Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 138: Nàng đã đi rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-28 00:15:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , phía vách Lạc Nhật, Đại Phán từ từ mở mắt, đầu óc chút choáng váng, vết thương trán đau khiến hít một ngụm khí lạnh, cả như rã rời.

Hắn chợt nhớ điều gì đó, chật vật bò dậy từ mặt đất, vội vàng quanh bốn phía, thấy một bóng dáng màu đỏ ở cách đó xa, liền nhanh ch.óng chạy tới.

"Đường tiểu thư, Đường tiểu thư cô tỉnh !" Đại Phán Đường Ấu An mặt đầy m.á.u, hoảng loạn vô cùng.

Hắn cũng tại , thấy Đường Ấu An trong tình cảnh , lòng chút xót xa.

"Đừng lắc... đừng lắc nữa." Giọng yếu ớt của Đường Ấu An chậm rãi truyền tới, Đại Phán vội vàng dừng động tác tay , vui mừng Đường Ấu An tỉnh .

Hắn cẩn thận đỡ Đường Ấu An dậy, trách móc: "Ai mướn cô theo gì, nếu cô mà chuyện gì, Thượng thư đại nhân chắc chắn sẽ tha cho ."

Đường Ấu An dùng tay áo lau sạch vết m.á.u mặt, bất mãn lẩm bẩm: "Chỉ với cái hình trói gà c.h.ặ.t của , nếu bản tiểu thư, liệu giữ cái mạng nhỏ ."

"Lần cho phép mạo hiểm như nữa, dù là vì ai cũng ." Đại Phán hiếm khi nghiêm mặt .

Sau đó quan tâm hỏi: "Cô chứ, chỗ nào khỏe ?"

Đường Ấu An lắc đầu dậy : "Đừng lo, , m.á.u mặt của , xem , chân tay đều cả."

Nói xong, nàng toe toét miệng Đại Phán, Đại Phán chút tự nhiên đầu , quan sát môi trường xung quanh.

"Chúng chắc là đang ở đáy vách Lạc Nhật !" Đường Ấu An ngẩng đầu lên .

Đại Phán gật đầu, "Trời khuya , chúng tìm chỗ nào đó tránh gió , đợi trời sáng hãy tìm đường lên!"

Đường Ấu An tự nhiên ý kiến gì, một lát hai tìm thấy một cửa hang, chỉ là ánh sáng, cửa hang quá tối rõ bên trong rốt cuộc là tình hình thế nào.

"Cô ở đây đợi một lát, tìm ít củi khô." Đại Phán dặn dò Đường Ấu An xong liền quanh đó nhặt mấy cành cây khô.

Đáy vực ban đêm luôn một luồng khí âm u lạnh lẽo, khiến chút run rẩy.

Tốn bao công sức, khi đốt cành cây lên, cảnh tượng trong hang khiến da gà da vịt nổi đầy .

"Tô Thiên Hòa, yên đừng cử động!" Cơ thể Đường Ấu An cứng đờ, nàng hạ thấp giọng .

Trong hang lúc một con rắn dài đỏ rực, loại rắn chính là Hồng Mân Xà "Bán Khắc Tán" chí mạng nhất của Nam Dương.

Nếu nó c.ắ.n trúng, nửa khắc ( 7.5 phút), các chức năng trong cơ thể sẽ dần dần tan biến, ba canh giờ thì cơ bản là vô phương cứu chữa, và quan trọng là độc t.h.u.ố.c giải.

Con rắn lúc đang thế sẵn sàng chằm chằm Đại Phán, dường như thể lao bất cứ lúc nào.

Đại Phán đương nhiên cũng nhận đây là độc xà Hồng Mân Xà Bán Khắc Tán, nhất thời cũng dám động đậy, chỉ thể đối mắt với hai con mắt rắn xanh lè.

Đường Ấu An cứ giằng co mãi cách, nàng nhắm mắt nghiến răng, hạ quyết tâm, xoay xông về phía đống lửa, nhanh ch.óng nhặt cành cây đang cháy ném về phía Hồng Mân Xà.

Hồng Mân Xà sợ lửa, nhưng cũng dễ nổi giận.

Nó linh hoạt né cành cây, đó nhanh như chớp lao tới, c.ắ.n một miếng cổ tay Đường Ấu An, mới vọt mất dạng.

Đường Ấu An chỉ cảm thấy cổ tay đau nhói, ngoài cũng cảm giác gì khác.

Những việc chỉ xảy trong nháy mắt, đợi đến khi Đại Phán phản ứng thì Hồng Mân Xà chạy mất .

"Đường Ấu An, bảo yên ? Tại xông tới, cô , đó là Hồng Mân Xà Bán Khắc Tán, độc đấy!" Đại Phán cuống giận, vội vàng nắm lấy cổ tay Đường Ấu An, định hút độc .

Đường Ấu An rút tay , : "Huynh xem, chẳng ?"

"Sau nửa khắc nữa, độc sẽ phát tác , đưa tay đây, hút độc trong cổ tay cô , hút là sẽ nữa." Câu cuối cùng, Đại Phán cũng là đang an ủi Đường Ấu An đang tự trấn an .

Đường Ấu An lắc đầu, chỉnh đốn tóc tai quần áo : "Huynh xem thử, tóc rối , quần áo vẫn coi là sạch sẽ chứ!"

"Đã là lúc nào mà cô còn để tâm đến mấy thứ ." Đại Phán sốt sắng định xông qua kéo tay Đường Ấu An .

"Vô ích thôi, cả hai chúng đều sẽ c.h.ế.t, chỉ khi để phía nhất của cho ." Đường Ấu An xong câu , đó liền cảm thấy cảnh tượng mắt bắt đầu mờ .

Gà Mái Leo Núi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-han-gian-nan-be-gai-co-khong-gian-nuoi-song-ca-gia-toc/chuong-138-nang-da-di-roi.html.]

Cuối cùng, trong mắt nàng là dáng vẻ lo âu hoảng hốt của Đại Phán, khoảnh khắc nhắm mắt , khóe miệng nàng nở một nụ mãn nguyện.

Đại Phán cõng Đường Ấu An lên, hoảng loạn : "Cô yên tâm, bây giờ đưa cô lên ngay, Niên Bảo nhất định thể cứu cô, chúng ngay đây."

Đại Phán cõng Đường Ấu An, mò mẫm chật vật bước đáy vực tối đen.

Ngăn cách qua lớp áo, đều thể cảm nhận nhiệt của Đường Ấu An đang hạ dần, nghĩ chắc đầy nửa khắc nữa chức năng cơ thể sẽ tan biến hết.

Đại Phán bỏ cuộc, cứ như , từng bước từng bước cõng Đường Ấu An tiến về phía .

Hắn cũng bao lâu, cũng đến , nhưng , nếu dừng thì sẽ còn hy vọng nữa.

Trời lờ mờ sáng, lưng dường như còn cảm nhận ấm.

"Đường Ấu An, cô với một câu , cô chứ, Đường Ấu An!" Môi Đại Phán khô nứt, sắc mặt trắng bệch gào lên với lưng.

Đáp là tiếng gió tĩnh lặng và tiếng bước chân của chính .

Hắn dừng , run rẩy đặt Đường Ấu An xuống, đưa tay đặt mũi nàng.

Không còn thở nữa—

Không còn nữa.

Đại Phán trong lòng thoáng chốc hoảng loạn tột độ, vội vàng gọi thêm vài tiếng, Đường Ấu An hai mắt nhắm nghiền, bất kỳ phản ứng nào.

"Cô chứ, Đường Ấu An, tin, tin cô cứ thế mà rời ." Đại Phán nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tin sự thật , vẫn đang tự lừa dối mà gọi khản cả giọng.

Thế nhưng Đường Ấu An vẫn bất kỳ phản hồi nào, lòng Đại Phán đau thắt đến mức nghẹt thở.

Hắn vốn dĩ bình tĩnh, lúc đây thực sự cho , tình nguyện c.ắ.n , cũng thấy Đường Ấu An bất động mặt.

"Cô yên tâm, nhất định sẽ cõng cô lên , đưa cô lên, cô nhất định sẽ ." Giống như như thì trong lòng sẽ thêm chút hy vọng.

Hắn cõng Đường Ấu An lên tiếp tục bước , ròng rã cả đêm lòng bàn chân mòn đầy những nốt phồng rộp m.á.u, cũng cảm thấy đau.

"Đại ca—"

"Tô Thiên Hòa—"

"Tô đại nhân—"

Cả chút mơ màng, vết thương đầu vốn băng bó qua loa bắt đầu rỉ m.á.u, trong lúc lơ mơ, dường như thấy gọi .

lúc đến sức lực để đáp lời cũng còn nữa.

Chân lảo đảo một cái, mắt thấy sắp ngã xuống đất, vội vàng xoay che chắn cho Đường Ấu An lưng.

"Đại ca—"

Tiếng gọi của Cẩm Niên truyền tới, Đại Phán mới dám chắc đây là ảo giác của .

"Ta ở đây." Đại Phán vội vàng dùng hết sức bình sinh đáp .

Tìm kiếm suốt cả đêm, Cẩm Niên cùng Quân Diệc Nhiên và phủ binh thấy tiếng liền vội vã chạy tới.

"Nhanh, cần quản , xem Đường Ấu An thế nào ." Đại Phán thấy Cẩm Niên chạy tới, đợi nàng hỏi chuyện vội vàng sốt sắng chỉ Đường Ấu An bên cạnh.

Sắc mặt Đường Ấu An lúc xanh mét, thở còn biên độ, Cẩm Niên chút thể tin nổi đưa tay bắt mạch cho nàng.

Không còn mạch tượng nữa.

"Nàng , đại ca."

Câu giống như sét đ.á.n.h ngang tai, giáng mạnh trái tim Đại Phán.

Loading...