Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 158: Đạo trưởng, Đạo trưởng

Cập nhật lúc: 2026-04-28 00:16:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Y là tâm sở niệm, còn Bạch Vũ thì ?

“Ngươi thành thật khai mau, ngươi đối với Cẩm Niên ý đồ gì ?” Sắc mặt Quân Diệc Nhiên lập tức tối sầm .

Bạch Vũ vội vàng biện... biện giải: “Cách của công t.ử cũng chỉ là suy đoán thôi, ngài rõ ràng là vô căn cứ mà!” Câu cuối cùng lẩm bẩm nhỏ.

Quân Diệc Nhiên vẫn thấy, quả thực là y quá căng thẳng, Bạch Vũ cũng vài phần đạo lý, vì thế y tính toán thêm với .

Chèo hai canh giờ, đảo Phù Quang mới dần hiện lớn hơn nhiều.

Lại qua nửa canh giờ nữa, hai cuối cùng cũng cập thuyền lên đảo.

Khi lên đảo, cả hai đều chút thận trọng, bên ngoài đảo cơ quan trùng trùng, lên đảo cơ quan thể ít .

Kết quả khi đặt chân lên đảo Phù Quang, thấy bất kỳ cơ quan nào.

“Công t.ử, ngài xem chúng huyễn cảnh ?” Bạch Vũ thấy cơ quan liền suy đoán.

Quân Diệc Nhiên lắc đầu nhận định: “Đây huyễn cảnh, chúng lúc lên đảo Phù Quang, cứ cảnh giác một chút .”

Đi mấy bước, hai đột nhiên dừng , bởi vì phía lúc đang một .

Trang phục đạo sĩ, gương mặt ác ý, vô cùng hòa nhã.

“Ắt hẳn vị chính là Yến Vương điện hạ!” Thanh y đạo sĩ câu vô cùng khẳng định.

Bạch Vũ lập tức cảnh giác chắn mặt Quân Diệc Nhiên, hỏi: “Ngươi là kẻ nào?”

Thanh y đạo sĩ vuốt phất trần, ý non nớt, “Không cần lo lắng, bần đạo ác ý.”

“Ắt hẳn vị của đảo Phù Quang, cơ quan trong đảo ngươi tắt chứ!” Quân Diệc Nhiên hiệu cho Bạch Vũ lui xuống, mở lời.

Bạch Vũ , lập tức về phía thanh y đạo sĩ: “Vị lẽ là Quốc sư đại nhân?”

“Bần đạo chỉ là một môn sinh nhỏ bé của chùa Ly Sơn đảo Phù Quang mà thôi, thể gọi bần đạo là Tư Cẩn.” Nghe lời Bạch Vũ, Tư Cẩn vội vàng giải thích.

Bạch Vũ lập tức bật chế độ nhiều, hỏi đông hỏi tây, Quân Diệc Nhiên căn bản xen câu nào.

“Đạo trưởng, ngài phận của công t.ử nhà ?”

Tư Cẩn : “Tính , Vương gia quanh khí độ bất phàm, qua phàm thai.”

Bạch Vũ mắt sáng rực tiếp tục hỏi: “Một môn sinh mà lợi hại như , chùa Ly Sơn các ngài bao nhiêu môn sinh?”

“Chỉ .” Tư Cẩn trả lời xong, về phía Quân Diệc Nhiên : “Vương gia lên đảo chắc hẳn là đến chùa Ly Sơn, mời theo bần đạo, chúng .” Nói xong Tư Cẩn liền dẫn đường phía .

Quân Diệc Nhiên tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng vẫn bước theo.

Bạch Vũ tiếp tục ríu rít hỏi ngừng, Tư Cẩn vô cùng kiên nhẫn trả lời, một chút cũng thấy phiền.

“Đạo trưởng đạo trưởng, chùa Ly Sơn các ngài chỉ ngài là môn sinh, mấy vị t.ử?”

“Không t.ử.”

“Đạo trưởng đạo trưởng, chùa Ly Sơn xa , bao giờ mới đến?”

“Một canh giờ.”

“Đạo trưởng đạo trưởng, phất trần của ngài trọc lóc , đổi cái khác?”

“Nghèo.”

“Đạo trưởng đạo trưởng...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-han-gian-nan-be-gai-co-khong-gian-nuoi-song-ca-gia-toc/chuong-158-dao-truong-dao-truong.html.]

Tư Cẩn phiền, Quân Diệc Nhiên phiền , hỏi nửa ngày trời mà câu nào hữu dụng.

“Bạch Vũ, kiếp ngươi lẽ là kẻ câm?” Quân Diệc Nhiên thực sự chịu nổi nữa liền ngắt lời Bạch Vũ.

Bạch Vũ vội vàng ngậm miệng, im lặng Tư Cẩn.

Ba một canh giờ thì đến chân núi Ly Sơn.

Đảo Phù Quang vẫn lớn, riêng ngọn Ly Sơn vô cùng cao .

Bạch Vũ đang định mở miệng hỏi để lên, chỉ thấy Tư Cẩn bất kỳ động tác nào, đột nhiên xuất hiện một con ưng cơ quan.

Ưng cơ quan lớn, ba vẫn vô cùng rộng rãi.

Chưa đầy mấy phút, ba lên tới Ly Sơn.

Ngôi chùa đập mắt hề uy nghiêm lộng lẫy, chỉ là một khuôn viên giản dị còn bằng cả những ngôi chùa tầm thường.

“Đây... chính là chùa Ly Sơn danh tiếng lẫy lừng, vô cùng thần bí ?” Bạch Vũ thấy sân nhỏ giản dị mắt, chút dám tin.

Tư Cẩn ái ngại : “Nơi bình thường khách ngoài tới, chỉ bần đạo cư ngụ, nên chút đơn sơ.”

“Một ngài?” Bạch Vũ chút hiểu, “Vậy còn Quốc sư đại nhân ?”

Tư Cẩn đẩy cửa viện : “Quốc sư nhiều năm nay luôn trong trạng thái bế quan, bần đạo cũng chỉ gặp một lúc mới lên đảo, từ đó về từng gặp .”

“Có nơi Quốc sư bế quan ?” Quân Diệc Nhiên nghĩ đến mục đích tìm Quốc sư, liền vội vàng hỏi.

Tư Cẩn lắc đầu : “Quốc sư hề cho bần đạo .”

Quân Diệc Nhiên liền chuyến e là công cốc trở về .

“Đạo trưởng, ngài thể giúp chúng một tay ?” Bạch Vũ trái thông minh lên ít.

Tư Cẩn thể tính phận của Quân Diệc Nhiên, chứng tỏ vẫn chút bản lĩnh.

“Hai vị lên đảo Phù Quang, gặp gỡ chính là duyên, chỉ cần là việc trong khả năng của bần đạo, bần đạo nhất định sẽ giúp.” Tư Cẩn mời hai trong nhà, rót một chén nước trắng, chút ngại ngùng : “Chỉ nước nóng, Vương gia uống chút cho đỡ khát.”

Bạch Vũ dù cũng chê, một uống cạn.

Gà Mái Leo Núi

“Nước suối rừng nhỉ, khá ngọt đấy.” Uống xong một chén tự rót cho thêm chén nữa.

Quân Diệc Nhiên liền mở lời: “Không đạo trưởng thể cùng chúng tới hoàng thành một chuyến ?”

“Được thì , chỉ là ngày rời đảo còn hai ngày nữa!”

Bạch Vũ lời Tư Cẩn, chút nghi hoặc hỏi: “Tại còn hai ngày?”

Tư Cẩn giải thích: “Trước khi đảo, Quốc sư ngoài truyền thụ cho cơ quan thuật và bói toán, còn đặt một quy định, yêu cầu năm năm mới rời đảo một , mà hai ngày chính là ngày xuất đảo.”

Dù quy định kỳ quái, nhưng để ngăn Bạch Vũ tiếp tục hỏi vô tận, Quân Diệc Nhiên liền với Tư Cẩn vài câu, cáo từ rằng mệt.

Tư Cẩn liền chuẩn phòng cho hai .

Dù sân nhỏ cũ kỹ, nhưng trong phòng vô cùng sạch sẽ, quét dọn một hạt bụi, khiến một kẻ yêu sạch sẽ như Quân Diệc Nhiên cũng thể bới nào.

Bạch Vũ đùa: “Đạo trưởng dùng phất trần để quét dọn phòng , nếu rụng nhiều lông thế .”

Tư Cẩn giải thích: “Phòng cơ quan nhân ngẫu quét dọn mà.”

Nói xong Bạch Vũ liền thấy trong sân lập tức xuất hiện mấy con rối cơ quan cầm chổi và thùng nước.

Mấy con rối y hệt những con rối mà Bạch Vũ thấy ở ngoài đảo Phù Quang, nhưng lúc chúng chỉ lo quét dọn vệ sinh, mà hề tấn công Bạch Vũ trong sân.

 

Loading...