Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:24:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi khi ngủ dậy, Hoàng Thục Mẫn liếc Lương Thanh Thanh một cái, cô đang ngủ say, vì thời tiết nóng, mặt chút ửng hồng, tóc con mồ hôi ướt dán cổ, cổ áo lộn xộn, tăng thêm vài phần phong tình mê .”

 

so với tức ch-ết mà, đàn ông nhà về buổi chiều , mà Lương Thanh Thanh vẫn thể nghỉ ngơi thêm một ngày nữa!

 

Còn cả Phạm Ngạn Hành , cũng là ngày mai mới , nhưng nhà họ Lương, vết thương lành hẳn, cô cũng gì nữa.

 

trong làng đặc cách cho những thương binh t.a.i n.ạ.n lao động như họ tính đủ điểm công, đợi đến cuối tháng còn tuyên dương công khai đại hội nữa!

 

Đây là chuyện nở mày nở mặt bao!

 

nếu để Lương Quân Cường chôn trong đất để đổi lấy những “chuyện " , Hoàng Thục Mẫn cũng cam lòng.

 

Thu những suy nghĩ lung tung trong đầu, Hoàng Thục Mẫn bĩu bĩu môi, xoay bước khỏi phòng.

 

Chương 40 Nụ hôn nồng cháy

 

Buổi trưa, lá cây ánh mặt trời hong đến mức cuộn tròn , những con ve sầu trốn ở kêu râm ran ngừng, trong khí lấy một tia gió, nóng đến mức khiến thở nổi.

 

Lương Thanh Thanh trở , ngủ tiếp nữa, dứt khoát chậm rãi mở mắt , một lát sự buồn ngủ mơ màng trong mắt mới dần dần tiêu tán, khi rõ những tờ báo cũ dán tường, lập tức nhớ từ bệnh viện trở về nhà.

 

Thấy bên cạnh còn bóng dáng Hoàng Thục Mẫn, trong nhà cũng động tĩnh nào khác truyền đến, liền họ đều .

 

Ngáp một cái, rõ sự thong thả như thế chỉ thể duy trì hết ngày hôm nay thôi, cô liền rời giường, ườn một hồi lâu thấy buồn chán, hơn nữa trong phòng khá bí bách, cô vẫn dậy bước khỏi phòng.

 

Vừa mở cửa phòng, gió mát hiu hiu mang theo chút nóng ùa tới, nhưng vẫn mát mẻ hơn trong phòng.

 

Lương Thanh Thanh chuyển một chiếc ghế từ trong gian chính xuống, trong lúc cử động ánh mắt rơi cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t cách đó xa, trong đầu kìm nảy sinh nghi vấn, Phạm Ngạn Hành vẫn còn đang ngủ ?

 

Đây giống với phong cách thói quen ngày thường của .

 

Trong lòng đang nghiền ngẫm, liền thấy chính chủ từ ngoài sân , đối phương thấy cô thì kinh ngạc một thoáng, đó độ cong khóe môi nhếch lên , mỉm :

 

“Tỉnh ?"

 

Nghe , Lương Thanh Thanh gật gật đầu, một tay chống cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc vẫn còn mang theo vệt ửng hồng vì mới ngủ dậy lâu, giọng cũng chút khàn khàn ủ rũ:

 

“Tỉnh một lúc , còn ?

 

Đi gì thế?"

 

Buổi trưa nắng thế , tranh thủ lúc ở trong nhà nghỉ ngơi, chạy ngoài dạo thế .

 

Phạm Ngạn Hành chân dài, ba bước hai bước đến mặt, bắt chước cô chuyển một chiếc ghế từ gian chính , đặt ngay sát bên cạnh cô xuống, đàn ông dáng cao lớn xuống, cô trong nháy mắt cảm thấy khí xung quanh giống như đều cướp mất, thở kìm thắt , vẻ mặt cũng chút tự nhiên.

 

Khoảng thời gian , ngoài già và trẻ em, những còn cơ bản đều cả, trong làng yên tĩnh lạ thường, chỉ thỉnh thoảng thể thấy tiếng xào xạc khi gió thổi qua lá cây, cho nên giọng âm ấm mát mát của Phạm Ngạn Hành liền đặc biệt chiếm giữ tâm trí.

 

Lúc thả lỏng giọng luôn mang theo một loại phong vị lười biếng, tùy tính thong dong, nhàn nhạt từ đôi môi mỏng thốt :

 

“Đi bưu điện gọi một cuộc điện thoại."

 

Nói xong, nhớ đến chuyện dặn dò trong điện thoại lúc nãy, nghiêng đầu đặt tầm mắt mặt cô, vặn cô cũng qua, ánh mắt hai giao , trong con ngươi sâu thẳm gợn lên những cảm xúc mềm mại tinh tế, giống như thế giới của chỉ đựng mỗi cô, lẽ là nắng vặn, lóa mắt, Lương Thanh Thanh lông mi dài run run, che giấu sự xao động trong tim một hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-88.html.]

 

“Ăn kẹo ."

 

Còn kịp trả lời, mắt xuất hiện một vốc kẹo bọc trong vỏ trắng, cách một đoạn cách, cô dường như đều ngửi thấy mùi sữa thoang thoảng , vấn vít nơi đầu mũi hồi lâu.

 

Mắt Lương Thanh Thanh sáng lên, đột ngột ngẩng đầu, thể tin hỏi:

 

“Cho em ?"

 

Bị Phạm Ngạn Hành cho phân tâm thế , Lương Thanh Thanh còn để ý đến chuyện trưa nay gì nữa, bộ sự chú ý đều dời sang lòng bàn tay .

 

“Lúc nãy buổi trưa định cho em , nhưng đông quá, liền cứ trì hoãn đến tận bây giờ."

 

Phạm Ngạn Hành thấy cô nhận, cũng vội, mắt lấp lánh cô.

 

Hắn tâm tư luôn tinh tế, chắc chắn chú ý đến dáng vẻ thèm thuồng lúc của cô.

 

Sự xao động mới đè nén xuống càng lúc càng mãnh liệt, giống như phá vỡ rào cản khuếch tán ngoài , tim Lương Thanh Thanh đ-ập mỗi lúc một nhanh, bên má nhuốm rặng mây đỏ bò lên tận cổ và vành tai.

 

Đang xuất thần, bên môi từ lúc nào cư nhiên chạm một viên kẹo màu trắng sữa, cô ngơ ngác về phía Phạm Ngạn Hành, vẫn kịp phản ứng, trong mắt lấp lánh sự mờ mịt, dáng vẻ là vẻ ngây thơ đáng yêu cực kỳ hiếm thấy lúc bình thường, mà đôi mắt mang theo móc câu, trực tiếp móc sâu thẳm.

 

Ánh mắt Phạm Ngạn Hành tối hai phân, cố ý hạ thấp giọng, khẽ :

 

“Chẳng để đút cho em ?"

 

Lời mang theo chút trêu chọc khiến Lương Thanh Thanh đột ngột thanh tỉnh , đều tỏa một luồng màu hồng phấn, giống như con tôm luộc , cô há miệng định phản bác, nhưng giây tiếp theo viên kẹo đang chạm bên môi liền nắm bắt cơ hội nhét trong.

 

Trong khoang miệng tràn ngập mùi kẹo đặc trưng của kẹo sữa thỏ trắng, thơm ngọt dễ ăn, kết cấu mềm mại tinh tế, cô nhịn l-iếm l-iếm môi, thở dấu vết nặng thêm một chút.

 

Ngón tay lúc nãy dường như lướt qua răng cô một thoáng, chỉ là chuyện trong chốc lát, nhưng khiến vô cùng để ý.

 

“Ngọt ?"

 

Bản Phạm Ngạn Hành giống như nhận sự đụng chạm ám lúc nãy, trong ánh mắt tràn đầy sự đắc ý khi đạt mục đích, sâu thẳm rực cháy, giống như thể cô tan chảy trong đáy mắt .

 

“Ngọt."

 

Sau khi theo bản năng trả lời, Lương Thanh Thanh sững , tức tối :

 

“Ai đút cho chứ, tự đa tình!"

 

“Hả?

 

Không ?

 

Vậy em trả cho , tự bóc mà ăn."

 

Nghe , Phạm Ngạn Hành giống như câu của cô cho tổn thương, nụ mặt biến mất còn tăm , lông mi dài rủ xuống, qua vẻ khá là đáng thương.

 

Lương Thanh Thanh vẫn là đầu tiên thấy dáng vẻ của , nhất thời cư nhiên rốt cuộc là thực sự buồn , thời gian dài trôi qua, cô bắt đầu nghi ngờ liệu lời quá đáng , lòng đút kẹo cho ăn, kết quả còn mắng cho.

 

 

Loading...