Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:24:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lời cũng sai, theo tính khí nóng nảy đây của Lương Thanh Thanh, ước chừng là mới ý định với Phạm Ngạn Hành thì nhào tới , thể giống như lời trong làng , đợi đến Phạm Ngạn Hành gặp t.a.i n.ạ.n bất ngờ mới tay chứ?”
chỉ đúng một nửa, Lương Thanh Thanh là “Lương Thanh Thanh" , Lương Thanh Thanh hiện tại gấp gáp như , cô chú trọng việc thong thả mà tiến tới, đ-ánh rắn đ-ánh bảy tấc, hành sự thận trọng.
Cô bắt đầu trêu chọc Phạm Ngạn Hành từ lâu giả, nhưng nếu tình huống khẩn cấp, đ-ánh ch-ết cô cô cũng thèm thực hiện hô hấp nhân tạo cho Phạm Ngạn Hành mặt bao nhiêu như .
Bởi vì cô cần thể diện.
Cũng sợ Phạm Ngạn Hành sẽ nghĩ giống như những đó, ngược hỏng kế hoạch.
Cũng may kết quả cuối cùng tệ như tưởng tượng.
“Chuyện đó thì ai mà ."
Hoàng Thục Mẫn nhịn lầm bầm một câu, đúng lúc Vương Hiểu Mai cầm tờ giấy chạy trở về, tiếng động che lấp lời của cô , để khác thấy.
“Đưa đồ cho , thu dọn xong , lát nữa giao cho bọn bác Trương."
Mã Tú Chi thấy Vương Hiểu Mai thì tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn trong lòng.
“Vâng."
“Đa tạ bác Trương, bác vất vả ."
Đợi tiễn bác Trương , Lương Quân Cường mới đóng cửa phòng bệnh , cầm bọc đồ , giải thích với Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành:
“Mẹ nhờ bác Trương mang cho chúng ít đồ."
Nghe thấy lời , Lương Thanh Thanh liền nảy sinh hứng thú, tiến lên hai bước, hiếu kỳ mở miệng:
“Mang gì thế ạ?"
“Chắc là quần áo và đồ ăn thôi."
Vừa nãy sờ thử, lờ mờ đoán những thứ bên trong.
“Mở xem ạ?
Có khi nào thư từ gì ?"
Lương Thanh Thanh mở bọc đồ , đúng như lời Lương Quân Cường , bên trong đựng mấy bộ quần áo, ngoài còn khoai tây luộc và khoai lang luộc bọc kín bằng giấy dầu cùng mấy cái bánh ngô.
Không thấy thư, Lương Thanh Thanh bỏ cuộc, lộn túi áo túi quần của quần áo xem, quả nhiên để cô tìm thấy một mẩu giấy, đồng thời còn tiền và phiếu, đủ loại phiếu lộn xộn, Mã Tú Chi rõ ràng là mang hết gia tài gửi cho bọn họ, vì sợ mất nên còn nhét túi quần áo.
Thấy , Lương Thanh Thanh và Lương Quân Cường mắt đều chút đỏ, hồi lâu cô mới sụt sịt mũi, để tiền và phiếu sang một bên, mở mẩu giấy , nét chữ đó cẩu thả nhưng cũng thể nhận là do Lương Thư Cường , ước chừng là thời gian vội vàng nên mới nhanh như , nếu theo sự quý trọng giấy b.út thường ngày của Lương Thư Cường, tuyệt đối thể chữ thành thế .
Nội dung tràn đầy sự quan tâm, bảo bọn họ chăm sóc bản cho , chăm sóc cho Phạm Ngạn Hành, dặn dò trong nhà hiện giờ thứ đều , bảo họ yên tâm, còn đặc biệt một câu, vì tiện lục lọi đồ đạc cá nhân của Phạm Ngạn Hành nên bọn họ lấy quần áo của Lương Thư Cường, bảo hai mặc tạm một thời gian.
Từ điểm thể thấy sự giữ lễ và vượt khuôn phép của nhà họ Lương.
Phạm Ngạn Hành liếc vành mắt và ch.óp mũi ửng đỏ của Lương Thanh Thanh, ánh mắt tối , bàn tay đang nắm c.h.ặ.t khẽ siết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-78.html.]
“Mẹ cũng thật là, đưa hết mấy thứ cho chúng , ở nhà dùng gì?"
Lương Thanh Thanh bĩu môi, nhịn lầm bầm một câu, nhưng trong lòng cũng Mã Tú Chi lo lắng cho hai em cô và Phạm Ngạn Hành nên mới , nhất thời vành mắt càng đỏ hơn, cảm động quệt mặt một cái.
Lương Quân Cường thở dài, gì, nhưng sắc mặt cũng nghĩ giống Lương Thanh Thanh.
Không khí nhất thời rơi im lặng, hồi lâu vẫn ai mở lời, cho đến khi Phạm Ngạn Hành phá vỡ sự tĩnh lặng:
“Thanh Thanh vẫn uống thu-ốc, uống thu-ốc ."
Tiếng gọi cũng họ nhớ khi bác Trương tới, Lương Thanh Thanh đang chuẩn uống thu-ốc.
Phạm Ngạn Hành đưa cốc nước để bàn cho Lương Thanh Thanh, cô đón lấy, giây tiếp theo một bàn tay lớn phủ lên mu bàn tay cô, cô giật một cái, suýt chút nữa rơi cốc nước, cũng may luôn chú ý nên mới để cốc nước rơi xuống đất.
Đôi mắt của cô mở to, theo bản năng phía một cái, khi thấy Lương Quân Cường đang thu dọn quần áo, để ý đến những hành động nhỏ của bọn họ, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm, đó trừng mắt dữ dằn Phạm Ngạn Hành.
Cô cố gắng rút tay , nhưng thể thoát khỏi.
Lương Thanh Thanh nhịn hạ thấp giọng mắng:
“Anh điên ?"
Đừng là bọn họ còn xác định quan hệ, chỉ riêng sự bảo thủ của thời đại , cho dù đang yêu thì cũng thể tiếp xúc mật như mặt khác, huống chi đó còn là trai ruột của cô.
Nếu khác , họ sẽ đồn thổi thế nào.
Phạm Ngạn Hành thản nhiên cụp mi, nhưng chung quy là để ý đến cô nên cuối cùng chỉ nhẹ nhàng bóp bóp ngón tay cô thu tay , cũng thấp giọng :
“Vài ngày nữa là thể về , đừng buồn."
Nghe , Lương Thanh Thanh sửng sốt, nhận đang an ủi , nhịp tim bỗng chốc tăng nhanh nhịp độ, mỗi nhịp đ-ập đều khiến cảm nhận một tia rung động khó tả.
“Có ở đây, em mới buồn ."
Lời dứt, tay cô nắm lấy bàn tay kịp thu về của , lòng bàn tay hai áp , là ai quá mức căng thẳng mà một lát phần tiếp xúc trở nên dấp dính, khí xung quanh cũng bao phủ bởi sự nồng nàn.
Chỉ ngắn ngủi vài giây, dòng suy nghĩ của Phạm Ngạn Hành xoay chuyển qua mấy bận, vành tai nhuốm màu đỏ ửng, bàn tay đặt chăn thấm đẫm mồ hôi mỏng, dịu giọng :
“Anh sẽ luôn ở bên em."
Nói xong, nhận điều gì đó, đưa cho Lương Thanh Thanh một ánh mắt, cô cũng thành công nhận , hai buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t , giả vờ như chuyện gì xảy , mỗi dời tầm mắt một hướng.
Chương 35 Ánh mắt dần sâu thẳm
Vào ngày thứ năm Phạm Ngạn Hành dưỡng thương ở bệnh viện, những giọt mưa dần thưa thớt, cuối cùng lặng lẽ ngừng hẳn, mây đen tan , ánh nắng xuyên qua kẽ mây tỏa xuống, chiếu sáng mặt đất ẩm ướt bấy lâu.
“Mưa rốt cuộc cũng tạnh ."
Trong nhà ăn ai thốt câu đó, Lương Thanh Thanh đang xếp hàng vội vàng theo tiếng bên ngoài, quả nhiên thấy một tia nắng, những bước khỏi cửa lớn cũng hiếm hoi che ô.