Mỹ nhân thập niên 70 đến Tây Bắc, gã hán tử đỏ bừng mặt - Chương 322: Bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-02-09 13:01:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Thanh khẽ rũ mắt, dường như hiểu chuyện gì đó, nhưng thể ngay lúc : "Bà thím , khuyên bà nhất là nên thành thật một chút! Bây giờ là xã hội pháp trị, bất kỳ hành vi vi phạm pháp luật nào cũng thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật . Nếu bà còn tiếp tục gây chuyện, chỉ khiến bản rơi tình cảnh rắc rối hơn thôi."

 

Mẹ Phạm vẫn hiểu lời Lục Thanh , hùng hổ vung vẩy cánh tay.

 

Sắc mặt Phạm Tân Hà trắng bệch: "Mẹ, đừng nữa!"

 

Phó đoàn trưởng Phùng lộ vẻ mất kiên nhẫn, phất tay: "Nhanh lên."

 

Mẹ Phạm còn kịp phát tác, vốn tưởng rằng đ.á.n.h thì dù thế nào cũng dây dưa một phen để đòi đối phương bồi thường!

 

Sao mấy ... ngược còn bắt nhỉ?

 

Bí thư Triệu thấy đưa , vội vàng tiến lên hòa giải: "Chỉ dẫn viên Lục, còn cả dì đây nữa, thật sự xin gây rắc rối lớn như cho . Về chúng sẽ tăng cường kiểm tra và quản lý các thành viên trong đoàn để tránh những sự việc tương tự tái diễn."

 

Mẹ Lâm còn vẻ hòa nhã như thường ngày, thậm chí nở lấy nửa nụ : "Ngày mai sẽ đưa con gái bệnh viện kiểm tra, chỉ cần con bé mệnh hệ gì, vẫn sẽ tìm các ông đấy."

 

Biên tập viên Lưu hợp thời điểm chen lời: "Những chuyện đều ghi chép . Nhà xuất bản chúng xưa nay luôn nắm bắt sự thật, lời chân thật. Lâm An An là một nữ đồng chí vô cùng ưu tú, cô sợ khổ, sợ khó, xông pha nơi tuyến đầu chống lũ lụt, đóng góp to lớn cho nhân dân. Đến nay, bạn đời của cô vẫn đang hỗ trợ ở vùng thiên tai đấy!

 

m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn đến ủng hộ buổi biểu diễn từ thiện, vốn dĩ là mang một tấm lòng thiện nguyện, vô cớ gặp tai họa . Nếu chuyện xử lý thỏa, nhà xuất bản chúng nhất định sẽ đưa tin trung thực để cùng trái đúng sai trong chuyện ."

 

Mọi ở đoàn ca múa xong lời biên tập viên Lưu, sắc mặt đều đổi.

 

Bí thư Triệu mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trán...

 

Ông nhận biên tập viên Lưu, là của nhà xuất bản Ánh Nguyên.

 

Nhà xuất bản Ánh Nguyên ở vùng đại Tây Bắc sức ảnh hưởng hề nhỏ. Nếu thật sự đưa tin ngoài, hình ảnh của đoàn ca múa Tây Bắc sẽ ảnh hưởng tiêu cực.

 

Sao của nhà xuất bản ở đây cơ chứ??

 

Bí thư Triệu thầm kêu khổ trong lòng nhưng bề ngoài dám lơ là, cố giữ bình tĩnh : "Mọi yên tâm, đoàn ca múa chúng luôn nghiêm khắc với bản , bao giờ dung túng cho bất kỳ sai lầm nào. Những đóng góp của phiên dịch viên Lâm cho đại Tây Bắc là điều ai cũng thấy rõ, chúng cũng kính trọng cô . Chuyện là do chúng quản lý , chúng sẽ kiểm điểm sâu sắc."

 

Chương 228

 

Người bày tỏ thái độ đến mức , coi như là khá .

 

Biên tập viên Lưu nghiêm nghị gật đầu, thêm gì nữa.

 

Mẹ Lâm cũng mũi tâm, tiếp lời.

 

Cuối cùng Lục Thanh nở nụ nhạt: "Được , nếu Bí thư Triệu bày tỏ thái độ thì giải tán , hôm nay biểu diễn vất vả ."

 

Mọi lúc mới lượt rời , tuy nhiên chuyện của Đỗ Quyên cũng ghi nhớ trong lòng.

 

Chu Minh Vũ đám Lâm An An đưa , nhưng Chu Minh Lan vẫn còn bên ngoài đợi Lâm.

 

"Tiểu Lan, cháu về cùng chị dâu cháu?" Mẹ Lâm rảo bước tới, dắt tay Chu Minh Lan ngoài.

 

"Dì ơi, cháu đợi dì ở đây ạ! Trời tối , cháu sợ dì một an ."

 

Mẹ Lâm cúi cô bé: "Đứa nhỏ ngoan, thật ngoan quá."

 

Nhóm Lâm An An về đến đại viện quân khu . Vừa đến nhà, Lâm An An để Chu Minh Vũ nghỉ ngơi, bản xoay trở phòng khách, định chuyện với Đỗ Quyên.

 

Thực đường về, trong lòng Lâm An An nắm rõ tình hình. Chuyện đính hôn , Đỗ Quyên .

 

Lâm An An thích vòng vo nên thẳng vấn đề: "Đỗ Quyên, chuyện e rằng đơn giản như cháu nghĩ . Mẹ con nhà họ Phạm ... cũng vô cớ mà vu oan cho cháu, mà là bố cháu thật sự nhận sính lễ của nhà họ Phạm ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thap-nien-70-den-tay-bac-ga-han-tu-do-bung-mat/chuong-322-bat-ngo.html.]

Đỗ Quyên ngẩn trong chốc lát, ngay đó khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, chút luống cuống Lâm T.ử Hoài: " thật sự sính lễ gì cả, cũng từng đồng ý cuộc hôn nhân , ..."

 

Lâm T.ử Hoài thấy bộ dạng của cô thì xót xa vô cùng, vội vàng nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: "Đỗ Quyên, em đừng vội, đều tin em."

 

Đỗ Quyên gật đầu mạnh: "T.ử Hoài, tin ."

 

"Anh tin em."

 

"Mẹ kế của vẫn luôn thích . Từ khi bố cưới bà về, bà đối với lạnh nhạt, chuyện của cũng bao giờ hỏi han. Sau sinh con thì càng cảm thấy là một gánh nặng, là vật cản trở giữa gia đình bọn họ.

 

cũng dễ bắt nạt, bà nấu cơm thì ăn, quần áo mặc thì lấy của bà , của con gái và con trai bà , thậm chí... lấy cả của bố ."

 

Lâm An An cau mày, mà thấy xót xa: "Vậy còn bố cháu, ông thái độ thế nào?"

 

Đỗ Quyên khẽ lắc đầu: "Bố ông ... bận. Hơn nữa ông nhẹ , kế gì ông cũng tin. và ông tiếng chung, cả năm cũng chẳng với quá hai câu."

 

Giữa việc đ.á.n.h c.h.ử.i và việc bỏ mặc quan tâm, cái nào tàn nhẫn hơn?

 

Lâm An An cảm thấy đều như .

 

Khi Giang Bích Lan cửa, Tiểu Đỗ Quyên mới bốn tuổi. Một đứa trẻ bé xíu như , cơm ăn áo mặc bà đều quản, cô bé thể lớn khôn thế là kỳ tích .

 

Lâm An An khẽ thở dài, trong lòng thấy thương cảm cho cảnh của Đỗ Quyên.

 

"Đỗ Quyên, cháu chịu ấm ức . cháu yên tâm, dì sẽ để danh dự của cháu sỉ nhục vô cớ . Nếu kế và bố cháu đáng tin cậy thì chúng sẽ tự nghĩ cách giải quyết."

 

Lâm T.ử Hoài mấp máy môi, do dự một hồi lâu, dường như lấy hết can đảm: "Đỗ Quyên, em kết hôn với . Những ngày , chúng sẽ cùng đối mặt, thể chăm sóc cho em, ?"

 

Lâm An An ngẩn !

 

Cô còn bàn bạc xong mà thằng nhóc cầu hôn luôn ?!

 

Đỗ Quyên cũng sững sờ, mắt cô mở to, mặt đầy vẻ kinh ngạc.

 

Lâm T.ử Hoài, đôi môi khẽ run rẩy, nhất thời thốt nên lời.

 

Lâm T.ử Hoài căng thẳng cô, lòng bàn tay rịn một tầng mồ hôi mỏng. Anh lời cầu hôn của chút đột ngột, nhưng thật sự đành lòng Đỗ Quyên chịu ấm ức thêm nữa, bảo vệ cô, cho cô một mái ấm gia đình.

 

"Đỗ Quyên, là thật lòng. Anh thích em, cùng em qua mỗi ngày . Anh sẽ nỗ lực để khiến em hạnh phúc, em đồng ý gả cho ?"

 

Sự căng thẳng hiện rõ khuôn mặt Lâm T.ử Hoài.

 

Vành mắt Đỗ Quyên dần đỏ hoe, nước mắt chực trào .

 

bao giờ nghĩ rằng lúc bất lực nhất, Lâm T.ử Hoài cầu hôn .

 

Cô luôn cảm thấy là một bất hạnh, bao giờ nhận sự quan tâm thật sự, cũng cảm giác khác dốc sức bảo vệ hạnh phúc đến nhường nào.

 

Hiện tại, trái tim cô đang nóng hổi, đang đập một cách mạnh mẽ.

 

"Được, đồng ý!" Cuối cùng Đỗ Quyên cũng lên tiếng, giọng chút nghẹn ngào nhưng vô cùng dứt khoát.

 

Lâm An An , bỗng cảm thấy chen lời .

 

Không, dường như cô nên đây bóng đèn!

 

lúc , Lâm về.

 

 

Loading...