Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:24:25
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ừ, thừa nhận lưu manh."
Phạm Ngạn Hành nhún vai, sảng khoái thừa nhận cái danh trong miệng Lương Thanh Thanh, nhưng đồng thời híp mắt , cứ lặng lẽ cô như , dáng vẻ đặc biệt đầy thâm ý, “..."
Thấy một nửa, trong lòng Lương Thanh Thanh rùng , cuống quýt thôi:
“ cái gì?
Anh mau ."
“ nếu em đột nhiên gọi là Ngạn Hành, nhất định sẽ quy quy củ củ."
Ý trêu chọc xẹt qua đáy mắt, Phạm Ngạn Hành nhíu mày, vô tội thở dài một tiếng.
Thấy , tâm trạng căng thẳng của Lương Thanh Thanh tan biến, màng đến những thứ khác, tức giận xông lên phía , dùng lòng bàn tay nắm thành nắm đ-ấm đ-ập :
“Phạm Ngạn Hành!
Anh đồ mặt dày, cư nhiên còn mặt mũi đổ lên đầu em!"
Kế hoạch thành công, khóe môi Phạm Ngạn Hành nhếch lên, tư thế vốn mấy đoàng hoàng lúc nãy lập tức đổi, tóm lấy eo cô, kéo lòng, trong nháy mắt thế cục đảo ngược, cô ngã đùi , cách giữa hai so với thể là tiến thêm một bước.
Trời đ-ánh, cô mắc mưu !
Lương Thanh Thanh định mở miệng mắng , liền cảm thấy một mảng mềm mại dán lên vành tai, thở của từng chút từng chút len lỏi bên trong, kèm theo tiếng thì thầm nhẹ vang lên ngay đó:
“Thế mới gọi là bắt nạt."
“..."
Nói chuyện thì cứ chuyện, cứ nhất định dán sát cô mà , rõ ràng là cố ý trêu chọc, Lương Thanh Thanh dù trong lòng rõ mười mươi, nhưng dán gần đàn ông như , tai cô vốn nhạy cảm, nhất thời cả liền mềm nhũn dáng vẻ gì, cũng may tay ôm lấy thắt lưng và lưng cô, nếu nhất định sẽ ngã nhào xuống đất, mặt một phen.
Sau một hồi giằng co, b.í.m tóc của Lương Thanh Thanh tuột từ lúc nào, sợi dây thun rơi xuống đất phát chút tiếng động nào, đôi mắt dài hẹp của Phạm Ngạn Hành cong , để mặc cho mái tóc dài của cô luồn qua kẽ tay , lúc xuyên qua đặc biệt mượt mà, ngưa ngứa, giống như lướt qua trái tim.
Hắn cứ ôm cô như thế, những ngón tay rõ khớp xương tùy ý đùa nghịch với lọn tóc, nơi đầu mũi là mùi xà phòng thơm dễ chịu.
“Em giận thật đấy, mau buông em ."
Lương Thanh Thanh rũ mắt, đè nén sự xao động rõ tên trong lòng, hai tay chống ng-ực , cúi đầu liền thể thấy những đầu ngón tay hồng hào đang run rẩy.
Cho nên lời của cô thực sự chẳng nửa phần uy h.i.ế.p nào.
Phạm Ngạn Hành vẫn buông cô , cánh tay dùng lực ôm một cái, liền trở về vị trí uống canh lúc đầu, bưng bát canh gà lên nữa, trải qua màn “liếc mắt đưa tình" của hai , nhiệt độ lúc trở nên vặn.
Động tác của tự nhiên, giống như từng chuyện gì xảy , tiếp tục cầm thìa múc một miếng đưa đến bên môi cô:
“Không thích ?
Uống thêm hai miếng nữa?"
Lương Thanh Thanh trợn tròn đôi mắt, thể tin đời còn mặt dày đến mức !
ủy khuất ai cũng thể để cái bụng chịu ủy khuất, Lương Thanh Thanh hậm hực há miệng uống canh gà, lườm một cái, hừ lạnh :
“Bát đều là của em."
Vốn dĩ là đặc biệt mua về để tẩm bổ dinh dưỡng cho Phạm Ngạn Hành, nhưng trải qua màn , cô thấy khỏe lắm, cần bổ là cô mới đúng, nếu đến mức yếu đuối đến mức trong tay giống như cục bột nhào qua nhào thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-83.html.]
là quá bắt nạt .
Nghĩ đến từ bắt nạt, Lương Thanh Thanh thấy vành tai bắt đầu nóng lên.
“Được."
Phạm Ngạn Hành đáp ứng nhanh, giống như căn bản để ý bát canh gà rốt cuộc thuộc về ai, tỉ mỉ đút cô uống canh gà, một giọt cũng rớt ngoài, còn khiến Lương Thanh Thanh thêm một cái, cư nhiên chăm sóc khác như ?
Phạm Ngạn Hành luôn chú ý đến Lương Thanh Thanh, hầu như ngay khi ánh mắt ngạc nhiên của cô ném tới, nhận , thế là giải thích:
“Trước khi xuống nông thôn giúp chị chăm sóc cháu trai và cháu gái nhỏ."
Nghe , Lương Thanh Thanh ngẩn một lúc, ngay đó suýt chút nữa canh cho sặc, ho mấy tiếng mới bình phục , đây là đối xử với cô như trẻ con ?
“Uống chậm thôi, vội, ai tranh với em ."
Hắn vươn tay vỗ nhẹ lưng cô, đôi mày nhíu , đầy vẻ lo lắng.
bát canh gà cô cũng uống nổi nữa, cộng thêm vốn dĩ ăn no căng, cho nên cô xua xua tay, lắc đầu :
“Không uống nữa."
“Thật sự uống nữa ?"
Phạm Ngạn Hành bát canh gà còn hơn nửa bát, chút nghi ngờ liếc cô một cái.
Lương Thanh Thanh tức giận :
“Thật sự uống nữa!"
Thấy cô giống như bộ, Phạm Ngạn Hành bỏ thìa , bưng bát lên một uống sạch chỗ canh gà, đó dậy xếp hộp cơm với :
“Anh rửa bát, em ở đây đợi một lát, lát nữa chúng cũng dạo một chút."
Đã lâu ngoài một cách t.ử tế, trong lòng Lương Thanh Thanh vẫn vui sướng, nhưng rốt cuộc vẫn còn ghi hận chuyện Phạm Ngạn Hành mới bày mưu với , cho nên ngoài mặt hề lộ , chỉ cao lãnh gật đầu đáp một tiếng, đợi đến khi bước khỏi phòng bệnh mới vui vẻ nhảy cẫng lên tại chỗ.
Phạm Ngạn Hành xa, thông qua khe cửa thấy cảnh , nụ bên môi đậm thêm nhiều.
Mặt đường cơn mưa ướt sũng, cẩn thận tránh vũng nước mới thể giữ cho giày vải sạch sẽ, nhưng cảm giác trong lành trong khí khiến bỏ qua sự lúng túng .
Lương Thanh Thanh đặt hai tay lên lan can, kiễng chân xa, mái tóc dài gió nhẹ thổi qua, rối loạn tầm một chút, cô vươn tay vén lọn tóc tai, nheo mắt cảm nhận sự mát mẻ thấm đẫm lòng .
Bên cạnh cô là Phạm Ngạn Hành, đang thu dọn chiếc khăn tay lau lan can xong, nhưng dư quang chằm chằm cô, thấy nửa cô đều rướn ngoài, vội vàng tay kéo một chút, sợ hãi :
“Chú ý an ."
“Biết , mà."
Lương Thanh Thanh chiếu lệ đáp một câu, nhưng bước chân lùi về nửa bước, đó quá để tâm xua xua tay:
“Chẳng ở đây ?"
Nghe thấy nửa câu đầu, Phạm Ngạn Hành suýt chút nữa kìm cơn giận trong lòng, nhưng những lời giáo huấn đại đạo lý còn kịp miệng, nửa câu của cô cho ngắt quãng.
Cuối cùng cũng chỉ thở dài một tiếng, bất lực đỡ trán, cô luôn cách để chế phục .