Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sáng sớm hôm tới giờ, Mã Tú Chi liền chạy qua gọi , Hoàng Thục Mẫn dậy từ sớm, đang chải đầu, chồng đang ở bên giường dịu dàng dỗ dành em chồng, động tác khựng , đó liền chút biểu hiện mà dời tầm mắt .”

 

Trong cái dải mười dặm tám thôn ai gáy dậy từ sớm chuẩn chứ?

 

Chỉ Lương Thanh Thanh cần gọi, kiêu kỳ hết sức.

 

Hoàng Thục Mẫn thêm một cái, đó đẩy nhanh bước chân ngoài.

 

“Thanh Thanh mau dậy ."

 

Mã Tú Chi Lương Thanh Thanh đang dụi mắt uể oải giường, một trái tim mềm nhũn thành một vũng nước, nếu là bình thường bà chắc chắn nới lỏng để cô ngủ tiếp , nhưng hiện tại bà những tính toán của bà, tự nhiên thể nuông chiều tính nết con gái .

 

Xảy chuyện đó, danh tiếng Thanh Thanh càng ngày càng , nếu còn những hành động để cứu vãn, chỉ sợ khó mà gả nhà t.ử tế.

 

Nghĩ đến đây, Mã Tú Chi đưa tay kéo cánh tay Lương Thanh Thanh, lời cứng rắn hơn một chút:

 

“Còn tự dậy, sẽ xốc con lên đấy."

 

Lời dứt, liền thấy Lương Thanh Thanh nhếch môi, phì một tiếng, mở đôi mắt to như hạt nho , bên trong vẫn còn chứa đựng sự buồn ngủ, nhưng cô dậy, miệng lẩm bẩm:

 

“Vẫn là cách trị con."

 

Thở dài một , giả vờ giả vịt ôm lấy Mã Tú Chi nũng nịu:

 

“Ai bảo con thương nhất chứ, nỡ để vất vả."

 

Nghe , Mã Tú Chi tức giận đ-ánh cô một cái, “Đừng bốc phét với , mau dậy , sáng sớm hôm qua cha con hỏi đại đội trưởng , bảo vẫn để con theo nhóm của thanh niên tri thức Tần Trân, lát nữa con trực tiếp tìm cô ."

 

“Được ạ."

 

Tần Trân là một dễ chung sống, hơn nữa nhóm do cô dẫn đầu đều những công việc đặc biệt nặng nhọc, Lương Thanh Thanh khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

Từ huyện trở về, đây là đầu tiên , cô cũng muộn trừ điểm công, bèn nhanh ch.óng thuận theo lực đỡ của Mã Tú Chi nhảy xuống giường, đẩy nhanh tốc độ rửa mặt xong, liền bếp đợi khai cơm.

 

Đến lúc rảnh rỗi, mới phát hiện cả buổi sáng đều thấy bóng dáng Phạm Ngạn Hành , con ngươi đảo một vòng, gọi Tùng T.ử , giả vờ vô ý hỏi một câu, trẻ con nào tâm cơ gì, để ý tại cô nhỏ của hỏi tới hành tung của Phạm Ngạn Hành, trực tiếp đáp:

 

“Chú nãy thôn thư ký gọi qua ạ, về ăn cơm ."

 

Thôn thư ký?

 

Lương Thanh Thanh chớp chớp mắt, nhớ tới đây Phạm Ngạn Hành cũng thường xuyên giúp thôn thư ký việc, bèn quá để tâm, học bản lĩnh thực sự, theo lãnh đạo cơ sở rèn luyện là điều thể thiếu.

 

Vương Hiểu Mai đang xào rau bên cạnh thấy cuộc đối thoại của hai , ánh mắt lóe lên một tia phức tạp, Thanh Thanh thanh niên tri thức Phạm gặp chuyện liền hoảng hốt thôi, còn lén lút chạy tới hiện trường t.a.i n.ạ.n giúp đỡ, ngóng hành tung của thanh niên tri thức Phạm...

 

Không lẽ thật sự giống như cô suy đoán, Thanh Thanh thích thanh niên tri thức Phạm?

 

Cái suy nghĩ hiện , tay Vương Hiểu Mai run lên, vài sợi khoai tây xẻng rơi trong nồi, cô là dự tính của chồng, chồng chỉ gả con gái ở gần một chút, còn với cô mấy , giúp đỡ em chồng nhiều hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-98.html.]

Có thể , chồng từng nghĩ tới việc trèo cao, tìm nơi phú quý, đặc biệt là loại con em thành phố lớn một cái thường như thanh niên tri thức Phạm, nếu nhà họ Phạm tìm quan hệ đón về, tiền đồ càng là thể hạn lượng, thể để mắt tới loại gia đình thôn quê như họ chứ.

 

Vương Hiểu Mai thầm thở dài một trong lòng, Thanh Thanh khó khăn lắm mới từ bỏ Tô thanh niên tri thức, giờ thích Phạm thanh niên tri thức, chồng thương Thanh Thanh như thế, nếu chuyện, chẳng sẽ tức đến sinh bệnh ?

 

nghĩ , nếu Thanh Thanh thể như ý nguyện gả cho thích, đối phương là gia đình giàu sang mơ ước bấy lâu, ăn ngon mặc , chắc là một chuyện .

 

Hơn nữa...

 

Vương Hiểu Mai hít sâu một , dùng dư quang liếc Lương Thanh Thanh đang ghế với dung mạo rạng rỡ, cái nhan sắc đó dù bao nhiêu năm, cô vẫn chán, tới những đàn ông sở thích với cái .

 

Cho nên thanh niên tri thức Phạm trúng Thanh Thanh , đúng là khó .

 

Đủ loại suy nghĩ đảo lộn trong não, khoai tây sợi suýt chút nữa thì xào cháy.

 

Ăn xong bữa sáng, cả gia đình cùng về phía đầu thôn, khi thấy cái đài mở đại hội bình thường bắt đầu treo biểu ngữ, bày ghế, Lương Thanh Thanh mới buổi chiều mở đại hội phổ cập khoa học, đợi ăn xong bữa trưa tất cả trong thôn đều tới tham gia.

 

“Vậy buổi chiều chẳng ạ?"

 

Mắt Lương Thanh Thanh bỗng chốc sáng lên, so với đại hội phổ cập khoa học, cô quan tâm tới việc hơn.

 

Mã Tú Chi thấy lời cô, bất lực mỉm :

 

thế, buổi chiều đều nữa."

 

“Thế thì quá."

 

Không , cô liền vui mừng.

 

“Cái gì quá thế?"

 

Bên cạnh chen một giọng , trầm trầm thấp thấp, cần đầu , Lương Thanh Thanh đều là ai, cô theo bản năng sờ sờ b.í.m tóc dài ng-ực, đáp:

 

“Buổi chiều mở đại hội phổ cập khoa học, nữa."

 

Nói xong, đầu tới, khi rõ ánh mắt liền lóe lên một cái.

 

Phạm Ngạn Hành mặc chiếc áo lót trắng tay, vạm vỡ mạnh mẽ khiến dời mắt nổi, đường nét cơ bắp cánh tay mượt mà, quần dài đen bao bọc lấy đôi chân dài miên man, khiến cả trông cao lớn thẳng tắp.

 

Mái tóc dài đây ở bệnh viện cạo , trở thành kiểu tóc húi cua ngay ngắn, chỉ giảm vẻ tuấn tú của , ngược còn thêm vài phần hoang dã bất kham, cộng thêm bộ đồ gã đàn ông đồng áng mặc , trái cực kỳ giống một thô kệch thôn quê.

 

“Cạo tóc ?"

 

Cô liếc mắt một cái nhận sự đổi của , đôi mắt hồ ly nheo rạng rỡ.

 

Phạm Ngạn Hành cho tim đ-ập lỡ mất hai nhịp, thấy ấm lòng vì sự tinh tế của cô, điều nghĩa là cô quan tâm tới , trong phút chốc nụ bên môi càng sâu hơn, gật đầu đáp:

 

“Mượn d.a.o cạo nhà thôn thư ký cạo đấy."

 

 

Loading...