Mỹ nhân thập niên 70 đến Tây Bắc, gã hán tử đỏ bừng mặt - Chương 26: Hóa ra là người nhà nhân viên

Cập nhật lúc: 2026-02-09 11:17:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ừm, cả, sẽ cô tìm bác sĩ giỏi hơn, nhất định sẽ chữa khỏi cho cô."

 

"Nếu chữa khỏi thì ?"

 

Lâm An An đây là đang đòi hỏi lời hứa .

 

Ánh mắt Chu Minh Chu thoáng động, câu trả lời dứt khoát: "Chữa khỏi cũng cả, sẽ luôn chăm sóc cô."

 

Lâm An An , xung quanh , nếu đây , cô thực sự thuận theo cổ mà ôm chầm lấy, thơm một cái thật lớn luôn!

 

"Cảm ơn , Minh Chu thật quá."

 

"Không cần cảm ơn với ."

 

Chu Minh Chu là nghiêm túc đấy, thực sự chê bai cô, dẫu cho chữa khỏi, cùng lắm thì lụng nhiều hơn một chút, nuôi nấng cô thật ……

 

Tưởng Đồng Lâm An An và Chu Minh Chu tương tác mật như , hai tay vô thức nắm c.h.ặ.t, móng tay sắp đ.â.m sâu lòng bàn tay luôn , nhưng mặt vẫn gắng gượng giữ cái dáng vẻ nhu nhược ngoan ngoãn đó.

 

c.ắ.n c.ắ.n môi, tiến lên một bước, mang theo một tia ngữ điệu ấm ức : "Anh Minh Chu, tình cảm của và chị An An thật là quá, thật khiến ngưỡng mộ đấy ạ!

 

Chẳng giống như em, từ nhỏ đến lớn ốm đau đều chỉ thể tự gồng gánh thôi. Chị An An hạnh phúc hơn em nhiều , ở nhà chú và dì chăm sóc, ở đây còn Minh Chu quan tâm."

 

Nghe xem, xem, đây đều là lời lẽ gì chứ!

 

Mẹ Lâm ở một bên , cũng khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy chỗ nào đó quái quái, ấn tượng đối với Tưởng Đồng trong lòng dần trở nên kém , cảm thấy cái con bé hễ tới vùng Tây Bắc là dường như biến thành một con khác ?

 

"Đồng Đồng cháu những lời như chứ? Cháu đây chẳng cũng chúng dì ! Từ nhỏ cháu việc gì chúng dì đều giúp đỡ cháu cả mà, đừng là ốm đau, ngay cả cái ăn cái mặc của cháu chúng dì cũng từng bạc đãi bao giờ .

 

Chăm sóc cháu, so với T.ử Hoài đều là chẳng kém cạnh gì . Cháu nếu khó khăn gì, chúng dì giờ từng chối từ cả, chỉ cảm thấy cháu là một cô bé dễ dàng gì. Cháu…… cháu ở mặt Minh Chu như , chẳng là đang đ.â.m tim dì ?" Mẹ Lâm đau lòng .

 

Tưởng Đồng hoảng , vội vàng cứu vãn: "Dì ạ, dì hiểu lầm ý con ạ, con ý đó , con chỉ là thấy Minh Chu chăm sóc chị, mừng cho chị thôi ạ! Con mồm miệng vụng về, dì vạn đừng để bụng nhé ạ."

 

Nhà họ Lâm và nhà họ Tưởng ở ngay cạnh , hai nhà vốn dĩ thiết, bố Tưởng và bố Lâm quan hệ , là bạn nối khố cũng là em.

 

Đáng tiếc là bố Tưởng mệnh ngắn, mất sớm. Sau đó, Tưởng tái giá cho một thầy t.h.u.ố.c chân đất trong thôn, xây dựng gia đình mới, đối với đứa con gái Tưởng Đồng cũng mấy quan tâm.

 

Tưởng Đồng nhà cô ai quản cô , thì là sự thật.

 

Tưởng Đồng từ nhỏ lăn lộn ở nhà họ Lâm, ăn cơm nhà họ Lâm mà lớn lên cũng quá lời , bất kể là gặp ốm đau nhỏ nhặt gì, bố Lâm Lâm dẫu cho thâu đêm suốt sáng cũng đều đưa cô chạy tới bệnh viện, chứ chẳng nửa phần bạc đãi cô .

 

Thêm một đứa trẻ thêm một cái miệng, chăm sóc Tưởng Đồng lớn đến chừng là chẳng dễ dàng gì .

 

Nhà họ Lâm đúng là bỏ tiền , bỏ tình cảm đấy.

 

Có cái tình nghĩa như , cuối cùng cô còn thể hại nhà họ Lâm nhà tan cửa nát, đủ thấy tâm địa độc ác, là một kẻ tồi tệ vô ơn bạc nghĩa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thap-nien-70-den-tay-bac-ga-han-tu-do-bung-mat/chuong-26-hoa-ra-la-nguoi-nha-nhan-vien.html.]

Lâm An An trong lòng hiểu rõ Tưởng Đồng đang đ.á.n.h chủ ý gì, cô cũng vạch trần, cố ý mật mật khoác tay Chu Minh Chu, khẽ dựa , mỉm với Tưởng Đồng: "Đồng Đồng, cảm ơn sự quan tâm của em, nhưng em chuyện cũng dùng não một chút, nếu vô cớ gây hiểu lầm cho . , em là chỗ nào thoải mái ? Mau khám thôi."

 

Tưởng Đồng cho còn lời nào để phản bác.

 

Lúc , cánh cửa phòng khám của giáo sư Lương mở , từ bên trong ba , một bà thím béo, cùng với một cặp vợ chồng.

 

"Sao là bà!"

 

Bà thím béo cùng với Lâm gần như là đồng thanh thốt .

 

Lâm An An cũng nhận tới , đây chính là bà thím béo xảy mâu thuẫn với hai tàu hỏa.

 

"Anh Văn Bác, ở đây?" Tưởng Đồng khi thấy thanh niên bên cạnh bà thím béo cũng là buột miệng thốt .

 

mới , gì trùng hợp hơn là sách .

 

Đây đều ở ngoài ngàn dặm , mà còn thể gặp quen một nửa quen một nửa.

 

"Tiểu Đồng? Sao em ở bệnh viện? Là chỗ nào thoải mái ? Mấy vị là……"

 

Từ Văn Bác, lãnh đạo của công ty xe buýt Tây Bắc, tuổi còn trẻ quản lý ba khu vực xe buýt lớn, ở mảnh đất cũng coi là một nhân vật tiếng tăm.

 

Chương 18

Hôm qua Tưởng Đồng tới công ty báo danh, tình cờ là của bộ phận nhân sự ở đó, chính là đích tiếp đón, hai cũng vì mà trở thành bạn bè.

 

Còn về mối quan hệ thế nào, thông qua cách xưng hô của họ liền thể , quan hệ !

 

Bà thím béo nhíu mày, ngữ khí vẫn tệ: "Con trai , con quen họ ?"

 

Từ Văn Bác liếc mấy một cái, chằm chằm khuôn mặt đó của Lâm An An, cùng với chiếc áo đại y quân đội Chu Minh Chu, còn về phần Lâm, tầm mắt từng dừng bao giờ.

 

"Mẹ , đây là nhân viên mới Tưởng Đồng tới công ty xe buýt chúng con. Những …… hẳn là nhà của Tiểu Đồng , con quen."

 

Còn đợi Tưởng Đồng kịp mở miệng giới thiệu, bà thím béo liền khẽ "tặc" một tiếng: "Hóa nhà của nhân viên con ? Mẹ chứ, quy củ gì cả."

 

Sắc mặt Chu Minh Chu dần trở nên băng lạnh, rõ ràng ý định bắt chuyện với họ, đưa tay che chở Lâm An An, ngăn : "Chúng trong thôi, đừng để giáo sư Lương chờ lâu quá."

 

"Được ạ."

 

Mẹ Lâm lườm mấy một cái, cũng vội vàng theo.

 

Bất kể chuyện gì đều quan trọng bằng bệnh của con gái, lúc tâm trí đôi co với chứ.

 

"Anh Minh Chu……"

 

Tưởng Đồng tiến lên hai bước, cũng theo, nhưng Lâm đóng cửa phòng khám , cánh cửa "rầm" một cái, đóng sầm ngay mặt cô .

 

 

Loading...