Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 151: Đồ ngốc, hoàn hồn
Cập nhật lúc: 2026-04-28 00:16:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Quân Diệc Nhiên rời khỏi hoàng thành, ngày thứ hai Thanh Huyền đến Tô phủ.
Hôn sự của Tam Phán và Hạ Oánh Oánh, Hạ Tây Lạc và Kiều Tây Lam tự nhiên là đồng ý.
Họ tuy nỡ gả Nữ nhi , nhưng cũng chỉ thể cảm thán Nữ nhi lớn giữ trong nhà, huống hồ những năm Tam Phán luôn theo Tô T.ử Mộc ăn ở Nghiệp Thành, cũng coi như là họ lớn lên, tự nhiên là tin cậy mới thể yên tâm giao Nữ nhi cho .
Vả Tô gia bên trong hòa thuận, Hạ Oánh Oánh cũng là tâm kế, tính tình hào sảng, gả Tô phủ, họ cũng cần quá lo lắng.
Mà lúc trong hoàng cung, tâm tình của Quân Mộng Dao cho lắm.
Nàng Quân Chính Hoa thể tin nổi hỏi: “Đại hoàng , thật sự gả Đông Bình hòa đấy chứ, cái đức hạnh của thái t.ử Đông Bình , chẳng lẽ .”
Quân Chính Hoa ở phía , cầm tông quyển hòa xem kỹ một mới : “Nếu đưa hòa , đường đường là một công chúa, tối ngày chỉ xoay quanh thế t.ử nhà họ Chu, nay mười lăm tuổi mà vẫn thu liễm như thế.”
Gà Mái Leo Núi
Quân Mộng Dao phục : “Hoàng chẳng cũng ? Đến nay hậu cung lấy một phi tần, huống chi chuyện nối dõi tông đường của hoàng gia là trọng trong đại trọng, hoàng nên cân nhắc phương diện mới đúng.”
Quân Chính Hoa vài phần trầm mặc, thở dài bất lực : “Muội hiểu , hiện giờ thế lực trong triều đan xen phức tạp, sự định mặt nổi cực kỳ dễ dàng, nếu chỉ định tiểu thư nhà nào hoàng hậu cũng sẽ sự thiên lệch, gây triều loạn.”
Nghe thấy câu , Quân Mộng Dao mới hiểu nỗi khổ của Quân Chính Hoa, nàng chút áy náy : “Hoàng , xin , cũng nhất thời nên mới sai lời, mong hoàng đừng chấp nhất, chỉ là, hoàng thật sự gả đến Đông Bình quốc hòa ?”
“Nha đầu ngốc, trẫm chỉ một là thôi, cũng là thấy mỗi ngày u sầu ai oán chỉ vì một nam nhân yêu , như là đáng.” Quân Chính Hoa cũng nàng lọt tai những lời , nhưng luôn khuyên nhủ thêm một chút.
Đứa của từ nhỏ thích tiểu t.ử nhà Trấn Quốc Công, mỗi thấy nàng luôn chạy đến phủ Quốc Công nhưng thường xuyên từ chối ngoài cửa, lòng hoàng như tự nhiên dễ chịu, chỉ là Trấn Quốc Công là khai quốc công thần tiền triều, nguyên lão của hai triều đại, cũng tiện trực tiếp hạ chỉ, mặc kệ ý nguyện của Chu Nguyên mà triệu phò mã.
“Hoàng , cần lo cho , thực những năm nay cứ mãi đuổi theo bước chân của Chu Nguyên, cũng thấy mệt , hôm nay định gặp một cuối, nếu vẫn như ý, cũng sẽ nghĩ thông thôi.” Quân Mộng Dao khóe miệng nở một nụ khổ, dường như nghĩ thông suốt mà .
——
Chu Nguyên đang ở trong thư phòng vẽ tranh, tiểu tư ở cửa thông báo là Thiều Hoa công chúa ở ngoài phủ gặp một .
Chu Nguyên bức tranh bàn, cô gái mặc váy đỏ, đầu cài một bông hoa nhung đỏ, vẻ non nớt tan biến, lông mày tinh tế khóe miệng còn mang theo một nụ .
Hắn đặt b.út xuống, dậy ngoài.
“Ngươi với công chúa, thể khỏe, tiện gặp mặt.” Lý do của Chu Nguyên vẫn như khi.
Tiểu tư do dự : “Thiều Hoa công chúa nàng thế t.ử sẽ dùng lý do để thoái thác nàng, nhưng mong thế t.ử hãy gặp nàng một , hưng lẽ đây là cuối cùng .”
“Lần cuối cùng?” Chu Nguyên chút khó hiểu, đó suy nghĩ một lát, vẫn định từ chối.
Lúc Triệu thị viện, bà bất lực : “Nương con tâm chủ, nhưng cũng rõ ràng với công chúa mới chứ, cứ mãi đóng cửa gặp thế cũng là cách!”
“Nương, con với nàng thế nào.” Chu Nguyên chút khổ não, hồi nhỏ rõ ràng hai vẫn là bạn chơi , nhưng chẳng từ lúc nào thứ đổi.
Triệu thị tâm tư của Chu Nguyên, khuyên giải: “Vấn đề càng kéo dài càng rắc rối, con vô ý với công chúa thì nên sự thật trong lòng cho nàng , còn hy vọng nàng tự nhiên sẽ từ bỏ, mới thể tìm xứng đáng để phó thác.”
Chu Nguyên nghĩ một hồi dường như hiểu ý của Triệu thị, gật đầu, đó phân phó tiểu tư bên cạnh: “Đi mời công chúa .”
Một lát , Quân Mộng Dao bước , khi thấy Chu Nguyên, lòng nàng vẫn chút rung động.
Chưa đợi nàng mở miệng, Chu Nguyên tiên phong tự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-han-gian-nan-be-gai-co-khong-gian-nuoi-song-ca-gia-toc/chuong-151-do-ngoc-hoan-hon.html.]
“Cảm ơn công chúa bấy lâu nay ưu ái, nhưng Chu Nguyên sớm tâm hữu sở thuộc, những lời vốn nên rõ với công chúa từ sớm, chỉ là luôn nghĩ đến tình phận thiết hồi nhỏ nên mở lời thế nào, mong công chúa thể tìm một tâm ý với , đừng lãng phí thời gian nữa.”
Chu Nguyên xong những lời , lòng Quân Mộng Dao nguội lạnh.
Chút hy vọng ít ỏi còn sót trong lòng nàng vỡ vụn .
“Ta , yên tâm Chu Nguyên, sẽ đến phiền nữa.” Nói xong câu , Quân Mộng Dao bước , một chút do dự.
thực tế, khoảnh khắc , nước mắt lập tức nhịn mà trào khỏi hốc mắt.
Chu Nguyên thấy Quân Mộng Dao rời , trong lòng ngược thở phào một , bấy lâu nay đối diện với nàng thế nào, giờ rõ ràng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
——
Sự như ý bên ảnh hưởng đến Tô phủ, hỷ sự cứ hết việc đến việc khác, mặt mỗi đều rạng rỡ nụ .
Người vui mừng nhất ai khác ngoài Tô T.ử Mộc và Vương Diệu Vinh.
Bởi vì hôn sự của Tam Phán và Hạ Oánh Oánh định đúng ngày sinh nhật của Cẩm Niên.
Ngày đó là ngày lành, hợp cho cưới hỏi.
Nắng chiều , Cẩm Niên ghế tựa trong viện, tỉ mỉ xâu chuỗi những chuyện mới gần đây trong đầu.
Đột nhiên cửa viện đẩy , một bóng dáng thanh mảnh bước .
Lục Nam Khê tới mặt Cẩm Niên, khóe miệng nặn một nụ cứng nhắc, dường như lâu chuyện, giọng cất lên vài phần khàn đặc.
“Cẩm Niên , một chuyện hỏi .” Giọng nàng phẳng, dường như cảm xúc xen lẫn, dường như chẳng chút tình cảm nào, chút thanh lãnh.
Đây là đầu tiên Lục Nam Khê mở miệng chuyện kể từ khi đến Tô gia.
Cẩm Niên thấy Lục Nam Khê khi chuyện thì nhận điểm bất thường, nhưng chuyện là thấy lạ, một cảm giác quái dị.
cụ thể là lạ ở , nàng nhất thời cũng rõ .
“Tỷ chuyện gì, hỏi cứ hỏi !” Cẩm Niên với nàng , cũng xưng hô gì đặc biệt, trực tiếp .
Lục Nam Khê Cẩm Niên, đôi mắt nàng cũng giống như giọng của nàng , bình lặng, dường như bất kỳ d.a.o động cảm xúc nào.
Cẩm Niên đôi mắt nàng chằm chằm, dần dần cảm thấy tinh thần lực bắt đầu bạc nhược, thần sắc bắt đầu hoảng hốt.
Nàng chỉ thể thấy miệng Lục Nam Khê đang cử động, nhưng thấy bất kỳ âm thanh nào.
Đột nhiên trong gian truyền đến một giọng non nớt mềm mại: “Đồ ngốc, hồn!”
Cẩm Niên giật một cái, ngay lập tức mắt khôi phục thanh minh, ngay cả âm thanh xung quanh cũng thể thấy .
Nàng khỏi rùng , ?
Còn giọng xa lạ trong gian là của ai phát ?