Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 59: Anh đang làm nũng sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:43:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thể ở đây vài ngày để chăm sóc Lăng Dịch ?”

Lăng Kỳ khẽ đưa tay xoa nhẹ lên gốc tai . Động tác quen thuộc mà cô vẫn với Ngân Diệu.

 

“Đương nhiên là .” Cô mỉm . Nhiệt độ ấm nơi đầu ngón tay khiến Dẫn thoáng nín thở.

“Chỉ cần ngại mấy đàn ông chằm chằm suốt ngày thôi.”

 

lúc đó, một tia sáng len qua khe cửa, Lăng Dịch ló , mái tóc khung cửa ép cong một lọn nhỏ.

Cậu bé mím môi, ánh mắt đảo nhanh giữa con mèo đen và Lăng Kỳ.

 

“Mẹ ơi.” Cậu khẽ kéo vạt áo cô: “Cho nó ở ? Nó hại ai .”

 

Lăng Kỳ đôi vai nhỏ nhắn đang căng lên của con trai, dịu dàng xoa mái tóc rối bù của :

“Mẹ .”

 

Những sợi tóc mềm mại, mát lạnh trượt qua đầu ngón tay. Lăng Dịch hiểu, nhận phận thật của con mèo đen .

 

Vài ngày nay, Thẩm Chu Bạch bận rộn ở quân bộ, đến bóng dáng cũng chẳng thấy . Gia Nạp thì điều gấp.

Ngôi nhà rộng lớn giờ chỉ còn Ngân Phi và Tinh Huyền trông năm đứa nhỏ, mệt xỉu, còn canh chừng cả con mèo đen khả nghi .

 

Thế nhưng, dạo ngoan lạ thường, ngày nào cũng lẽo đẽo theo Lăng Dịch.

 

Khi truyện tranh, nó chồm hổm bàn, đuôi khẽ ve nhẹ theo nhịp lật trang;

khi tập điều khiển dị năng, nó dài ghế sofa, đôi mắt vàng ánh lặng lẽ dõi theo từng cử động của .

 

“Anh Dẫn ơi.” Lăng Dịch tranh thủ lúc nghỉ, len lén nhét miệng nó một miếng cá khô: “Anh đang giám sát em ?”

 

Đôi tai mèo khẽ run, nó đầu , giả vờ như chẳng hiểu gì.

 

Sáng hôm đó, Tinh Huyền bế Tinh Nguyệt vẫn còn dụi mắt, vội vã rời nhà.

“Phía Nam xảy chút chuyện, về đó xử lý.”

 

Ngân Phi cũng sòng bạc việc cần đích mặt.

Ngân Diệu và Nạp Tây thì nhất quyết đòi theo, thế là rốt cuộc kéo cả đám cùng .

 

Thẩm Nha mấy hôm nay Thẩm Chu Bạch mang đến quân bộ, nên hôm nay hiếm khi trong nhà chỉ còn hai và một con mèo.

 

Không còn ai khác, Dẫn cuối cùng cũng trở hình .

Anh xoay vai, cơ thể cứng đờ vì quá lâu hiện .

 

Lăng Kỳ đang dọn đống truyện tranh Ngân Diệu vứt bừa sàn, ngẩng lên liền thấy ánh sáng ban mai khẽ viền quanh gương mặt nghiêng của .

Đã lâu gặp, diện mạo vẫn khiến cô ngỡ ngàng.

 

“Mẹ ơi!” Lăng Dịch từ ghế sofa ló , tay cầm nửa thanh sô-cô-la giấu .

 

“Mẹ xem con tìm thấy gì nè!”

 

Tóc nhuốm chút đường trắng, trông như phủ một lớp tuyết mỏng.

 

Lăng Kỳ định đưa tay lau, thì bóng hoa hồng ngoài cửa sổ bỗng lay động lạ thường.

Một làn sương đen len qua khe cửa, mang theo ẩm lạnh lẽo.

 

Cô theo phản xạ kéo Lăng Dịch lưng, nhưng tay chạm một luồng khí đang dần ngưng tụ.

 

“Phá kết giới.”

 

Giọng quen thuộc vang lên bên tai, thể cô vòng tay siết c.h.ặ.t kéo màn đen.

 

Tuỳ, đôi bàn tay thon dài của khóa c.h.ặ.t eo cô, tay nhấc Lăng Dịch lên bằng cổ áo.

 

“Dẫn ?” Ánh mắt Tuỳ lướt qua đàn ông bên cạnh, khoé môi nhếch lên lạnh lẽo.

“Các nhân lúc ở đây mà đoàn tụ hả?”

 

mà con mèo nhỏ ở ngoài lâu , về thôi.”

Anh siết c.h.ặ.t vòng tay, làn sương đen nuốt trọn cả ba .

 

Dẫn lao tới, chỉ kịp túm lấy chút tàn khói tan biến. Anh dị năng gian, chỉ đành vội vàng đuổi theo.

 

Không khí ẩm lạnh phả mặt, Lăng Kỳ nhận lưng đang tựa mép bàn quen thuộc.

 

“Mẹ ơi...” Giọng Lăng Dịch run run.

 

Cậu sức mạnh gian vô hình ép c.h.ặ.t góc tường, mái tóc xám xanh tung lên trong khí, sức vận dụng dị năng để chống .

 

Đuôi rắn của Tuỳ quét qua nền nhà, để vệt nước lạnh lẽo. Anh bước đến mặt Lăng Dịch, đôi mắt ánh lên sắc đỏ lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-59-anh-dang-lam-nung-sao.html.]

 

“Cha bảo con định kỳ báo cáo tình hình.” Anh khẽ nâng cằm , giọng trầm thấp: “Sao lời?”

 

Lăng Kỳ lập tức gạt tay .

“Sao dọa thằng bé?” Cô bước lên chắn con trai, gót chân cố tình dẫm lên đuôi rắn: “Có gì thì nhắm em đây .”

 

Ánh của Tuỳ lạnh buốt như mũi băng xuyên thẳng qua cô.

 

Bề ngoài Lăng Kỳ vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng mồ hôi lạnh thấm dọc sống lưng.

Trong năm đàn ông đó, khiến cô khó đoán nhất chính là Tuỳ — luôn thất thường, tâm tính như gió đổi chiều.

Thật , chẳng khác nào một kẻ điên.

 

“Nhắm em ?” Anh khẽ , con ngươi đỏ sẫm nơi mắt trái nở .

“Một kẻ lẻn thức hải của ...” Ngón tay lạnh buốt trượt dọc cổ cô: “... Hay là kẻ bỏ chồng bỏ con, trốn lời từ biệt?”

 

Lăng Kỳ khựng , thở nghẹn giữa l.ồ.ng n.g.ự.c.

Anh hết ?

Nếu , cô còn gì giấu?

 

“Nếu cả .” Cô ngẩng cao đầu, giọng bình thản mà cứng rắn: “Vậy thì khỏi quanh co. Hay là chúng về sống cùng như , thấy ?”

 

Chiếc đuôi rắn của Tuỳ chậm rãi trườn nền, tiếng ma sát của vảy vang lên khe khẽ.

Anh nghiêng đầu, mái tóc dài buông xuống vai, trong đôi mắt tím ẩn hiện một tia thích thú.

 

“Nghe cũng là một đề nghị tệ.”

 

Ngay đó, eo Lăng Kỳ siết c.h.ặ.t, cả kéo sát n.g.ự.c .

Tuỳ cúi , thở nóng rực phả bên tai cô:

chỉ ở riêng với em thôi.”

 

Lăng Kỳ đỏ bừng vành tai. Cô quá quen với kiểu giọng nửa dịu dàng nửa nguy hiểm .

Mỗi như thế, bao giờ là điềm lành.

 

“Anh mơ .” Cô chống tay lên n.g.ự.c : “Các con vẫn đang đợi em ở nhà đấy.”

 

“Lăng Dịch.” Giọng vang lên, cần đầu.

 

Một tiếng sột soạt vang lên từ góc tường. Lăng Dịch gọi tên, rụt cổ ngẩng đầu, đôi mắt toát vẻ “con chẳng thấy gì hết.”

 

“Về phòng .”

 

Gương mặt nhỏ của bé căng cứng. Cậu , Tuỳ, mãi mới lí nhí:

“Có thể đợi một chút ?”

 

Đuôi rắn khẽ nhấc lên, tỏa khí lạnh lẽo.

“Ngay bây giờ.”

 

Đợi đến khi bóng dáng con trai khuất dần nơi hành lang, Lăng Kỳ bất ngờ bế bổng lên.

Lưng cô chạm mặt bàn lạnh buốt, hai tay Tuỳ chống xuống hai bên, giam c.h.ặ.t lấy cô.

 

“Giờ thì...” Anh cúi xuống, c.ắ.n nhẹ một lọn tóc, giọng khàn khàn: “Chúng thể tính sổ .”

 

Lăng Kỳ nhướng mày, giơ tay kéo tóc :

“Tính sổ gì chứ?”

 

“Thứ nhất...” Ngón tay lướt nhẹ qua xương quai xanh của cô: “Tự tiện xâm nhập thức hải của .”

“Thứ hai...” Chiếc đuôi rắn quấn lấy mắt cá chân cô: “Dám dùng phận giả để lừa .”

“Thứ ba...” Giọng trầm xuống, pha chút nghiến răng: “Lại bỏ chút do dự.”

 

Lăng Kỳ chớp mắt, khẽ :

“Anh đang nũng đấy ?”

 

Ánh mắt Tuỳ lập tức tối . Anh đang nghiêm túc “tính sổ”, mà cô bảo đang nũng?

 

Trước khi kịp phản ứng, Lăng Kỳ đưa tay khẽ ôm lấy mặt .

Ngón cái cô lướt qua khóe mắt, nơi một vết sẹo mảnh đến suýt như vô hình.

 

“Chỗ ...” Cô khẽ: “Là do năng lượng của mất kiểm soát, đúng ?”

 

Nhân lúc Tuỳ khựng , cô nhanh tay trượt khỏi vòng tay , tiện thể chộp lấy hộp kẹo đặt bàn.

Cô bóc một viên bỏ miệng, giọng mơ hồ vì vị ngọt:

“Vậy giờ định gì? Nhốt em chắc?”

 

 

Loading...