất lực, qua hành động của cô, cô phản cảm với sự tiếp xúc của hai , thậm chí còn chủ động tiến về phía , cô thích , cùng yêu đương, thế nào cũng tin.
cô cứ cứng miệng, cố ý treo lửng .
“Vậy em xem thế nào em mới chịu đồng ý với ?"
Ánh mắt Phạm Ngạn Hành dịu dàng như nước, bàn tay ôm eo cô bắt đầu mơn trớn yên vài cái, cô vô thức nép lòng để tránh bàn tay khơi mào ngọn lửa đó.
Lương Thanh Thanh lườm một cái, khó :
“Muốn yêu đương với em cũng chuyện đơn giản , chuẩn sẵn sàng ?"
“Chuẩn sẵn sàng ."
Anh trả lời cũng thật dứt khoát.
“Anh còn chẳng đơn giản đến mức nào!
Cũng hỏi một câu?
Vạn nhất hối hận thì ?"
Lương Thanh Thanh chằm chằm , dường như tìm chút do dự nào đó từ nơi , nhưng định sẵn là sẽ thất vọng.
Phạm Ngạn Hành con cố chấp, một khi nhận định chuyện gì, gì nữa cũng thèm đầu .
“Sẽ hối hận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-72.html.]
Anh cũng cô, trong mắt tràn đầy sự nghiêm túc, khiến bới sai.
Thực câu của Lương Thanh Thanh là ngầm gật đầu, nhưng cô hừ lạnh một tiếng:
“Vậy thì cứ thể hiện cho , khi nào em vui , chúng mới yêu đương."
“..."
Không ngờ cô sẽ như , Phạm Ngạn Hành ngẩn một lúc, nhưng chỉ một lúc đó thôi, Lương Thanh Thanh bất mãn bĩu môi, ủy khuất :
“Đấy đấy, em ngay lừa em mà, thế còn ở bên tốn chút thời gian và tâm sức dỗ dành em, thế còn nữa, may mà em đồng ý với ."
Dứt lời, đầu nghiêng liền định vùng vẫy dậy, Phạm Ngạn Hành vội vàng đưa tay giữ cô , dỗ dành :
“ khi nào?
Không oan uổng như thế."
Cho dù Lương Thanh Thanh , Phạm Ngạn Hành cũng định thể hiện thật , tranh thủ để ấn tượng hơn trong lòng cô, để cô thích thêm một chút.
Nói cũng , ngay từ đầu nghĩ cô sẽ dễ dàng đồng ý, nhưng đoán là một chuyện, tận tai thấy cô bây giờ cho danh phận là một chuyện khác, trong lòng ít nhiều gì cũng chút mấy dễ chịu.
“Oan uổng , ngày dài mới sự thật."
Nghe thấy , Lương Thanh Thanh đầu , thuận thế tựa vai , đôi môi hồng đào chu , hai cái má bầu bĩnh như bánh bao thịt, một bộ dạng điêu ngoa tùy tiện, miệng thì gắt gỏng nhưng c-ơ th-ể dán sát , đ-ấm một phát cho một viên kẹo coi như cô chơi đến nhuần nhuyễn , ngặt nỗi cực kỳ yêu cái tính khí của cô, cam tâm tình nguyện thuận theo cô.
“Được."
Đầu ngón tay Phạm Ngạn Hành lướt qua má Lương Thanh Thanh, cô chớp chớp mắt, liếc nam sắc bên , ban đầu thì thấy mãn nhãn, nhưng mãi cô đột nhiên nhớ một chuyện, đưa tay nắm lấy tay , nhíu mày :
“Anh mau mặc áo , lạnh ?
Nếu cảm thì thế nào?"
Mưa liên miên nhiều ngày, ngay cả nhiệt độ cũng theo đó giảm xuống, cô lúc mặc áo dài tay đều thấy vặn, Phạm Ngạn Hành khi thu-ốc xong cứ để trần như mãi, cũng là do vô tâm thế nào, cứ như cảm nhận cái lạnh .
Nếu cô hỏi tới, đoán là quên luôn việc mặc áo .
“Không lạnh."
Anh xưa nay vốn nhiệt nóng, nhưng cô quan tâm một câu, tâm trạng Phạm Ngạn Hành , tùy tay lấy chiếc áo ngoài để giường bệnh khoác lên , cô nhắc đến cảm cúm, liền đưa tay sờ sờ trán cô.
“Em thấy thế nào?
Chiều nay thấy em ho nữa."
Lương Thanh Thanh lắc đầu:
“Em thấy việc gì , uống hết thu-ốc bác sĩ kê là khỏi thôi."
Cái bệnh của cô cũng chỉ là lúc sốt tối qua là cực kỳ khó chịu, hôm nay khi ngủ dậy c-ơ th-ể nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Đợi quần áo khô , em sẽ bộ đồ bệnh nhân ."
Nếu quần áo , cô mới mặc bộ , cứ như bệnh nặng lắm .
“Không cần đợi quần áo khô ."
“Hả?"
Cô khó hiểu nghiêng đầu.
Phạm Ngạn Hành tiên bế cô đặt lên giường bệnh, còn thì dậy lấy từ trong bọc đồ để tủ đầu giường một chiếc váy Pleat, vải caro xanh trắng trông thấy rẻ, phần cổ áo còn may thêm một vòng ren.
trong mắt Lương Thanh Thanh, mặc qua đủ loại quần áo hàng hiệu ở hậu thế, kiểu váy chút quê mùa, đường cắt cũng quá mức bảo thủ, thực sự lọt mắt cô , nhưng đặt thời điểm hiện tại thì đây là món đồ thời thượng mà các cô gái thành phố ai cũng một chiếc, và giá cả cũng hề rẻ.