Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:24:23
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mấu chốt nhất là bát mì trắng phau còn phủ một quả trứng ốp la, lòng đỏ trứng tròn trịa đẫm nước dùng theo nắp hộp mở còn lăn qua lăn hai cái.”
Ngoại trừ ba bát mì, còn một bát canh gà vàng óng, chỉ canh mà còn những miếng thịt gà lớn, cùng với vài quả táo đỏ trôi nổi, hương vị thơm ngon nồng đậm hòa cùng nóng bốc lên xộc mũi, thèm nhỏ dãi, chỉ thôi thấy con sâu thèm ăn đang rục rịch.
Lương Quân Cường trợn tròn mắt, đầu lưỡi l-iếm l-iếm khoang miệng, nuốt nước miếng, theo bản năng hỏi:
“Em gái, em lấy phiếu lương thực và phiếu thịt thế?"
“Thanh niên trí thức Phạm đưa cho em mà, bảo em mua, là để bổ sung dinh dưỡng, thể nhanh khỏi hơn."
Lương Thanh Thanh hề lưỡng lự, trực tiếp đổ hết trách nhiệm lên Phạm Ngạn Hành, “kẻ đổ vỏ" liếc cô một cái, gật đầu tán thành ngay đó.
Nghe , Lương Quân Cường đành nuốt hết những lời trong, tiền của khác dùng để mua gì tiện can thiệp, nhưng mà...
“Thế mua nhiều phần gì?
Anh cũng ốm , ăn đại là , việc gì ăn ngon thế , phí tiền phiếu quá."
Đối với những lời chút “phá đám" của Lương Quân Cường, Lương Thanh Thanh bĩu môi, trả lời , dứt khoát giả vờ như thấy, quả nhiên, giây tiếp theo Phạm Ngạn Hành tự giác mở lời:
“Anh Quân Cường, và Thanh Thanh chăm sóc bấy nhiêu ngày, còn cảm ơn hai thế nào đây, đây chỉ là một chút đồ ăn thôi, đừng khách sáo với ."
“..."
Lương Quân Cường thấy cả hai bọn họ đều vẻ mấy để tâm, liền im lặng ngậm miệng .
Anh ăn cơm nhanh, lâu một bát mì thấy đáy, tặc lưỡi hai cái, chỉ cảm thấy tiền thật , thể ăn mì trắng, còn thể ăn trứng gà, nếu đặt dám nghĩ tới, nhưng những ngày ở huyện , chỉ ăn những thứ , mà còn ăn thịt theo, gặm đào, uống một bát tinh chất mạch nha...
Tất cả những thứ là nhờ phúc của ai, Lương Quân Cường trong lòng tự rõ, liếc hai đang cạnh ăn mì cách đó xa, ngược thấy bản vô cùng thừa thãi, hừ, như ai vợ bằng!
Chẳng qua là tới mặt thôi!
Nghĩ đến Hoàng Thục Mẫn, Lương Quân Cường nhớ nhung vô cùng, cũng tiếp tục ở đây bóng đèn nữa, liền đột ngột dậy, đặt cặp l.ồ.ng xuống với họ:
“Khó khăn lắm trời mới nắng, ngoài dạo một vòng, tiện thể tiêu thực luôn, cặp l.ồ.ng cứ để đó, lát nữa về rửa."
Nghe , Lương Thanh Thanh kinh ngạc ngẩng đầu, bát mì của cô vẫn còn hơn một nửa, ngay cả trứng gà cũng còn nửa quả, cô ngờ Lương Quân Cường ăn nhanh như , thế là ngẩn một lúc mới gật đầu:
“Anh ạ."
Rất nhanh, Lương Quân Cường biến mất ở cửa.
Lương Thanh Thanh tiếp tục cúi đầu ăn mì, nhưng phân lượng quá nhiều, cô ăn thêm vài miếng nữa là ăn nổi nữa, liền đặt cặp l.ồ.ng lên bàn, Phạm Ngạn Hành lúc cũng vặn ăn xong, thấy liền hỏi:
“Ăn no ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-81.html.]
“Ăn no ạ."
Lương Thanh Thanh gật gật đầu, nhắc nhở:
“Đằng còn một bát canh gà nữa, mau uống lúc còn nóng , cho sức khỏe lắm đấy."
Phạm Ngạn Hành bưng bát canh gà lên, động tác cực kỳ tự nhiên múc một thìa, đưa lên môi thổi nguội đưa tới mặt cô, cách với đôi môi hồng nhuận chỉ còn nửa đốt ngón tay, giọng dịu dàng sạch sẽ, cùng với ánh nắng từ cửa sổ chiếu lọt tai, mang theo sự dụ dỗ cực kỳ câu dẫn .
“Em cũng nếm thử xem?"
Khoảng cách giữa hai vốn gần, còn cố ý dậy nhích về phía cô cách nửa cái m-ông, nhất thời vai kề vai, lớp vải mỏng manh căn bản ngăn cản sự quấn quýt của nhiệt, chẳng mấy chốc cô cảm thấy từ vai đến cổ đều bắt đầu dần nóng lên, nhuốm lấy sự bỏng rát của .
Lương Thanh Thanh hàng mi dài run run, tự chủ ngẩng mắt về phía , hề ngoài ý mà đ-âm sầm đôi mắt thâm thúy cô từ lâu, bên trong chứa đầy ý , giống như sóng nước mặt hồ, vô cùng, cô nhất thời nhịn thêm vài cái.
“Nhanh lên , mỏi tay ."
Giọng của truyền đến, mang theo chút lười biếng, mấy đắn, nhưng đặc biệt trêu chọc lòng .
Xì, cô mới tin .
Lương Thanh Thanh lườm một cái duyên dáng, nhưng vẫn ngoan ngoãn hé mở đôi môi, húp sạch chỗ canh gà thìa, nhiệt độ vặn, miệng thơm ngon, còn mang theo chút ngọt nhẹ của táo đỏ, hợp ý cô.
“Còn uống nữa ?"
Phạm Ngạn Hành ánh mắt bất động thanh sắc lướt qua đôi môi đỏ ướt át của cô, giọng bỗng trở nên khàn đục, yết hầu cũng lời mà lên xuống một hồi.
Lương Thanh Thanh nhận sự bất thường của , tâm trí cô đều bát canh gà hương vị tệ thu hút, rõ ràng là đặc biệt mua cho Phạm Ngạn Hành, kết quả cuối cùng là cô nếm , dường như chút ngại ngùng, má cô hiện lên hai đám mây đỏ, hồi lâu mới thấp giọng :
“Uống thêm một ngụm nữa."
“Ngon ?"
Phạm Ngạn Hành múc thêm một thìa, lơ đãng mở miệng hỏi.
Lương Thanh Thanh gật đầu, “Lát nữa nếm thử là ngay thôi."
Lời dứt, thìa canh của chạm môi cô, thìa sắt ấn lên đó tạo thành một vết hằn, sâu nông, khoảnh khắc cô há miệng ngậm lấy thìa biến mất thấy , đầu lưỡi hàm răng trắng nhởn đảo một vòng đó, phát tiếng động nhẹ nhàng.
Phạm Ngạn Hành cảnh tượng diễm lệ , đầu ngón tay khẽ miết nhẹ cán thìa vài cái, đè nén sự tối tăm ai trong lòng, ai mà khoảnh khắc đó khao khát chiếc thìa bằng một vật khác đến nhường nào, để đích cảm nhận sự tuyệt vời giữa môi và răng .
Thế mà kẻ chủ mưu còn hành động vô ý của gây chấn động lớn thế nào trong lòng bên cạnh, cô đến cong cả mày, mãn nguyện mím mím môi, nũng nịu với :
“Không ngờ tay nghề đầu bếp nhà ăn bệnh viện như , Ngạn Hành, nhờ mà em mới nếm thử đấy..."
Những lời đó kịp hết, Lương Thanh Thanh khẽ kêu lên một tiếng, theo bản năng nắm lấy cổ áo ng-ực , cả liền ngã xuống giường bệnh, đầu óc còn đang mơ mơ hồ hồ, tiếng cặp l.ồ.ng rơi bàn gọi sự tỉnh táo của cô trở về, khi rõ cảnh tượng mắt, nhịp thở khỏi nhanh hơn vài phần.