Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 62: Phong ấn

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:46:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Ký chủ, ngày mai hoàng thất sẽ mở cuộc thí luyện. Dị năng mạnh nhất sẽ chọn để kế vị ngai vàng.]

 

[Thì liên quan gì đến ?] Lăng Kỳ lười biếng sấp giường, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

 

Vết bầm eo cô vẫn tan, còn những dấu đỏ do Tuỳ để kéo dài từ xương quai xanh xuống tận gốc đùi.

Vài ngày nay, chẳng khác nào một con thú đói nhốt suốt trăm năm, hễ bắt cô là chịu buông tay.

 

Hệ thống im lặng một lúc đáp: [Có liên quan đến Ngân Phi.]

 

[Ngân Phi ?] Lăng Kỳ mở mắt, giọng pha chút ngạc nhiên. [Anh chẳng chỉ là ông chủ sòng bạc thôi ?]

 

[Có lẽ khi phá giải phong ấn huyết mạch để cứu cô , huyết thống hoàng tộc trong bắt đầu thức tỉnh.]

 

Cô lập tức bắt từ khóa: [Huyết thống hoàng tộc? Ý là… là hoàng t.ử ?]

 

Lăng Kỳ khẽ nhíu mày, đầu ngón tay vô thức xoắn lấy một lọn tóc.

Từ đến nay, Ngân Phi luôn xuất hiện mặt cô với vẻ phong lưu của một ông chủ sòng bạc, chút gian xảo của hồ ly, nhưng bao giờ nhắc đến chuyện hoàng tộc.

 

[Ký ức của phong ấn từ khi còn nhỏ.]

 

Lời của hệ thống khiến tim cô thoáng se .

Cô nhớ đến những khoảnh khắc Ngân Phi thoáng lộ vẻ ngơ ngác, đặc biệt là khi về phần đuôi cụt của . Ánh mắt như phủ lên một tầng sương mờ thể xua .

 

[Thì …] Lăng Kỳ khẽ thở dài.

Cô co chân , cằm tựa lên đầu gối: [Theo thì, nên tham gia ?]

 

[Ký chủ thể cho . Còn quyết định thế nào, hãy để tự chọn.]

Giọng hệ thống vẫn đều đều: [Dù tranh ngôi, nghĩ vẫn nên . Ở điểm cuối cuộc thí luyện hồ linh huyết của hồ tộc — thứ thể giúp phần đuôi cụt mọc .]

 

[Phần đuôi thể tái sinh ?] Mắt Lăng Kỳ lập tức sáng rỡ.

Cô hiểu Ngân Phi để để tâm đến chuyện đó đến mức nào.

 

Sau gần gũi , vô thức che chỗ cụt nơi đuôi.

Một khác, khi cô vô tình chạm , lập tức cứng đờ, ánh mắt hổ phách thoáng qua một tia u tối từng thấy.

 

[Anh chắc chắn sẽ .] Lăng Kỳ khẽ mỉm .

 

Ngay lúc đó, cửa phòng bật mở.

 

Tuỳ dựa khung cửa, mái tóc dài buộc hờ phía , cổ vẫn hằn rõ vết c.ắ.n đỏ sậm — dấu tích cô để đêm qua.

Khóe môi cong lên, nụ đầy thỏa mãn, trông chẳng khác gì con mãng xà ăn no, đến cả vảy cũng ánh lên sắc rực rỡ.

 

“Tuỳ, về nhé~.”

Lăng Kỳ lập tức mềm giọng, khóe mắt rủ xuống, cố tình tỏ vẻ nũng nịu.

 

Đồng t.ử rắn của co , đuôi rắn bất mãn quất mạnh xuống sàn:

“Mới ở đây mấy hôm mà em chán ?”

 

Giọng ẩn chứa nỗi ấm ức rõ rệt khiến Lăng Kỳ bật .

Cô vươn tay chọc nhẹ lên má :

“Em còn việc thật mà.”

 

Thấy vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, cô bèn nhào tới ôm lấy cánh tay, lắc lắc nhẹ, giọng ngọt như mật:

“Được ~, Tuỳ bảo bối~.”

 

Âm cuối của cô khẽ ngân, mái tóc mềm lướt qua xương quai xanh .

Thực , Tuỳ vốn định hôm nay đưa cô về — lúc nãy chỉ ngoài dặn Dẫn vài chuyện.

 

Ánh mắt thoáng tối , ngón tay khẽ lướt dọc gáy cô:

“Vậy em xem… nên ‘thể hiện’ chút gì ?”

 

Lăng Kỳ bật , chủ động hôn khẽ lên môi .

kịp rời , đầu cô giữ c.h.ặ.t.

Nụ hôn kéo sâu hơn — bá đạo cuồng nhiệt.

 

“Ưm… Lăng Dịch còn đang đợi.”

Lời kháng nghị của cô nuốt gọn giữa đôi môi .

 

Phải đến khi tiếng gõ cửa của bé vang lên, hai mới miễn cưỡng tách .

Đôi môi Lăng Kỳ ướt át, cổ thêm vài dấu đỏ mới.

Tuỳ l.i.ế.m nhẹ khóe môi, vẻ mặt thỏa mãn, cuối cùng cũng chịu buông tay.

 

“Bám chắc nhé.” Anh , một tay bế Lăng Dịch, tay ôm ngang eo cô.

Không gian quanh gợn sóng như mặt nước.

Lăng Kỳ chỉ kịp nắm lấy cổ áo , thì cảnh vật mắt vặn xoắn dữ dội.

 

Ngay đó, khung cảnh quen thuộc hiện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-62-phong-an.html.]

Bàn học vẫn bừa bộn với đống đồ chơi của Tinh Nguyệt, y như lúc cô rời .

 

Lăng Dịch mặt mày tái mét, bụm miệng:

“Lần cha nên với con một tiếng chứ!”

 

Lăng Kỳ đ.ấ.m khẽ n.g.ự.c Tuỳ, đôi chân run:

“Cái còn ch.óng mặt hơn cả tàu lượn siêu tốc đấy.”

Năng lực gian của đúng là chẳng coi trọng cảm giác cùng chút nào.

 

Tuỳ đắc ý, định mở miệng thì...

 

“Cuối cùng cũng chịu rời ổ rắn ?”

Tinh Huyền cầu thang xoắn, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên tay vịn, giọng điệu đầy ẩn ý.

 

Lăng Kỳ khẽ ho khan, vẻ mặt gượng gạo. Chuyện … cũng thể trách cô !

Cô dứt khoát vỗ vai Tuỳ, trao ánh tự lo nhé”, nhanh ch.óng chuyển chủ đề:

“Ngân Phi ?”

 

“Trong phòng.” Tinh Huyền nghiêng đầu mỉm , “Từ sáng đến giờ thấy ngoài.”

 

Nghe , Lăng Kỳ lập tức ba bước gộp thành hai chạy lên lầu.

Sau lưng cô là tiếng động nặng nề — khỏi cần cũng hai đ.á.n.h .

 

Cô chỉ khẽ lắc đầu, miễn là đập phá đồ đạc thì cứ mặc họ .

 

Đẩy cửa phòng, cô thấy Ngân Phi nghiêng lưng về phía cửa, chiếc đuôi cáo đỏ rực rũ xuống, ủ rũ chẳng buồn động đậy.

thấy tiếng động, cũng chỉ khẽ giật tai, buồn .

 

“Sao thế, tiểu hồ ly?” Lăng Kỳ khẽ chọc ngón tay lưng .

 

“Hừ.”

Chỉ một tiếng hừ đầy tức giận đáp .

 

Cô bật , con cáo nhỏ càng ngày càng trẻ con.

Cố tình xuống mép giường, cô đung đưa chân, giọng ngọt ngào:

“Bây giờ mà ngoan dậy, sẽ thưởng một nụ hôn của em đó~.”

 

Câu dứt, Ngân Phi lập tức bật dậy, đôi mắt hổ phách sáng long lanh cô, chẳng còn chút giận dỗi nào.

Hai tai cáo khẽ động đậy, chiếc đuôi phía cũng đong đưa vui sướng.

 

Cái gì mà “tự tôn loài cáo” chứ — thể so với một nụ hôn của yêu.

 

nhịn mà phì , cúi xuống hôn khẽ lên môi , chạm nhẹ một cái lên hai má.

 

Ngân Phi đà ôm trọn cô lòng, chiếc đuôi lông mượt quấn lấy eo cô, quấn quýt rời.

 

“Thôi nào,” Lăng Kỳ nghiêm giọng , “Em chuyện nghiêm túc .”

 

“Chuyện gì thế?” Ngân Phi nghịch lọn tóc cô hỏi, giọng uể oải.

 

“Anh mang trong huyết mạch hoàng tộc ?”

 

Không gian bỗng chùng xuống.

Ngón tay dừng giữa trung, ánh trong mắt chậm rãi tan biến.

 

“Anh… .”

 

Câu trả lời khiến Lăng Kỳ sững sờ, rõ ràng hệ thống từng ký ức của phong ấn cơ mà.

 

“Sau phá vỡ phong ấn cứu em,” Giọng Ngân Phi khàn , “Anh cảm nhận trong cơ thể một nguồn sức mạnh khác… ở đây,”

Anh kéo tay cô đặt lên n.g.ự.c , “Như ngọn lửa đang cháy.”

 

Dưới lòng bàn tay cô, nhịp tim đập dồn dập, rối loạn... Cô dường như cảm nhận luồng năng lượng nóng rẫy cuộn trào trong huyết quản.

 

“Cả cái đuôi nữa.” Ngân Phi khẽ , nhưng nụ pha chút đắng cay. “Không chỉ huyết thống chính tông mới là Cửu Vĩ Hồ ?”

 

Lăng Kỳ nâng mặt lên, ngón tay dịu dàng lướt qua đuôi mắt:

“Vậy … ngày mai là ngày mở màn Thí luyện ?”

 

Ngân Phi khẽ gật đầu, hai tai run, rõ ràng , chỉ là định tham gia.

 

“Anh ?” Cô hỏi tiếp.

 

Ánh mắt dán c.h.ặ.t cô, như thấu điều gì đó trong đôi mắt tím biếc tựa dải ngân hà .

Một lúc lâu , nhẹ giọng hỏi :

 

“Còn em… em ?”

Loading...