Mỹ nhân thập niên 70 đến Tây Bắc, gã hán tử đỏ bừng mặt - Chương 385: Bản kiểm điểm trên bảng thông báo
Cập nhật lúc: 2026-02-09 13:21:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không Lục Thanh, đây chỉ là một sự hiểu lầm thôi, đến mức cho đều hết như chứ? Ngô Kiều nhà chẳng qua cũng chỉ là một cô gái mười chín tuổi, đ.á.n.h kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy ."
"Lâm T.ử Hoài là nghệ sĩ biểu diễn của đoàn văn công chúng , đại diện cho hình ảnh của đoàn văn công. Nếu là bình thường riêng tư thì thôi , hiện tại 'hiểu lầm' là ở mặt thể chiến sĩ quân khu." Lục Thanh chấp nhận, và nhấn mạnh hai chữ hiểu lầm.
Đoàn trưởng Ngô nghiến c.h.ặ.t răng, nghiến đến mức cơ mặt cũng nổi lên: "Phải, là Ngô Kiều nhà việc chừng mực, mặt nó xin , còn mong giơ cao đ.á.n.h khẽ."
Lục Thanh lắc đầu từ chối: "Đoàn trưởng Ngô như là đúng , chúng chỉ yêu cầu việc theo công tâm. Ông cũng cần xin , là Ngô Kiều nên xin đồng chí Lâm T.ử Hoài, xin đoàn văn công chúng ."
Giáo đạo viên thấy hai bên thương lượng xong, giơ tay ngắt lời tranh cãi: "Dựa theo Điều 23 của 'Quy định quản lý nhân quân đội', đồng chí Ngô Kiều cần đưa bản kiểm điểm bằng văn bản và chấp nhận xử lý kỷ luật, chúng sẽ dán bản kiểm điểm của cô lên bảng thông báo, coi như là công khai thừa nhận sai lầm."
Lục Thanh còn gì đó, giáo đạo viên một cái, cắt đứt lời tiếp theo của : "Đoàn trưởng Ngô, với tư cách là trực hệ, ông giám sát c.h.ặ.t chẽ cũng cần nộp một bản kiểm điểm, mong ông sâu sắc phản tỉnh!"
Nghe ông xong, Lục Thanh im lặng.
Hình phạt cũng coi như mỗi bên nhường một bước, cho cả đoàn trưởng Ngô cũng mất mặt theo, coi như nể mặt đoàn văn công lắm .
Mặt đoàn trưởng Ngô đỏ bừng, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt giáo đạo viên lộ vẻ bất mãn: "...... Ngô Kiều tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện, bản kiểm điểm còn công khai, đây chẳng là hủy hoại danh tiếng của nó ?"
Lâm T.ử Hoài thấy mặt giáo đạo viên thoáng qua vẻ do dự, vội vàng bước lên phía một bước, giọng đanh thép: "Giáo đạo viên, hiểu đoàn trưởng Ngô thương con sốt sắng. chuyện chỉ ảnh hưởng tới danh dự của , mà còn rối loạn trật tự hiện trường, tổn hại tới hình ảnh của đoàn văn công. Công khai xin là sự tôn trọng đối với tất cả chiến sĩ, cũng là để một sự giải quyết công bằng cho việc ."
Nói xong sang đoàn trưởng Ngô, ánh mắt thẳng thắn: "Đoàn trưởng Ngô, tin rằng khi đồng chí Ngô Kiều nhận thức sai lầm, nhất định thể sửa đổi."
Đoàn trưởng Ngô nghẹn lời!
Lục Thanh cũng thu vẻ sắc sảo, giọng điệu mềm mỏng hơn một chút: "Đoàn trưởng Ngô, chiều con quá hóa hại con đấy! Ngô Kiều dám loạn trong lễ đường là để ý tới hậu quả, nếu quân trưởng Trịnh nổi giận tại chỗ thì chuyện còn sẽ náo loạn thành cái dạng gì nữa! Ông ở quân khu bao nhiêu năm nay, nên rõ hơn ai hết tầm quan trọng của kỷ luật."
Giáo đạo viên gõ gõ cây b.út máy xuống mặt bàn: "Đều đừng nữa! Đây là quyết định cuối cùng, ai cũng sửa! Đoàn trưởng Ngô, bây giờ ông về đốc thúc Ngô Kiều bản kiểm điểm , sáng mai nhất định nộp tới văn phòng của . Còn bản kiểm điểm của ông, nộp trong vòng ba ngày."
Nói xong, ông dậy, ánh mắt lượt quét qua : "Giải tán!"
Đoàn trưởng Ngô nhíu mày dậy, lạnh lùng liếc Lâm T.ử Hoài một cái, gì, đẩy cửa rời .
Lâm T.ử Hoài theo bóng lưng đoàn trưởng Ngô rời , đôi vai đang căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng xuống.
Chương 273
Đỗ Quyên nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay , trấn an: "T.ử Hoài, đều qua ."
Lục Thanh tới, vỗ mạnh vai Lâm T.ử Hoài: "Khá lắm! Không mất mặt đoàn văn công chúng !"
Đêm khuya, ánh đèn trong văn phòng giáo đạo viên kéo dài những cái bóng hành lang.
Lâm T.ử Hoài và Đỗ Quyên sánh vai đường về ký túc xá, phía xa truyền đến tiếng ch.ó sủa lẻ loi, hòa cùng cơn gió lạnh mùa đông, nhưng thổi tan ấm trong lòng hai .
Cơn sóng gió tạm thời hạ màn sự phán quyết của kỷ luật và công bằng.
Sáng sớm hôm .
Bản kiểm điểm của Ngô Kiều công khai bảng thông báo.
Cơn gió lạnh thấu xương cuốn theo những bông tuyết mịn lướt qua bảng thông báo, bản kiểm điểm của Ngô Kiều khẽ rung động lớp màng nhựa. Nét chữ nguệch ngoạc, những vết mực sửa sửa nhiều lem nhem thành những khối màu sẫm: " nên gây rối trật tự tại hiện trường biểu diễn của đoàn văn công, tổn hại tới hình ảnh đoàn văn công......"
Các bà thím trong đại viện quân khu đang tụ tập xem náo nhiệt.
"Nét chữ còn chỉnh tề bằng cháu trai nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thap-nien-70-den-tay-bac-ga-han-tu-do-bung-mat/chuong-385-ban-kiem-diem-tren-bang-thong-bao.html.]
"Thôi , như thế cũng coi như là tệ , bà chữ ? Chẳng là đợi chúng cho mà ."
"Chuyện đúng là mới mẻ, đó vợ đoàn trưởng Ngô tới nhà họ Đỗ để phá đám cưới đúng ? Hiện tại con gái bà đây là...... đang tương tư ?"
"Không chứ, em trai của phiên dịch Lâm trai đến mức nào ? Làm cho cô gái nhỏ thành thế ?"
Một từng gặp Lâm T.ử Hoài thì chút tò mò, nhưng đại đa trong đại viện quân khu đều Lâm T.ử Hoài trông như thế nào, chỉ sinh khôi ngô, mà còn là cao ráo, đặc biệt là khi mới đoàn văn công cùng biểu diễn sân khấu với Mục Hữu Vi thành danh từ lâu, đ.á.n.h một trận huề , nổi tiếng một trận chiến.
Ngay lập tức bà thím bắt đầu kể chuyện, kể còn đặc sắc hơn cả hiện trường nữa.
"Chẳng trách thể quyến rũ cô gái nhỏ thành thế , ha ha ha ha ~"
Lâm An An tới hợp tác xã mua một đồ dùng hàng ngày, trở về, ánh mắt xuyên qua những cành hòe khô cằn của đại viện quân khu, dừng ở bảng thông báo cách đó trăm mét.
Thấy những bà thím quấn áo bông chen thành một cục, tiếng cường điệu cực kỳ sức xuyên thấu......
Đem bản kiểm điểm của cô gái nhỏ dán lên bảng thông báo để thị chúng đúng là hủy hoại danh tiếng.
thì ?
Tự trả giá cho hành vi của là chuyện bình thường hơn cả bình thường.
Lâm An An xoay về nhà, trong lòng lấy nửa phần đồng cảm.
Miệng lưỡi con , chín mười ý, chỉ thể càng truyền càng khó .
Còn về việc liên lụy tới Lâm T.ử Hoài ......
Lâm An An lúc đang nghĩ cách mượn thế, nhân cơ hội để tạo dựng danh tiếng cho Lâm T.ử Hoài thì thấy biên tập Lưu đang cửa nhà.
"Lâm lão sư, cuối cùng thì cô cũng về ."
Bên cạnh biên tập Lưu một chiến sĩ nhỏ dẫn đường đang , chiến sĩ nhỏ nhận biên tập Lưu nên dẫn , nhưng Lâm An An xác nhận thì cũng dám thả , đang chuẩn đưa ngoài.
"Biên tập Lưu."
Sau khi chiến sĩ nhỏ rời , Lâm An An đón nhà.
Trong chính sảnh lò sưởi đang cháy, mở cửa, nóng phả mặt.
Lâm An An rót cho biên tập Lưu một tách .
Bàn tay bưng tách của biên tập Lưu vẫn còn run rẩy, thở hắt một mới : "Lâm lão sư, tin trời ban đây ạ! Kể từ khi phát hành, 'Xương Sống' nhận sự yêu mến nồng nhiệt của độc giả.
Ba ngày , nó còn lãnh đạo tỉnh điểm tên ký duyệt nữa! Nói đây là sáng tác văn hóa dòng chính, là điển hình của việc phát huy tinh thần cách mạng, tính đúng đắn chính trị tuyệt đối."
Ông lấy một tờ điện báo: "Trên cấp cô là quân nhân của quân khu Tây Bắc, còn điểm danh cô tới Sở Văn hóa tỉnh để chia sẻ kinh nghiệm nữa đấy!"
"Hả?"
Lâm An An sững sờ!
"Lâm lão sư, hiện tại đều đang tán dương cô, chỉ quân nhân đồng da sắt mới thể những câu chuyện chân thực như . Những hùng thầm lặng cần ca ngợi, cô khởi đầu đấy ạ!
Còn 'Xiềng Xích' cũng các đồng chí ở hội phụ nữ thấy , tổng biên tập của chúng đang tiến hành trao đổi thêm, ước chừng trong tương lai xa cũng sẽ tin thôi......"