Mỹ Nhân Thứ Chín Mươi Chín Của Bạo Quân - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:12:24
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc mới phản ứng .
“Ngài lợi dụng để suy yếu thế lực của Thừa tướng?”
“Đây chẳng là tờ đầu danh trạng mà ngươi nộp cho Trẫm ?”
Mắt tối sầm .
Lần Bạo quân g.i.ế.c .
Thì Thừa tướng chắc chắn sẽ g.i.ế.c.
11
Sống trong nơm nớp lo sợ mấy ngày trời.
Thừa tướng đến.
Ngay lúc thở phào nhẹ nhõm thì Ảnh Tam tới.
“Chủ t.ử hỏi ngươi, Bạo quân gần đây đang toan tính chuyện gì?”
Ta vắt óc suy nghĩ, nặn vài chữ.
“Chắc là mưu đồ gì đó.”
Ảnh Tam trầm tư hồi lâu, gật đầu: “Tiếp tục ngóng tin tức.”
Ta gật đầu như gà mổ thóc, chỉ mong cho nhanh.
“Về chuyện bộ hạ của chủ t.ử liên tiếp phát hiện vấn đề gần đây, trong kinh thành đều đồn là do ngươi thổi gió bên gối.”
“Coi như là .”
Sắc mặt Ảnh Tam đổi, mặt hiện lên vẻ âm trầm như mưa gió sắp tới.
Ta căng thẳng nuốt nước bọt.
“Làm lắm, chủ t.ử sớm nghi ngờ Bạo quân phát hiện bọn họ.” Ảnh Tam vỗ vỗ vai , “May mà ngươi xúi giục Bạo quân g.i.ế.c bọn họ , nếu để lộ nhiều nội tình hơn thì chắc chắn sẽ liên lụy đến chủ t.ử.”
“Hả?”
Ta thôi, nghĩ hết những chuyện đau khổ nhất trong đời mới nhịn .
“Làm việc cho .” Ảnh Tam đưa cho một túi vàng, “Chủ t.ử thưởng cho ngươi, trong cung chỗ cần lo lót thì đừng keo kiệt.”
Ta mơ màng nhận lấy túi vàng, cho đến khi Tiêu Liên Đình b.úng tay mặt .
“Đang nghĩ gì mà thất thần thế?”
Ta vội vàng hồn, ngay ngắn .
“Bệ hạ đến lúc nào ?”
“Thái hậu mấy ngày nay giục tuyển tú khiến Trẫm đau đầu, đến chỗ hồng nhan họa thủy là ngươi để tránh nạn.”
Ta hào phóng dịch sang bên cạnh, nhường cho một chỗ nhỏ.
“Thừa tướng nhổ mất nanh vuốt, mấy ngày nay càng thêm an phận, thực sự chút khó giải quyết, ngươi thám thính tin tức gì hữu dụng ?”
Thấy lộ vẻ lao lực quá độ, ướm lời hỏi.
“Có khả năng nào, Thừa tướng thực là một tên ngu ngốc ?”
Tiêu Liên Đình liếc : “Lời là ý gì?”
“Thừa tướng tưởng thật là do xúi giục ngài g.i.ế.c thủ hạ của lão, còn khen thổi gió bên gối kịp thời, nếu thì bại lộ bọn họ mất.”
Nghe xong, Tiêu Liên Đình trầm mặc hồi lâu.
“Trẫm, hình như đúng là đ.á.n.h giá bọn họ quá cao.”
Ta vỗ vỗ vai .
“Yên tâm ngủ , giang sơn của ngài vững chắc hơn ngài tưởng tượng nhiều.”
12
Triều đình dần dần yên bình trở .
Ý mặt Tiêu Liên Đình cũng nhiều lên trông thấy.
Ba ngày , phiên bang đến triều kiến.
Ta hầu hạ bên cạnh Tiêu Liên Đình, giúp gắp thức ăn rót rượu.
“Đây là điệu múa của Hồ cơ, mời Bệ hạ và quần thần cùng thưởng thức.”
Sứ thần vỗ tay, một đoàn vũ cơ ùa .
Khăn lụa tung bay, chuông lắc nơi cổ chân reo vui, mỹ nhân ngoại tộc câu hồn đoạt phách.
Sắc mặt Tiêu Liên Đình vẫn như thường, trong mắt thậm chí còn vài phần chán ghét.
Ta nâng bình rót rượu, khẽ hỏi: “Sao thế?”
“Thay vì dựa việc tiến cống mỹ nhân để giảm thuế, chi bằng cai trị đất nước cho , cũng đến nỗi năm nào cũng than nghèo kể khổ.”
Thấy hứng thú, hai vũ cơ dẫn đầu xoay lướt tới.
Ta rướn lên định cho kỹ, bụng bỗng nhiên đau nhói.
Cúi đầu xuống, một con d.a.o ánh lên hàn quang đang cắm .
Là một trong hai vũ cơ , rõ dung mạo đối phương, đồng t.ử giãn .
“Bệ, Bệ hạ.”
Người mềm nhũn, ngã lòng Tiêu Liên Đình.
Hắn nhận điều bất thường, lập tức hiệu, ám vệ hiện , khống chế hai vũ cơ.
“Ngươi ngốc , đỡ cho gì!”
Tiêu Liên Đình luống cuống tay chân cầm m.á.u cho .
Thực định đỡ đao, chỉ là ngắm mỹ nữ thôi mà.
kịp tranh biện, chỉ thể chọn ý chính mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thu-chin-muoi-chin-cua-bao-quan/chuong-4.html.]
Ta dốc hết sức lực nặn vài chữ: “Là, Thừa tướng.”
Nữ thích khách , từng gặp.
Tuy cải trang, nhưng vết sẹo bên tai chính là của nữ t.ử từng dạy vũ kỹ cho đám mỹ nhân chúng .
Trong cơn mơ màng, nhớ về những ký ức lãng quên.
A nương liều mạng đẩy ngoài qua lỗ ch.ó.
“Từ Từ, chạy thật xa , ngàn vạn đừng đầu .”
Máu của cha nhuộm đỏ khuôn mặt .
Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo, liều mạng chạy, ngã bao nhiêu , cho đến khi kiệt sức.
Ta dối.
Ta là cô nương bánh lớn lên trong hũ mật.
13
Lúc tỉnh , Tiêu Liên Đình đang bên cạnh .
“Ngự thiện phòng đang hâm cháo, còn sức tự dùng bữa ?”
Trong phòng chỉ và .
Thấy Tiêu Liên Đình gác b.út, chiều đút cho .
Ta vội vàng chống dậy.
“Ta tự ăn.”
Vết thương nứt , mất sức ngã phịch xuống giường.
“Trẫm đút cho ngươi.”
Cháo do Hoàng đế đút, ăn mà tim đập chân run, chẳng nếm mùi vị gì.
“Ngươi là Giang Nam?”
Ta khựng một chút, giả vờ thoải mái lắc đầu.
“Lớn lên ngay chân thiên t.ử mà.”
“Ngươi tên họ là gì?”
“Thừa tướng gọi là chín mươi chín, vì là cuối cùng trong lứa mỹ nhân .”
Thìa sứ chạm môi , ánh mắt Tiêu Liên Đình thâm sâu.
“Trẫm hỏi cái đó.”
“Từ Ức.”
“Cũng do Thừa tướng đặt?”
“Không .” Ta lắc đầu, “Ta là trẻ mồ côi, tên là do tự đặt.”
Tiêu Liên Đình im lặng trong giây lát, dùng khăn lụa lau khóe miệng cho .
“Ngươi học điểm tâm từ bao giờ?”
“Sáu tuổi.”
“Thương thế lành , món điểm tâm cho Trẫm ăn nhé.”
Một thỏi vàng nhét tay .
Ta tít mắt: “Tuân chỉ, Bệ hạ.”
Tiêu Liên Đình an trí ở Càn Thanh điện của để dưỡng thương.
Không cung nữ, chỉ Tiêu Liên Đình đích chăm sóc .
Nhìn đám thái giám , bỗng nhận điều gì đó.
Chín mươi tám mỹ nhân Thừa tướng đưa đến đó đều thất bại, lẽ vì hợp ý Tiêu Liên Đình.
Mà là bởi vì, Tiêu Liên Đình là đoạn tụ.
Nếu ôm đùi, chuyện hợp ý , đỡ cho một đao.
Thì chắc sớm trở thành cái xác chín mươi chín .
14
Hồ cơ hành thích giam giữ .
Chưa kịp thẩm vấn thì c.ắ.n lưỡi tự sát trong ngục.
Phiên bang nơm nớp lo sợ, sợ trách tội lây.
“Nếu Trẫm khó bọn họ, chẳng đúng ý Thừa tướng ?”
“Khơi mào tranh chấp hai nước, chịu khổ chỉ bách tính.”
Đối ngoại chỉ là thích khách trộn sứ đoàn phiên bang, phiên bang ngược còn chủ động cắt một tòa thành biên ải để tạ .
Lần Thừa tướng đúng là mất cả chì lẫn chài.
Ta thực hiện lời hứa, điểm tâm cho Tiêu Liên Đình.
Ăn xong nước mắt lưng tròng.
“Trẫm bao giờ nếm qua hương vị thế , ngươi đây, để Trẫm cho kỹ.”
Ta nghi ngờ bước lên, bốc một miếng bánh đậu xanh bỏ miệng.
Mấy ngày nay cảm, trong lúc mơ hồ nhầm muối thành đường.
Giờ nếm thử, mặn chát đến phát khiếp.
Thấy thần tình Tiêu Liên Đình kích động.
Ta méo mặt, chân thành hỏi.
“Có ngài ăn đồ ngon bao giờ ?”
“Trẫm bao giờ ăn món nào mặn thế , ngược trẫm nhớ đến một cố nhân.”