Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một con gái, danh tiếng quan trọng dường nào, cần bà , Thanh Thanh chắc chắn cũng .”
“Đương nhiên là cứu , nếu cứu , não con bệnh, thể trong tình huống đó hôn thanh niên tri thức Phạm chứ."
Lương Thanh Thanh bất lực thở dài một , nếu là ở hậu thế, cho dù nam nữ hôn đường cái cũng sẽ thu hút sự chú ý đặc biệt gì, giống bây giờ cô cứu một mà cứ như chuyện gì đại nghịch bất đạo bằng.
cô cũng thời đại kiến thức y học phổ cập diện rộng, nhiều đều hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài l.ồ.ng ng-ực là gì, thấy cô dán lên môi Phạm Ngạn Hành, chắc chắn sẽ thấy kinh ngạc và chấn động.
Truyền chút lời tiếng cũng là chuyện trong dự liệu của cô, nhưng lúc đó cô lựa chọn nào khác, cứu , Phạm Ngạn Hành thể sẽ ch-ết, tương lai quang minh giàu mà cô vạch cũng sẽ theo đó mà tan thành mây khói, cho nên dù giải thích hết đến khác, đưa chuyện hết đến khác, cô cũng hối hận.
“Anh cả là vì bình thường sách sách y, con cũng là đây lên huyện tình cờ thấy bác sĩ cứu đuối nước ngất xỉu ở bờ sông, nên mới đấy."
Lương Thanh Thanh đưa lý do nghĩ sẵn từ , mặt đỏ tim loạn .
Mã Tú Chi đối với con gái là tin tưởng, chút hoài nghi đó đều quăng đầu, mặt cũng một nữa mang theo ý , nhưng đó nghĩ tới điều gì, sa sầm xuống:
“Cái đám đó cư nhiên còn mặt mũi con là vì để gả cho thanh niên tri thức Phạm mới cố ý !
nhổ!"
Nghe , nội tâm Lương Thanh Thanh lóe lên một tia chột , mặc dù lúc đó khi cứu cô mang ý nghĩ , nhưng xét về căn bản, cô đúng là vì mục đích .
“Con gái lương thiện hiểu chuyện, còn cứu một mạng !"
Trên mặt Mã Tú Chi hiện lên sự tự hào lộ rõ, khen Lương Thanh Thanh hết lời, cuối cùng mới dặn dò:
“Mẹ lúc đó con chắc chắn là vì cứu , trong tình huống khẩn cấp mới buộc đưa quyết định."
“ cũng quá bốc đồng , danh tiếng của cũng cần nữa ?"
Lương Thanh Thanh Mã Tú Chi chỉ là vì cô nhớ lâu một chút, chứ thực sự ý trách mắng cô, cho nên tức khắc ôm c.h.ặ.t lấy Mã Tú Chi hơn, hi hi :
“Mẹ, những đạo lý con đều mà, con chắc chắn..."
“Còn cái gì, !"
“Được , gì cũng đúng hết ạ."
Bầu khí vì lời nũng nịu nhỏ nhẹ của Lương Thanh Thanh mà hòa hoãn ít, hai tán gẫu , cư nhiên nhanh tới hợp tác xã, tìm nhân viên bán hàng mua muối xong, mới đặt chân lên con đường về nhà.
Mã Tú Chi mượn cơ hội , cũng với Lương Thanh Thanh chuyện chính sự:
“Con tới tuổi gả , mặc dù từng với con, nhưng trong tối luôn để ý xem xét cho con đấy."
“Trong đó mấy nhà điều kiện cũng khá ý với con, khi xảy chuyện đều thấy động tĩnh gì nữa..."
Dứt lời, Mã Tú Chi thở dài một , dường như vô cùng nuối tiếc, Lương Thanh Thanh thì trợn tròn mắt, đang xem đối tượng cho cô?
Chuyện từ lúc nào thế, cô chẳng nhận chút nào ?
Nghĩ tới Phạm Ngạn Hành vẫn còn ở nhà giúp Lương Quân Cường cùng gánh nước, Lương Thanh Thanh bỗng nhiên thấy lưng chút ngứa ngáy, lành lạnh.
“Mẹ, với con ạ?"
Cô kéo dài giọng, rõ ràng là bằng lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-96.html.]
Mã Tú Chi lườm cô một cái đầy nũng nịu:
“Chẳng sợ con da mặt mỏng , vả đây con còn theo Tô..."
Lời đến một nửa, Mã Tú Chi bỗng nhiên dừng , nhưng Lương Thanh Thanh đoán bà định gì, ngoài việc đây nguyên chủ luôn chạy theo lưng Tô Tân Xuyên, sắt đ-á một lòng đòi gả cho , đó vì sai sót ngẫu nhiên mà cô tới thế giới , giả vờ như đau lòng, cho nên Mã Tú Chi mới với cô chuyện .
Cộng thêm bây giờ chuyện yêu đương và kết hôn đều chú trọng mệnh cha , lời mai mối, thường đều là cha và bà mai bàn bạc xem xét, tới cuối cùng mới thông báo cho hậu bối trong nhà, đó tới nhà bí mật gặp mặt một chút, nếu mắt thì tiến hành bước tiếp theo, nếu mắt thì đổi nhà khác.
“Dù thì, đang để ý giúp con, nhất định tìm cho con một nhà , để con chịu thiệt thòi ."
Mã Tú Chi đến đây, cảm xúc trong mắt chút phức tạp, gả con gái dễ dàng như , nếu chọn nhầm , thế chẳng là lỡ cả đời con gái !
Cho nên thận trọng, thận trọng.
Lương Thanh Thanh đỡ trán, bất lực bàn bạc:
“Mẹ, con chủ ý của , thể đừng xem đối tượng cho con ?
Con nỡ xa với cha, vẫn gả sớm như thế ..."
“Con tưởng nỡ chắc?"
Giọng Mã Tú Chi run run:
“ nếu xem cho con sớm, thì thành gái già mất, tới lúc đó gả , cha thể ở bên con cả đời, mặc dù hai trai con đều đối với con, nhưng rốt cuộc là giống , con tính ?"
“Mẹ là vì cho con, đạo lý con đều hiểu, nhưng con mà gả chứ, nhờ phúc của và cha, con trường đoản như thế , gả cũng tổn thất của con."
Lương Thanh Thanh thấy cảm xúc của Mã Tú Chi đúng, vội vàng hi hi ôm lấy mặt , giống như đang đùa mà nũng nịu.
“Vả ai bảo nhất định gả chứ, con thấy kết hôn cũng thể sống mà."
Nghe thấy câu , Mã Tú Chi còn vui đến mức híp cả mắt , nhưng thấy vế sợ tới mức kinh hô:
“Nào ai kết hôn chứ?
Thanh Thanh con suy nghĩ đấy."
“Aiza, con chỉ chơi thôi."
Lương Thanh Thanh tranh luận với Mã Tú Chi về chủ đề , thế là tiếp tục :
“Tóm là, khoan hãy xem đối tượng cho con , đợi đợt sóng gió qua tính tiếp ạ."
Mã Tú Chi cũng nghĩ như , bây giờ đang là lúc lời đồn đại rùm beng nhất, đoán chừng bất kể xem ai tới cuối cùng cũng sẽ lời tiếng cho chùn bước, còn chẳng bằng đợi thêm một thời gian nữa.
Hai tiếp tục về phía , Lương Thanh Thanh bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, buột miệng :
“Mẹ, cân nhắc thanh niên tri thức Phạm ạ?"
Chuyện xảy như thế, bình thường chẳng đều là ấn đầu để cô và Phạm Ngạn Hành ở bên ?
Vừa thể bình lời đồn, còn thể tạo nên một giai thoại, ngay cả Phạm Ngạn Hành lúc đầu ở bệnh viện chuyện phản ứng đầu tiên cũng là chịu trách nhiệm với cô, mặc dù cô từ chối...