Mỹ Nhân Thứ Chín Mươi Chín Của Bạo Quân - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:12:57
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy vẻ mặt quyến luyến, sởn cả gai ốc.
“Hay là gọi thái y khám lưỡi , khẩu vị kỳ quái thế cũng .”
Ta một bên, Tiêu Liên Đình uống liên tục.
“Tại Thừa tướng dã tâm bất chính? Ngài cũng tên bạo quân như lời đồn, cần chính yêu dân, trị quốc phương pháp, đổi khác Hoàng đế chắc bằng ngài.”
Uống liền ba chén , Tiêu Liên Đình mới hồn .
“Lão là sản phẩm tư thông của Tiên hoàng, tự nhận huyết mạch hoàng gia, chủ giang sơn .”
Tiêu Liên Đình liếc , nâng cằm lên.
“Sắp rớt xuống đất kìa.”
“Biết bí mật hoàng gia cỡ , liệu bước khỏi Cần Chính điện ?”
“Ngươi càn rỡ cũng ngày một ngày hai.” Tiêu Liên Đình khẽ, “Còn sợ cái ?”
“Không sợ.” Ta lắc đầu, “Vì ngài là minh quân.”
Hắn bỗng nhiên ghé sát , lặng lẽ chăm chú, cách chỉ trong gang tấc, trong đôi đồng t.ử xanh thẳm phản chiếu khuôn mặt .
Bầu khí mập mờ khó tả bao trùm.
Ta vội vàng lùi một bước.
“Trên bếp còn đang sắc t.h.u.ố.c, uống t.h.u.ố.c .”
15
Thừa tướng sai Ảnh Tam truyền lời cho .
Ra lệnh cho trong vòng một tháng đầu độc c.h.ế.t Tiêu Liên Đình.
Thế nhưng, Tiêu Liên Đình ngày càng khỏe mạnh như rồng như hổ.
Cách chức ba tên nịnh thần, lưu đày hai tên gian quan, c.h.é.m đầu bốn tên tham quan.
Ép Thừa tướng yên nữa, đích đến tìm .
“Lời bản tướng , ngươi chẳng lọt tai chữ nào ?”
Thừa tướng móc một con cổ trùng, niệm chú thôi động.
Ta sớm giải cổ, chẳng cảm giác gì.
vẫn lăn đất, giả vờ đau đớn lăn lộn, phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Thừa tướng hài lòng dừng động tác .
Ta cố nặn hai giọt nước mắt.
“Bạo quân đề phòng kỹ, ở trong cung cô lập vô viện, một một cô khổ, còn khó khăn.”
“Vì đại nghiệp của chúng …” Thừa tướng đ.ấ.m xoa, dịu dàng dỗ dành , “Hy sinh là điều cần thiết.”
“Thừa tướng đại nhân, thực sự trụ nổi nữa .”
Thừa tướng thâm tình.
“Đừng gọi là Thừa tướng, tên Diệp Thừa Danh, gọi là Thừa Danh.”
“Vâng thưa Thừa tướng.”
Biểu cảm của Diệp Thừa Danh nứt toác.
“Giữa và nàng, xa lạ như thế.”
Ta thầm bĩu môi: “Hai từng cơ hội thiết bao giờ mà.”
Thấy thần sắc đổi, lập tức giả bộ yếu đuối.
Một lọ sứ nhét tay .
“Mỗi ngày một viên, trong vòng hai tháng, bản tướng tin Tiêu Liên Đình bạo bệnh mà c.h.ế.t.”
Trước khi , Diệp Thừa Danh còn quên vẽ bánh cho ăn.
“Đợi bản tướng lên ngôi, sẽ phong nàng Hậu.”
Ta nhếch miệng nhạt, trở tay giao ngay lọ sứ cho Tiêu Liên Đình.
“Ngài thể xử lý trong vòng hai tháng ?”
Tiêu Liên Đình nghiêng đầu: “Sao nôn nóng thế?”
“Hắn tởm quá.”
16
sự đời vô thường.
Một bức mật thư đặt bàn .
【Đã điều tra rõ, cái c.h.ế.t của Tướng quân năm xưa là do Tiên hoàng đích thiết cục, chỉ vì phát binh đ.á.n.h lân bang.】
Ta mặt cảm xúc đốt phong thư trong ngọn nến, lôi từ ngăn bí mật gầm giường đống t.h.u.ố.c độc mang theo lúc mới cung.
Ngày Tiêu Liên Đình triệu kiến Diệp Thừa Danh, bưng một đĩa bánh quế hoa tới Ngự thư phòng.
Không khí giữa hai giương cung bạt kiếm, coi như thấy, đặt đĩa bánh lên bàn.
“Lần mặn .”
Ám vệ hai bên rút đao .
Cục diện rõ ràng.
Tiêu Liên Đình chằm chằm , cảm xúc trong mắt khó đoán.
Diệp Thừa Danh sảnh, ngửa mặt lên trời lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thu-chin-muoi-chin-cua-bao-quan/chuong-5.html.]
Ta khẽ thở dài: “Cái độc.”
Bánh quế hoa màu xanh lè, quả thực chẳng chút sức thuyết phục nào.
“Cửu Cửu, ngươi đúng là thấy quan tài đổ lệ!”
Ta bực bội ném cho một ánh mắt sắc lẹm.
“Ngươi mới là Cửu Cửu, cả nhà ngươi đều là Cửu Cửu, tên là Khương Ức Từ.”
Tiêu Liên Đình chống cằm, chớp mắt.
Nhìn đến mức nổi cơn lửa giận vô danh, vớ lấy một miếng bánh quế nhét miệng.
“Ta là độc ——”
Ta bỗng nhiên im bặt, mặt đỏ bừng lên.
Diệp Thừa Danh điên cuồng: “Ta bảo là độc mà! Tiêu Liên Đình, ngươi đúng là ngu xuẩn, ngay cả gian tế rõ ràng thế mà cũng nhận !”
Tiêu Liên Đình chẳng thèm để ý đến , vội vàng vỗ lưng cho .
“Có độc Trẫm cũng mặc kệ, nhổ , ngươi đừng c.h.ế.t ?”
Ta vỗ đến mức sắp long cả xương, đẩy mạnh .
Hồi lâu , cuối cùng cũng nuốt trôi miếng bánh trong miệng xuống.
“Suýt thì nghẹn c.h.ế.t .”
Diệp Thừa Danh thể tin nổi: “Ngươi phản bội ?”
Ta nhún vai: “Ta bao giờ cùng phe với ngươi cả.”
“Nhi t.ử của kẻ g.i.ế.c cha, ngươi cũng thể tha thứ? Khương Đại tướng quân đứa nữ nhi hèn nhát như ngươi?”
“Ngươi chẳng cũng là sản phẩm tư thông của Tiên hoàng ?”
Diệp Thừa Danh lạnh: “Nếu ngươi phản bội , cũng chỉ mỗi cách , một vạn tinh binh bao vây kinh thành, m.á.u chảy thành sông thì ngoan ngoãn bó tay chịu trói .”
Ta kìm day trán.
“Ta bảo , ngươi đ.á.n.h giá đối thủ quá cao.”
Một vạn tinh binh của sớm tiêu diệt.
Diệp Thừa Danh b.ắ.n thành cái sàng ngay mắt .
Hắn hộc từng ngụm m.á.u tươi, dùng chút tàn cuối cùng điên dại.
“Vì giữ mạng mà khuất phục nhi t.ử kẻ thù, ngươi cao thượng ở chỗ nào? Khương Thượng đứa nữ nhi như ngươi, đáng đời mất mạng!”
Ta vung một đao cắt đứt cổ họng .
“Ồn ào.”
17
Một cuộc cung biến cứ thế giải quyết trong lặng lẽ.
Không gây chút náo loạn nào.
Ta bỗng rơi mờ mịt.
Ta g.i.ế.c Tiêu Liên Đình.
Hắn cũng đang cố ý tránh mặt .
Trong lúc giằng co, Thái hậu triệu kiến .
“Khương gia nha đầu.”
Ta cung kính hành lễ: “Bái kiến Thái hậu nương nương.”
“Lần Ai gia gặp ngươi, ngươi vẫn còn là đứa trẻ trong tã lót, giờ trổ mã thành thiếu nữ xinh thế .”
“Thái hậu nương nương quá khen.”
“Ngươi và Hoàng đế, xảy hiềm khích?”
“Thái hậu nương nương, là nữ nhi Khương gia.”
Chỉ một câu , đủ để lên tất cả.
Giữa và Tiêu Liên Đình, luôn ngăn cách bởi mối thù của thế hệ .
Thái hậu , chỉ hỏi : “Vậy ngươi từng nghĩ đến chuyện g.i.ế.c nó ?”
“Chưa từng.”
“Vì ?”
“Bách tính cần một minh quân.”
Thái hậu híp mắt : “Nếu Ai gia với ngươi, nó nhi t.ử của Tiên hoàng thì ?”
Ta kinh hoàng lắc đầu, mang theo vài phần mừng thầm.
“Thái hậu nương nương, chuyện thể đùa .”
Thái hậu nghiêm mặt : “Ai gia sẽ dùng chuyện để đùa giỡn. Tiên đế hôn quân hoang dâm, Ai gia vì gia tộc mới tiến cung, vốn nguyện sinh con đẻ cái cho ông . Liên Đình chỉ là con của Ai gia, huống hồ duyên phận của hai đứa định từ nhỏ, thể vì hiểu lầm thế mà cắt đứt .”
Ta ngẩn : “Duyên phận từ nhỏ?”
Thái hậu phì .
“Năm đó mấy đứa con lớn của Tiên đế minh tranh ám đấu, Ai gia và mẫu ngươi là bạn tâm giao, bèn gửi Liên Đình tránh sóng gió.”
Dung mạo Tiêu Liên Đình dần dần trùng khớp với hình ảnh bé mập mạp ngã sứt đầu mẻ trán trong ký ức.
“Ngươi nhớ ?”
Ta khó khăn hồi tưởng, miễn cưỡng gật đầu.