Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 169: Mê Vụ sơn mạch
Cập nhật lúc: 2026-04-28 00:17:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cẩm Niên Diễn Võ Đường đ.á.n.h mười trận, ngày thứ hai vẫn dậy thật sớm.
Khi nàng dậy, hai củ cải nhỏ chờ ở trong viện từ sớm .
“Tỷ tỷ, chúng hôm nay vẫn tiếp tục trung bình tấn ?” Đại Bảo Nhị Bảo đáng thương Cẩm Niên hỏi.
Chúng cũng giống tỷ tỷ theo Ngụy Huyền Minh học tập công pháp.
Cẩm Niên xoa xoa đầu hai đứa, hồi tưởng : “Tỷ tỷ lúc đầu tập võ, chính là bắt đầu từ trung bình tấn, nền móng nếu đ.á.n.h cho , con đường tập võ về của các cũng xa , hiểu ?”
Đại Bảo Nhị Bảo nửa hiểu nửa cúi đầu : “Chúng tỷ tỷ.”
Nhìn hai đứa tiếp tục trung bình tấn, Cẩm Niên lắc đầu , liền tìm Ngụy Huyền Minh.
Mà lúc , từ nước Bắc Mạc đột nhiên truyền tin tức, Bắc Mạc Thần nữ xuất hiện, chính là công chúa Tang Tề Nhĩ.
Đông Bình quốc cùng lúc cũng truyền tin tức, Đông Bình Thần nữ cũng xuất hiện, nhưng rốt cuộc là ai thì rõ.
Ngược Tây Tầm chuyện gì liên quan đến Thần nữ.
Nhất thời, sự tồn tại của Thần nữ các quốc chính là để giải cứu thần nguyên, tin tức truyền khắp Nam Dương quốc và các nước khác.
Mà về chuyện vận lực thần nguyên cùng với hộ quốc thần thú, cũng đều đều , còn là một bí mật nữa.
Trên phố Hoàng thành bàn tán xôn xao, thảy đều rơi kinh hoàng.
“Đây là quấy đục nước để thừa cơ bắt cá nha!” Cẩm Niên thấy tình trạng bên ngoài xong, trong lòng thấp thoáng phỏng đoán.
Ngụy Huyền Minh ngược một điểm cũng phát sầu: “Cẩm Niên cho rằng là nào ?”
“Ngoài Bắc Mạc, chẳng qua chính là Quốc sư Cửu Đạo, nhưng còn một , cũng đáng nghi, đó chính là Tuân Dương vương!” Cẩm Niên đem suy nghĩ trong lòng .
Ngụy Huyền Minh , bất đắc dĩ : “Bất luận là nào, dựa bốn Thần nữ xuất thế để mưu lợi, đến cuối cùng đều sẽ là dã tràng xe cát.”
Ngụy Huyền Minh vô cùng khẳng định, cái Cẩm Niên chút nghi hoặc, nhưng nàng cũng hỏi nhiều.
“Đợi nội lực của con đạt tới lục cấp xong, chúng liền xuất phát Mê Vụ sơn mạch .” Ngụy Huyền Minh cũng tiếp tục về chuyện nữa.
Gà Mái Leo Núi
“Mê Vụ sơn mạch?” Cẩm Niên chút kinh ngạc, Mê Vụ sơn mạch ở biên giới giữa Tây Tầm và Nam Dương, quanh năm như mùa đông, bốn mùa đổi, ít lui tới.
Ngụy Huyền Minh giải thích: “Thần vực địa mạch chính là Mê Vụ sơn mạch, hiện giờ Bệ hạ sở dĩ công bố phận Thần nữ của con, một là để bảo vệ con, hai là dành nhiều thời gian hơn cho con trưởng thành. Muốn Mê Vụ sơn mạch vô cùng hung hiểm, ngoài Thần nữ các quốc , những còn thể tiến .”
“Con nếu nội công thăng lên lục cấp, tuy thể Thần Vận Chi Nhãn, nhưng cũng đủ để con sinh tồn trong Mê Vụ sơn mạch .”
Ngụy Huyền Minh xong, cùng Cẩm Niên chi tiết về chuyện Mê Vụ sơn mạch.
Hóa bên ngoài Mê Vụ sơn mạch một lớp phong ấn, trừ Thần nữ thể nội bộ.
Mà trong đó rốt cuộc nguy hiểm gì thì ai .
Có điều cùng tồn tại với nguy hiểm chính là cơ duyên, cho nên dù nhiều vắt óc chui , cuối cùng cũng là kết cục tan thành mây khói.
“Ngụy gia gia, lẽ nào Nam Dương quốc nghìn năm nay Thần nữ khác ?” Cẩm Niên đột nhiên chút nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-han-gian-nan-be-gai-co-khong-gian-nuoi-song-ca-gia-toc/chuong-169-me-vu-son-mach.html.]
Ngụy Huyền Minh thở dài một tiếng, : “Không lão phu cố ý giấu con, mà là mấy đời gần đây Thần nữ xuất hiện ở các nước, thảy đều bạo bệnh qua đời một cách vô cớ lúc ai , về các nước mấy trăm năm đều từng xuất hiện Thần nữ nữa.”
“Ngụy gia gia yên tâm , hiện giờ tên dây , định sẵn sẽ xuất hiện bất ngờ gì .” Cẩm Niên Ngụy Huyền Minh an ủi.
Hiện tại hai nước khác để lộ sự tồn tại của Thần nữ , tuy lẽ sẽ thừa cơ mưu lợi, nhưng đó cũng đợi Thần nữ các quốc đ.á.n.h thức hộ quốc thần thú, khôi phục sinh cơ thần vận mới nha.
Ngụy Huyền Minh gật đầu : “Ta đợi lâu như , định sẵn sẽ lầm , khí vận con cực mạnh, tuyệt đối sẽ thành công khôi phục thần vận chi mạch của Nam Dương quốc .”
Tiếp đó Ngụy Huyền Minh : “Cơ duyên Mê Vụ sơn mạch chỉ ích cho tập võ, ngay cả từng tập võ cũng sẽ lợi, nếu ở Mê Vụ sơn mạch tìm Thọ Nguyên Quả, tập võ cũng thể tăng thêm thọ nguyên, mà Thọ Nguyên Quả chia hai loại t.ử và mẫu.”
“Nếu may mắn, cây Thọ Nguyên Quả 'một mẫu mười t.ử' cũng thể gặp , mẫu quả tập võ uống, t.ử quả thường uống, tức thể thọ nguyên cộng hưởng.”
Cẩm Niên từ khi tập võ theo đẳng cấp đổi, thọ nguyên cũng sẽ theo đó tăng lên, liền luôn lo lắng cho nhà.
nay Ngụy Huyền Minh cho nàng tin tức , dù vì thần vận, nàng cũng Mê Vụ sơn mạch một chuyến.
Tô lão đầu và Điền Tú Liên tuổi tác đều lớn, Cẩm Niên tham lam, nàng nhà mãi mãi thể ở bên cạnh , cho nên bất kể Mê Vụ sơn mạch nguy hiểm thế nào, nàng cũng nhất định .
nàng kích động đến mức mất lý trí: “Ngụy gia gia trong Mê Vụ sơn mạch Thọ Nguyên Quả, Mê Vụ sơn mạch từng ai sống sót trở , tình trạng trong đó ?”
“Ta từng !” Đôi mắt Ngụy Huyền Minh về phía xa, dường như đang hồi tưởng điều gì đó.
Cẩm Niên câu trả lời của ông thì chút kinh ngạc, điều nàng càng thêm Ngụy Huyền Minh rốt cuộc là phận gì.
“Cẩm Niên, con thủy chung vẫn sự đề phòng đối với , nhưng đừng lo lắng, sẽ hại con , vì chúng đều cùng một tâm tư.” Ngụy Huyền Minh thu hồi ánh mắt, mặt bất kỳ sự bất mãn nào, trong mắt đầy vẻ tường hòa.
Tâm tư của Cẩm Niên thấu, ngược cảm thấy ngượng ngùng.
Sư phụ ở chung hai mươi năm, hạng lương thiện còn chắc chắn, huống chi nàng và Ngụy Huyền Minh mới quen bao lâu chứ.
Ước chừng về Cẩm Niên cũng sẽ chỉ càng thêm cẩn thận mà thôi.
“Ngụy gia gia, sự tin tưởng giữa với một sớm một chiều, con hy vọng sự tin tưởng giữa chúng thể kinh qua thử thách của thời gian.” Cẩm Niên thật lòng .
Trong mắt Ngụy Huyền Minh ý nồng đậm, trong lòng đối với Cẩm Niên thêm vài phần khẳng định.
Kẻ dễ dàng tin tưởng khác thì thể đạt thành tựu gì, gánh vác nổi trọng trách.
—
Lúc , trong phủ thành chủ thành Tuân Dương, Tuân Dương Vương Ngô Truyền đang cung kính ở phía , nam nhân tóc trắng vị trí chủ tọa.
“Quốc sư đại nhân, những việc ngài dặn dò thuộc hạ cho lan truyền ngoài, hiện nay thiên hạ đều chuyện về Thần Vận.”
Cửu Đạo mở đôi mắt trắng dã chút tiêu cự, ý nơi khóe miệng chút lạnh lẽo.
“Người tay thể dùng thật sự càng lúc càng ít, từng đứa một đều việc!”
Ngô Truyền vội vàng cúi đầu, sợ hãi : “Những năm qua thuộc hạ vẫn luôn cẩn trọng, thu ở thành Tuân Dương , chính là để chờ đợi ngày Quốc sư trọng dụng.”
Cửu Đạo lời Ngô Truyền , ánh mắt càng thêm lạnh lẽo: “Ngươi ngoại trừ năm vạn tư binh trướng thì còn tác dụng gì, Huyền Điểu phun một ngọn lửa xuống, đám tôm binh cua tướng của ngươi liệu mấy kẻ sống sót?”
Trong mắt Ngô Truyền thoáng qua một tia âm u, đó lành : “Quốc sư đại nhân, kẻ khiến ngài phản phệ chắc là Huyền Điểu, trong hồ Hỗn Ngọc vốn phong ấn, nó thoát ?”