Mỹ nhân thập niên 70 đến Tây Bắc, gã hán tử đỏ bừng mặt - Chương 454: Cố vấn văn học
Cập nhật lúc: 2026-02-09 13:44:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi buổi phỏng vấn kết thúc, Lâm An An lãnh đạo báo tỉnh mời tới.
Vừa bước văn phòng, Thường Hân Nguyệt liền giới thiệu hai bên với .
“Đây là Phó xã trưởng Mục của báo tỉnh chúng , còn đây là Chủ nhiệm Đinh của Sở Văn hóa tỉnh.”
“Đây chính là tác giả của cuốn 《Xương Sống》, Lâm An An.”
Phó xã trưởng Mục dậy đón tiếp: “Đồng chí Lâm, chào mừng cô đến, buổi phỏng vấn vô cùng đặc sắc!” Ông hiệu mời Lâm An An xuống.
Chủ nhiệm Đinh đẩy gọng kính, cũng khách khí chào hỏi: “Đồng chí Lâm, chào cô, danh bằng gặp mặt, thật ngờ tới nha, cô còn trẻ tuổi như mà thể tác phẩm xuất sắc như cuốn 《Xương Sống》.”
“Hân hạnh, đa tạ các quá khen.”
Lâm An An đang kết giao với của Sở Văn hóa tỉnh đây, lúc gặp chẳng là khéo .
Phó xã trưởng Mục vòng vo, thẳng chủ đề chính, cũng coi như bán cho Lâm An An một cái ân tình: “Sở Văn hóa tỉnh vô cùng coi trọng cuốn sách 《Xương Sống》 , đang kế hoạch xoay quanh ý thức yêu nước trong sách để tổ chức một buổi triển lãm chủ đề ủng hộ quân đội.
Chúng còn đang thảo luận đây, mời đồng chí Lâm đảm nhiệm vị trí cố vấn văn học, dù cô mới là tác giả của cuốn sách , tính ý thức chắc chắn là cao hơn chúng .”
Tim Lâm An An đập nhanh hơn một nhịp, nhưng ngoài mặt vô cùng bình tĩnh: “Khu quân sự của chúng cũng nhắm cuốn sách 《Xương Sống》 mà thực hiện giáo d.ụ.c chủ nghĩa yêu nước phục dựng các bối cảnh, hiệu quả vô cùng .
Đây là một việc ý nghĩa, nếu chỗ nào thể giúp sức , nhất định sẽ từ chối.”
Chủ nhiệm Đinh khựng !
Không ngờ cô dễ chuyện như .
Lâm An An mỉm , thuận tiện nhắc đến đoàn văn công: “Đoàn văn công Tiền Vệ của Lục quân khu vực chiến trường Tây Bắc cũng lấy chủ đề là các câu chuyện trong cuốn 《Xương Sống》 để dàn dựng vở kịch sân khấu mới nhất, nhanh sẽ đưa biểu diễn .
Nếu như cơ hội, thể cân nhắc việc ba bên liên kết, cùng tuyên truyền, dù đều lấy quân nhân chủ đề, nổi bật tinh thần chủ nghĩa yêu nước.”
“Ý của đồng chí Lâm là...”
“Cuốn sách 《Xương Sống》 , những nhân vật nguyên bản trong đó đều là quân nhân của khu quân sự Tây Bắc. Nếu Sở Văn hóa tỉnh ý định thực hiện triển lãm chủ đề ủng hộ quân đội, thể cân nhắc việc ba bên liên kết, như tầm ảnh hưởng cũng sẽ lớn hơn.”
Chủ nhiệm Đinh khẽ cân nhắc một chút, cảm thấy đề nghị vô cùng : “Đồng chí Lâm, cô chính là của khu quân sự Tây Bắc ? Chuyện theo cô thấy...”
Lâm An An vẻ mặt đầy sự nghiêm túc: “Vâng, đúng , và chồng đều bổ nhiệm tại khu quân sự Tây Bắc, đều là quân nhân. Loại việc phục vụ nhân dân như thế , sẵn lòng góp sức.
Chuyện theo thấy khó, sáng mai sẽ về, nếu định phương án, sẽ liên hệ với Bộ Tuyên truyền khu quân sự và của đoàn văn công.”
Chủ nhiệm Đinh và Phó xã trưởng Mục đưa mắt , khẽ gật đầu một cái.
“Vậy như thế , chuyện quyết định , mời đồng chí Lâm đảm nhiệm vị trí cố vấn văn hóa , và phụ trách việc liên lạc trao đổi với khu quân sự Tây Bắc cùng đoàn văn công Tiền Vệ.”
“Không vấn đề gì ạ.”
Chủ nhiệm Đinh hài lòng với sự sảng khoái của Lâm An An: “Chuyện nếu thành công, nhất định sẽ cảm ơn cô thật .”
“Anh khách sáo quá , cũng là tuyên truyền thật cho tác phẩm của , hy vọng để nhiều quan tâm hơn tới nhóm vốn ngó lơ .
Sức lực cá nhân của quá nhỏ bé, giờ đây sự ủng hộ của Sở Văn hóa tỉnh khiến trong lòng vô cùng cảm kích.”
Lâm An An lời lẽ chân thành, cố ý để lộ một chút tư d.ụ.c nhỏ mọn.
Hai thứ kết hợp liền khiến cô trở nên tính công kích.
Những lãnh đạo sợ cô điều mong cầu, chỉ sợ cô mong cầu gì, càng sợ cô cầu mong quá nhiều.
Hiện tại xem , những thứ liên quan đến cuốn 《Xương Sống》 đều giá trị tuyên truyền lớn, rõ ràng là lợi nhiều hơn hại.
Hơn nữa Lâm An An là tài hoa xuất chúng, còn là phiên dịch viên cao cấp của khu quân sự Tây Bắc...
“Được, đồng chí Lâm buổi chiều bận chứ? về đơn vị mở giấy chứng nhận cho cô, việc liên lạc với bên khu quân sự phiền cô .”
“Được ạ, chiều nay đến Sở Văn hóa tỉnh để lấy. , Chủ nhiệm Đinh, buổi triển lãm định thời gian ạ?”
Chủ nhiệm Đinh khựng : “Tạm định là tháng bảy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thap-nien-70-den-tay-bac-ga-han-tu-do-bung-mat/chuong-454-co-van-van-hoc.html.]
Thời gian chẳng qua chỉ là chuyện chi tiết nhỏ nhặt thôi, lúc chiều lấy giấy chứng nhận hỏi kỹ là , ông hiểu tại Lâm An An đặc biệt nêu như .
Tuy nhiên, câu tiếp theo của Lâm An An mang bất ngờ cho ông !
“Tháng bảy ... chắc thể tham gia . Cuối tháng bảy theo thủ trưởng tham gia hội nghị trung ương. yên tâm, sẽ sắp xếp thỏa ạ.”
Lời dứt, ba còn trong văn phòng đều sững sờ!
Đều là những tinh khôn, còn gì mà hiểu chứ?
Chủ nhiệm Đinh mỉm dậy, lịch sự đưa tay về phía Lâm An An: “Vậy thì vất vả cho Lâm lão sư .”
Sự đổi trong động tác và xưng hô đủ để lên tâm tư của ông .
Lâm An An coi như hiểu, cũng lịch sự dậy, khẽ nắm lấy: “Hẹn gặp buổi chiều ạ.”
Phó xã trưởng Mục cũng vội vàng dậy, đưa tay : “Lâm lão sư, hôm nay vất vả cho cô .”
Lâm An An lượt bắt tay: “Không vất vả ạ, nhân viên của báo tỉnh vô cùng chuyên nghiệp, hổ là tòa báo uy tín nhất tỉnh .”
Sau khi khách sáo xong xuôi, Lâm An An liền cáo từ.
Lúc đến chỉ Thường Hân Nguyệt dẫn đường, lúc về hai vị lãnh đạo lớn đưa tiễn.
Cái thể diện , cũng coi như là cho đủ .
Nhóm biên tập viên Lưu ba đang chuyện trong đại sảnh, tĩnh lặng đợi Lâm An An .
Kết quả... ập tới chính là cơ hội kết giao với lãnh đạo.
Biên tập viên Lưu là tinh minh nhường nào chứ, lập tức nắm lấy thời cơ, bắt tay tự giới thiệu, và còn đem bản cùng nhà xuất bản Ánh Nguyên vạch thành một phe với Lâm An An.
Kết quả tự nhiên là cần bàn cãi, nhận những lời khen ngợi.
Khen ông mắt , khen nhà xuất bản Ánh Nguyên bọn họ phát hiện viên minh châu~
“Đi thôi, chúng lên tiệm cơm quốc doanh dùng bữa nào, bữa mời, chúc mừng buổi phỏng vấn của Lâm lão sư kết thúc mỹ mãn!”
Khi bốn bước khỏi tòa nhà báo tỉnh, biên tập viên Lưu đến mức khép miệng, hào phóng vỗ vỗ n.g.ự.c, cứ nhất quyết mời khách.
“Thành giao! Vậy thì lên tiệm cơm quốc doanh thôi, Lâm lão sư nhất định ăn chút gì đó thật ngon.”
Lão Chu và Tiểu Chu đều là những thật thà, chất phác, mỗi ngày chỉ thành công việc trong tay , gì cơ hội quen lãnh đạo chứ?
khoảnh khắc họ cảm thấy khác !
Đó chính là Chủ nhiệm Sở Văn hóa tỉnh đấy!
Ông nắm lấy tay chịu buông, còn nhiệt tình gọi là lão Chu/Tiểu Chu nữa chứ!
Trong lòng Lâm An An thấy buồn , cảm thấy bọn họ thật là thú vị.
Tuy nhiên cái ân huệ cũng là do cô cố ý bán cho họ.
Nhà xuất bản Ánh Nguyên đối với cô mà , coi là sự giao hảo từ thuở hàn vi, thể coi là một sợi dây ràng buộc sâu sắc ở đó.
Biên tập viên Lưu thì càng cần , là một đặc biệt , đối với cô chỉ chăm sóc nhiều mà hai bên còn là bạn bè.
Đã cơ hội thuận tay thì dùng cũng uổng, cho cả hai bên.
Lâm An An cũng sẵn lòng.
“Đi thôi, Lưu mời khách, chúng nhất định ăn món gì đó thật ngon mới .”
“Đi , ăn xong về lau xe một chút, chiều nay nhất định đưa Lâm lão sư đến Sở Văn hóa tỉnh một cách thật sáng sủa, thể để Lâm lão sư mất mặt !”
“Vẫn là thằng nhóc việc nha!”