Mỹ Nhân Thứ Chín Mươi Chín Của Bạo Quân - Chương 6 (hết)

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:13:14
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Có chút ấn tượng, hồi nhỏ tròn vo như quả bóng, gần như chẳng thấy mắt , còn nhè.”

Thái hậu đến nghiêng ngả.

“Hồi nhỏ nó ham ăn đồ ngọt, từ biên cương trở về, chẳng cai hẳn điểm tâm.”

Ta gãi đầu, gượng gạo.

Thảo nào hôm đó Tiêu Liên Đình ăn bánh đậu xanh bảo nhớ đến cố nhân.

“Ta từ nhỏ thích điểm tâm, muối với đường cứ lẫn lộn lung tung, thành phẩm nào cũng lừa ăn hết.”

“Thảo nào.”

Thái hậu một hồi lâu, dừng lau nước mắt.

“Bây giờ còn trở ngại gì nữa ?”

“Không còn.”

18

Tiêu Liên Đình giải oan cho phụ .

Tiên đế vu cáo phụ ý đồ phản quốc, câu kết với ngoại bang, lợi ích bất đồng nên g.i.ế.c, mượn cớ đó xuất binh đ.á.n.h lân bang.

Người trong thiên hạ ai cũng bảo Khương gia diệt môn là đáng đời.

Giờ đây chân tướng công bố, phụ rửa sạch oan khuất.

Ta quỳ mộ gió của phụ mẫu.

“Cha, nương, chúng cuối cùng cũng rửa sạch tiếng nhơ.”

Tiêu Liên Đình ngăn : “Gần đây tránh mặt Trẫm?”

“Chẳng ngài tránh mặt ?”

“Trẫm mấy ngày nay bận xử lý tàn dư của Thừa tướng.”

Ta đỏ mặt vì sự hiểu lầm của .

Ngự thiện phòng chuẩn xong bữa tối, cùng uống rượu trăng.

Bóng cây nguyệt quế lấp loáng, mơ màng hỏi.

“Là gió động, là lá động?”

Tiêu Liên Đình khẽ trả lời : “Là tâm động.”

Tim hẫng một nhịp.

Bất giác nhớ những ngày tháng mắng nhiếc gian thần trong Ngự thư phòng.

Luôn kẻ sỉ nhục , xuất , học thức, kiểu gì cũng bới điểm yếu.

Ta dần mệt mỏi với việc phản bác.

Lại một nữa đại thần chỉ thẳng mặt mắng, Tiêu Liên Đình nắm lấy tay .

“Đánh .”

Ta hiểu gì cả.

“Trẫm chống lưng cho ngươi.”

Hắn từng vì là nữ nhi mà coi thường, luôn thường xuyên hỏi han , chỉ để hiểu rõ cuộc sống thực tế của bách tính.

Sau khi nhà tan cửa nát, một lòng kiếm sống, còn cơ hội bước chân thư viện, Tiêu Liên Đình liền từng câu từng chữ giảng giải sách vở cho .

mặt , bao giờ dáng đế vương, chỉ như một bình thường.

Suy nghĩ miên man, uống bao nhiêu rượu.

Chỉ thấy Tiêu Liên Đình thì thầm: “Có một hiểu tâm ý Trẫm ở giường, cũng là một chuyện .”

Đầu óc hỗn độn, thấy Lý Đức Hải dâng rượu.

Đại thái giám tâm phúc, quả nhiên hiểu ý chủ t.ử.

Không tối hôm đó những gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/my-nhan-thu-chin-muoi-chin-cua-bao-quan/chuong-6-het.html.]

Chỉ kể , nửa đêm Lý Đức Hải tha dây thừng, lăn lê bò toài chạy khỏi Càn Thanh điện.

Ta đến khép miệng.

Tiêu Liên Đình lưng nghiến răng ken két đầy u oán.

“Vui lắm hả?”

19

Chính chủ đến .

Ta dang hai tay: “Chẳng ngài sở thích đoạn tụ ?”

Giọng điệu Tiêu Liên Đình tuyệt vọng: “Ai bảo với ngươi là Trẫm đoạn tụ?”

“Ngài cho cung nữ gần, cũng tuyển tú, hầu hạ bên cạnh là thái giám.” Ta kinh ngạc đến mức đồng t.ử giãn to, “Trên trong cung đều thì thầm to nhỏ ngài là đoạn tụ, ngài ?”

Nghe xong những lời , Tiêu Liên Đình dường như mất hết sức lực và thủ đoạn.

“Trẫm chỉ là để những thích gần.”

“Thái giám gần .” Ta đưa kết luận, “Cho nên ngài thích thái giám.”

“Trẫm thích thái giám!”

“Vậy ngài thích ai?”

“Trẫm thích nàng.”

Ta lùi một bước: “Có ngài nhân cơ hội cắt xén tiền lương của .”

Tiêu Liên Đình tức đến mức gân xanh trán giật giật.

“Ta thích nàng, Khương Ức Từ, tin nàng .”

Sao chứ?

Những đêm mập mờ , ánh mắt tràn đầy quyến luyến .

trở thành một thành viên trong hậu cung của , tranh đấu với những nữ nhân khác, chỉ để chia sẻ sự sủng ái của .

Ta thà một trù nương bình thường còn hơn.

“Ta thể thích ngài.”

Tiêu Liên Đình nhạy bén bắt lỗ hổng.

“Không thể thích, thích.”

“Nàng cũng tâm duyệt .”

tâm duyệt ngài.” Ta bình tĩnh thừa nhận, “ thể chấp nhận việc chia sẻ tình cảm của phu quân với những nữ nhân khác, cũng tham gia những cuộc tranh đấu lừa lọc trong hậu cung.”

Bốn bề tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng đập của hai trái tim.

“Sẽ .”

“Cái gì?”

Tiêu Liên Đình đắm đuối: “Sẽ những chuyện nàng , Khương Ức Từ, chỉ nàng là thê t.ử, hậu cung chỉ một nàng.”

“Vậy còn giang sơn xã tắc của ngài thì …” Ta cố tỏ thoải mái trêu chọc, “Một Hoàng hậu gia tộc chống lưng, thể phục chúng , huống hồ thế gia đại tộc đều nhét hậu cung, tiền triều và hậu cung thể tách rời.”

“Trong mắt nàng vô dụng đến thế .” Tiêu Liên Đình thở dài, “Những điều nàng , đều cần.”

“Tâm ý đế vương khó lường, nếu ngài lòng đổi , sẽ vây c.h.ế.t trong hậu cung cả đời.”

Tiêu Liên Đình gì, chỉ lấy hai cái hộp.

“Đồng tâm cổ, t.ử cổ ở chỗ , mẫu cổ ở chỗ nàng. Nếu lòng, sẽ chịu nỗi đau vạn trùng phệ tâm. Ta sẽ một đạo thánh chỉ, nếu nàng cảm thấy phụ bạc nàng, thể rời bất cứ lúc nào, sẽ bất kỳ sự ngăn cản nào.”

Dứt lời, Tiêu Liên Đình nuốt t.ử cổ xuống.

Ta ngẩn ngơ , cuối cùng vòng tay ôm lấy .

“Tiêu Liên Đình, đồng ý với .”

Thuở thiếu thời gặp gỡ, vốn định duyên cả đời.

(Hết)

Loading...