Mỹ Nhân Thứ Chín Mươi Chín Của Bạo Quân - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:06:50
Lượt xem: 35
1
Ta là cuối cùng trong lứa mỹ nhân mà Thừa tướng mua về.
Ngày mới phủ, Thừa tướng khí thế bừng bừng huấn thị chúng .
“Biết bản tướng là ai ? Là ân nhân của các ngươi! Chính bản tướng cứu các ngươi khỏi thanh lâu, giúp các ngươi thoát khỏi cuộc sống nước sôi lửa bỏng!”
Các mỹ nhân xung quanh, kẻ thì vò khăn tay lệ rơi đầy mặt, kẻ thì chăm chú lắng từng lời vàng ngọc.
Chỉ , lẩn ở phía cùng, hai mắt díp đ.á.n.h , buồn ngủ đến mức sắp gục ngã.
“Kẻ cùng …” Mắt Thừa tướng sắc lẹm bắt gặp , “ cái gì đấy? Cái mặt chút tập trung nào cả!”
Ta quệt vội dòng nước miếng kịp chảy xuống, thẳng dậy.
“Có!”
Khóe miệng Thừa tướng giật giật, thu hồi tầm mắt tha cho .
“Bản tướng thương xót các ngươi sống khổ cực, nay phủ Thừa tướng thì đều là một nhà…” Giọng điệu Thừa tướng bỗng đổi, “Đã , bản tướng cũng việc cần các ngươi , sự việc thành công, vinh hoa phú quý, kim ngân châu báu, hưởng dụng hết!”
Đám mỹ nhân kích động mặt, ai nấy đều đỏ bừng cả má.
Ta lười biếng ngáp một cái thật dài.
Lời Thừa tướng đối với chẳng chút sức hấp dẫn nào, vốn chỉ là trù nương điểm tâm trong thanh lâu, hôm qua lên phòng Hoa khôi uống chén , xui xẻo thế nào đám thị vệ phủ Thừa tướng ập vơ vét mang về một thể.
Trước quanh năm bạn với đường mật, nào cuộc sống khổ cực là gì.
“Tính mạng của các ngươi, gia quyến của các ngươi đều trong tay bản tướng…” Thừa tướng thì thầm, “Đừng hòng nảy sinh tâm tư khác, hiểu ?”
Lời , dọa cho đám mỹ nhân run lẩy bẩy, mặt mày trắng bệch.
Đã vội vàng quỳ sụp xuống.
“Nô gia nguyện thề c h ế t theo Thừa tướng đại nhân!”
Ta phía cũng hùa theo vài câu cho lệ.
Nực .
Cả nhà c h ế t sạch , Thừa tướng giỏi thì cứ mà nắm lấy tro cốt.
Độc một , gì mà sợ.
2
Gan Thừa tướng quả thực lớn.
Lão chúng g i ế t Hoàng đế.
Ai mà chẳng đương kim Thánh thượng là một tên Bạo quân g i ế t chớp mắt.
Ta thở dài thườn thượt.
Chỉ mong mấy tỷ cố gắng một chút.
Ta chỉ là một thợ bánh, đừng đến g i ế t , ngay cả gà cũng từng g i ế t con nào.
“Làm cái gì thế hả?” Ma ma phụ trách huấn luyện đ.á.n.h mạnh tay , “Sao đổ nhiều bột năng thế ?”
Ta cúi đầu xuống, tỷ lệ bột mì và nước dùng để mô phỏng t.h.u.ố.c độc là hai một, gió thổi qua, bột mì thừa bay tứ tung dính đầy mặt .
Ma ma trừng mắt đầy hung dữ.
Ta lập tức thu hồi tâm trí, hồn trở .
Nước nhiều thêm bột, bột nhiều thêm nước.
Nhẩm thầm tám chữ vàng , nhào nặn một con thỏ bằng bột mì hảo.
Sống động như thật.
Ta càng càng thấy ưng ý.
Ma ma tức đến mức khói bốc đỉnh đầu.
“Ngươi, cút sang nhóm bên cạnh học ám sát .”
Ta ngoan ngoãn theo.
Nhóm ám sát đang học thuộc lòng khẩu quyết.
“Tâm tàn, tay vững.”
Thị vệ dẫn đầu cầm chủy thủ rạch lên hình nộm.
“Ghi nhớ những vị trí , một đòn c.h.ế.t ngay.”
Ta quơ quào vài đường, thấy chẳng ai để ý đến trong góc, bèn dứt khoát lôi nộm luyện tập khắc hoa.
“Ngươi định g i ế t định liếc mắt đưa tình với thế hả?”
Ta ngẩng đầu lên thị vệ ném sang nhóm quyến rũ.
“Dụ dỗ , nắm thóp , đó xử .”
Ta hiểu lơ mơ.
Mãi cho đến thứ hai nháy mắt đưa tình đến mức mí mắt chuột rút, Thừa tướng tới.
“Ngươi đừng học nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thu-chin-muoi-chin-cua-bao-quan/chuong-1.html.]
Ta kinh hãi thất sắc: “Bây giờ g i ế t luôn ?”
“Bản tướng tốn tiền mua về, giờ g i ế t thì lỗ quá…” Lão ôm n.g.ự.c thở dài, “Ngươi đúng là thành sự bại sự dư, xuống bếp phụ việc .”
Ta vui mừng mặt: “Ngài cũng thấy hợp trù nương ?”
“Không.” Lão lắc đầu, “Ta bao giờ bước chân xuống bếp, ném ngươi đó cho khuất mắt.”
3
Tạm gác chuyện khác sang một bên.
Cơm nước ở phủ Thừa tướng quả thực tồi.
Nguyên liệu đưa đều là thượng hạng, thiện thực cho hạ nhân cũng sắc hương vị đầy đủ.
Ta sống ở hậu trù vui đến quên cả đường về.
Mãi cho đến khi sư phụ điểm tâm sắp thành với ma ma ở phòng giặt ủi.
“Ta coi trọng ngươi, ngươi tên là, tên là…” Sư phụ vò đầu bứt tai, “Ngươi tên gì quan trọng, lâu nay thấy tay nghề của ngươi cũng khá, hôm nay cho ngươi một cơ hội lộ mặt chủ t.ử.”
Nói ông vớ lấy tay nải, như một cơn gió.
Chỉ để và một câu rơi trung.
“ là Thừa tướng đuổi xuống bếp mà.”
Chẳng ai thèm để ý đến .
Ta thở dài, cam chịu xắn tay áo bắt đầu nhào bột.
Không Thừa tướng thích ăn gì, thì cứ món thích ăn nhất.
Hì hục bận rộn cả buổi, xách hộp đồ ăn đến viện của Thừa tướng.
Chưa kịp bước qua cửa, thấy tiếng gầm giận dữ từ bên trong.
“Cút ngoài!”
Ta quanh quất, thấy một tiểu nha che mặt lùi ngoài.
Hóa .
Ta đặt hộp đồ ăn lên bàn Thừa tướng, bày từng đĩa điểm tâm .
“Không bảo ngươi cút ngoài ?”
Ta ngơ ngác ngẩng đầu: “Hả? Ta á?”
Một ám vệ từ xà nhà nhảy xuống.
“Chủ t.ử, chín mươi tám trượng tễ .”
Thừa tướng nhét một miếng bánh phục linh miệng, nghẹn họng, sắc mặt trắng bệch.
Ta vội vàng lùi : “Không liên quan đến nhé, là ngài tự ăn đấy.”
Thừa tướng vội vàng tu một ngụm lớn, nuốt trôi miếng bánh, trừng mắt hung tợn.
“Ngươi là chín mươi chín?”
Ta chút do dự: “Ta, chắc là ?”
“Chính là ngươi .” Thừa tướng gật đầu, “Ảnh Tam, đưa nó trang điểm cho kỹ, ngày mai tống cung.”
Ám vệ tên Ảnh Tam gật đầu, kéo chuẩn ngoài.
“Chắc chắn đưa cung chứ?”
“Chỉ còn mỗi ngươi, ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống .” Thừa tướng nghiến răng đe dọa , “Nhớ kỹ, nếu thành công, kết cục của ngươi cũng giống như chín mươi tám đứa thôi.”
“Được .”
Ta nhún vai, nuốt nửa câu bụng —— Ngài cứ đợi tru di cửu tộc .
4
Sáng sớm hôm .
Ta ma ma lôi xềnh xệch từ giường dậy.
Cảm giác bản giống hệt con lợn ngoài hàng thịt.
Cạo sạch lông xong dùng xơ mướp chà xát.
Tiếp đó bắt đầu tắm trắng để một vẻ ngoài dễ bán.
Trước khi cung, Ảnh Tam nhét cho một cái tay nải.
Ta mở xem.
Thuốc độc của cả Thái y viện cộng chắc cũng đủ giải đống độc d.ư.ợ.c .
“Nếu thành sự, ngươi hãy tự kết liễu sớm , đỡ chịu dày vò.”
Ảnh Tam đưa cho một con d.a.o.
“Bạo quân kẻ lòng từ bi .”
Không nghĩ tới điều gì, rùng một cái, lẩn nhanh như chạch.
Ta nhét một cỗ kiệu nhỏ đưa cung điện.
“Đến , cô nương.”