Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:30
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tự cạo ?
Vậy tay nghề của cũng khá đấy chứ."
Lương Thanh Thanh ngạc nhiên một chút, thêm mấy cái cái đầu của , lời cô là nịnh nọt, mà chỉ là sự thật, kỹ thuật cạo đầu của Phạm Ngạn Hành thực sự , giống như Lương Quân Cường, Vương Hiểu Mai nhà, Lương Thư Cường nhờ giúp một tay cạo hộ một , cái dáng vẻ đó, tặc tặc, vẫn là đừng nhắc tới thì hơn.
“Đa tạ khen ngợi."
Phạm Ngạn Hành cong cong mày, từ sâu trong cổ họng bật một tiếng khẽ.
Cuộc trò chuyện của hai như thể chốn rơi mắt những khác tự nhiên những ý nghĩa khác , tóm cuối cùng hai cũng trò chuyện bao lâu, vì đại đội trưởng bắt đầu kiểm kê quân , vài câu khích lệ lòng liền để nhóm trưởng dẫn ai nấy việc của .
Lần Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành phân tới gần , trái Phạm Ngạn Hành và Lương Quân Cường phân cùng lên núi c.h.ặ.t cây, chỉ hai họ, gần như tất cả những thanh niên thạo việc trong thôn đều sắp xếp công việc .
Trận mưa lớn để bóng ma tâm lý sâu sắc cho thôn, cho dù sổ sách tiền cũng nghiến răng tu sửa kho lương và điểm thanh niên tri thức, là vì chuẩn , cho nên lương thực mới xảy chuyện, nếu xảy chuyện , còn sẽ gây náo loạn lớn nhường nào.
Điểm thanh niên tri thức sụp đổ là vì đám thanh niên tri thức đó vận khí , mới xảy án mạng.
Hiện tại các thanh niên tri thức vẫn đang ở nhà dân, tóm là tiện, dễ gây mâu thuẫn, mấy ngày nay chỉ riêng tìm đại đội trưởng đòi phân xử đếm xuể .
Lương Thanh Thanh thu hồi suy nghĩ, chuyên tâm công việc mắt, Tần Trân dạy cô cách như thế nào , nhưng rốt cuộc là đầu , tay nghề cô sống sượng, từng hàng cây rau giống cô trồng vẹo vọ đông tây, chính cô cũng nổi nữa.
Tần Trân ở cách đó xa bỏ xa cô một đoạn lớn bỗng nhiên đầu, hai chạm mắt , Lương Thanh Thanh ngẩn , đó tiếp tục cúi cắm cây giống, trông vẻ khá chột .
Tần Trân phản ứng của cô cho bật , bỗng nhiên nhớ tới đứa con gái nhỏ ở nhà, bình thường gây họa xong cũng y như , bèn khỏi nhếch môi, tới bên cạnh Lương Thanh Thanh biểu diễn một nữa, kiên nhẫn dạy bảo:
“Trước tiên đào một cái lỗ nhỏ, đó đặt rau , lấp đất lên dùng tay ép một chút là ."
Động tác của cô chậm rãi, chính là để Lương Thanh Thanh cho rõ, cũng nghiêm túc theo học mấy , Tần Trân chỉ bảo một lát, Lương Thanh Thanh liền nắm yếu lĩnh, “thành quả" của , đôi mắt cong cong, hướng về phía Tần Trân chân thành :
“Cảm ơn chị Tần Trân."
Gọi xong, như mới phản ứng , Lương Thanh Thanh c.ắ.n c.ắ.n môi , cẩn thận :
“Em thể gọi chị như ạ?"
Nghe , Tần Trân ngẩn một lát, khi hồn, xua xua tay:
“Tất nhiên là thể."
Ánh mắt Lương Thanh Thanh trở nên thiện hơn một chút, hạ thấp giọng nhắc nhở:
“Cái gì mà cảm ơn chứ, quan trọng nhất là em mau ch.óng tranh thủ thời gian , hôm nay em trồng xong hết mảnh đấy, nếu ngày mai đại đội trưởng tới kiểm tra, xong là trừ điểm công đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-99.html.]
Nói xong, Tần Trân liền vội vàng việc của .
Nhìn bóng lưng Tần Trân, Lương Thanh Thanh thở hắt một , ở cái thôn kết giao một vài bạn tính cách tệ thì chỉ lợi hại, cô vốn là cách dỗ dành khác vui vẻ, nếu kết giao với một , cũng chuyện khó.
“Trồng xong hết mảnh ?"
Lương Thanh Thanh về phía mảnh ruộng mênh m-ông thấy điểm dừng, một gương mặt nhăn nhó thành cái bánh bao.
Trong não khỏi nhớ tới những gì Phạm Ngạn Hành đây, sẽ tới giúp cô...
Chương 46 Rơi lệ và xót thương
Miệng đàn ông, cái đồ l.ừ.a đ.ả.o, đoán chừng là một cái bánh vẽ hư ảo thôi.
Công việc của Phạm Ngạn Hành cũng chẳng dễ dàng gì, buổi chiều mở đại hội, cả thôn đều tham dự, lấy thời gian mà tới giúp cô chứ?
Lương Thanh Thanh khẽ thở hắt một , động tác trong tay dừng , mặc dù rõ đạo lý, nhưng trong lòng vẫn kìm nén mà trỗi dậy một tia thất vọng, cô vốn là khá coi trọng lời hứa của khác, nếu là chuyện , thà rằng đừng hứa hẹn, để hy vọng thất vọng, cuối cùng rơi một .
Cái cảm giác chẳng dễ chịu chút nào.
Đôi mắt khẽ rũ xuống, giấu cảm xúc thật của .
Trồng rau giống là một công việc cực kỳ mỏi eo mỏi chân, ròng rã gần một buổi sáng, ngoại trừ lúc uống nước vệ sinh, eo từng thẳng lên bao giờ, Lương Thanh Thanh trán lấm tấm mồ hôi, thấy những khác đều sắp tiến hành công việc thu dọn , cô vẫn còn thừa nhiều, lòng tức khắc lạnh toát, cô đoán cơm trưa cũng ăn .
Nói trúng phóc, gần tới giờ cơm trưa, những khác đều lượt về , ruộng chỉ còn một Lương Thanh Thanh, nãy Tần Trân giúp cô trồng một ít, nhưng vẫn còn thừa ít, Tần Trân còn vội vàng về nấu cơm trưa cho gia đình, mặc dù ở giúp cô, nhưng cũng lực bất tòng tâm.
Lương Thanh Thanh thể lỡ việc ăn cơm của cô , bèn khuyên cô về.
Mấy cây rau giống nhỏ rung rinh trong gió, mặt trời thiêu đốt chút héo rũ, Lương Thanh Thanh sờ sờ cái bụng đang phát tiếng kháng nghị, mảnh đất trống lớn, bỗng nhiên tự sa ngã trực tiếp phịch xuống ruộng, lớp bùn bẩn vốn dĩ chán ghét nhất dính lên quần áo cô cũng chẳng buồn thêm một cái.
Hai bàn tay xoa nắn bắp chân, cố gắng xua tan sự mỏi nhừ khắp .
Xoa xoa, mắt Lương Thanh Thanh cay xè, kìm lẩm bẩm thành tiếng:
“Thật về nhà."
Thực cô lâu nghĩ tới chuyện về nhà, vì sự thật định, cô nhớ nhà cũng vô ích, hơn nữa tất cả nhà họ Lương đều đối xử với cô, ngày tháng tuy trôi qua thanh bần, nhưng cái cảm giác nhà luôn ở bên cạnh bầu bạn là thứ đây từng , cho nên cô vô cùng trân trọng, cũng coi nhà họ Lương như nhà của chính .
công việc đồng áng mệt nhọc đối với cô mà giống như cọng rơm cuối cùng đè nát sự hài hòa bề ngoài, cô quen với cuộc sống giàu sang xa xỉ, là mười ngón tay chạm nước mùa xuân cũng quá, giờ đây những công việc thô nặng, phơi cánh đồng, trở thành cô gái thôn quê.
Cô nỗ lực để , nhưng công việc đồng áng giống như v-ĩnh vi-ễn , v-ĩnh vi-ễn xong , cô nỗ lực thế nào cũng vô ích, nhưng xong là trừ điểm công, cô ít một chút, những khác trong nhà nhiều thêm một chút.