Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 174: Lễ Hội Hoa Đăng

Cập nhật lúc: 2026-04-28 00:17:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt đường hướng về phía Nam, Cẩm Niên giữa chừng tỉnh , chỉ là do tinh thần lực tổn thương nên cả cứ mơ mơ màng màng.

Xe ngựa dừng bên một khách điếm ven đường, Tiểu Ngọc tìm chủ quán gọi mấy bát mì, lúc liền thấy Cẩm Niên coi Quân Diệc Nhiên thành chính .

Cẩm Niên lúc đang Quân Diệc Nhiên, vẻ mặt đầy nghi hoặc : “Tiểu Ngọc , cao thế ?”

Nói xong nàng bứt bứt tóc Quân Diệc Nhiên, một lực mạnh cư nhiên bứt xuống mấy sợi.

Tiểu Ngọc vội chạy tới định gì đó, nhưng Quân Diệc Nhiên ngăn .

Bạch Cửu Từ cũng chạy góp vui, đến mặt Cẩm Niên, ngờ Cẩm Niên đổi sắc mặt.

“Ngươi rốt cuộc mục đích gì, thu dưỡng hai mươi năm, thậm chí giờ đây xuất hiện ở chỗ , đều do một tay ngươi sắp đặt ?” Cẩm Niên xông tới túm lấy cổ áo Bạch Cửu Từ, lớn tiếng chất vấn.

Quân Diệc Nhiên tuy hiểu lời của Cẩm Niên ý gì, nhưng vẫn vội vàng tiến lên đẩy Bạch Cửu Từ , đó dùng giọng điệu vô cùng nhu hòa an ủi Cẩm Niên.

điều phát hiện là, Bạch Cửu Từ lời của Cẩm Niên xong, mặt hề chút kinh ngạc nào.

“Nàng lúc tinh thần , đại khái là nhận lầm , Yến vương điện hạ tiên đỡ nàng nghỉ ngơi .” Nghe thấy động tĩnh, Ngụy Huyền Minh vội vàng chạy tới, quan thiết .

Quân Diệc Nhiên thèm để ý tới lão, an ủi Cẩm Niên vài câu, mới đỡ nàng nghỉ ngơi.

Đi tiếp nửa tháng, tinh thần lực của Cẩm Niên rốt cuộc khôi phục nhiều.

chuyện xảy suốt nửa tháng qua, nàng nhớ rõ, tuy nhiên cũng ai nhắc .

Lúc đoàn của bọn họ tới thành Tuần Dương.

Toàn bộ thành Tuần Dương tuy phồn hoa bằng hoàng thành, nhưng trong thành là một mảnh tường hòa, thành cũng cần nộp bất kỳ chi phí nào.

Đoàn trong thành liền lập tức thu hút ít ánh của .

Thực sự là đòn tấn công nhan sắc của Bạch Cửu Từ và Quân Diệc Nhiên quá mạnh mẽ.

Mà gương mặt Cẩm Niên tuy non nớt, nhưng khí chất vô cùng thanh nhã nội liễm, đôi mắt càng thanh triệt sáng ngời.

Nàng mặc một bộ váy áo màu tím nhạt, khoác bên ngoài một chiếc áo choàng lông trắng muốt, bầu bạn cùng hương mai ngoài thành, tựa như tiên nhân thoát tục, nhuốm bụi trần.

Bạch Cửu Từ và Quân Diệc Nhiên hai đồng thời chắn mặt Cẩm Niên, ngăn cách ánh mắt của một nam t.ử.

vẫn kìm lòng tới mặt Cẩm Niên.

Nam t.ử ước chừng mười sáu tuổi, tướng mạo cũng văn nhã, một y phục trắng, khéo giữa mùa đông giá rét giống như Bạch Cửu Từ, tay cầm quạt xếp.

“Cô nương... chắc là ... đầu tới thành Tuần Dương nhỉ.” Nam t.ử giống Bạch Cửu Từ, mở quạt che nửa gương mặt, lúc chuyện chút e thẹn.

Cẩm Niên còn đáp lời, Quân Diệc Nhiên chặn ánh mắt của nam t.ử , : “Có liên quan gì đến ngươi!”

“Thật xin , tuyệt ý gì khác, ngài là trưởng của vị cô nương , ngàn vạn đừng tức giận, chỉ là... chỉ là thấy các vị đều là mặt lạ, gần đây trong thành thêm mấy hắc điếm, nhắc nhở các vị chú ý một chút.” Nam t.ử vội vàng đầy vẻ hối .

Quân Diệc Nhiên trầm giọng : “Ta trưởng của nàng, hắc điếm chúng tự phân biệt , cần ngươi tới nhắc!”

“Ta ác ý mà, cô nương, vị công t.ử tì khí cũng quá tệ , hung dữ quá!” Nam t.ử rũ mắt xuống, chút ủy khuất .

Cẩm Niên dáng vẻ tức tối của Quân Diệc Nhiên, : “Tì khí của quả thực lắm, nhưng việc chắc chắn sẽ vòng vo tam quốc, vô sự sinh phi .”

Nam t.ử thấy Cẩm Niên nhướng mày , sững sờ liền phản ứng , cư nhiên con nhóc mắt thấu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-han-gian-nan-be-gai-co-khong-gian-nuoi-song-ca-gia-toc/chuong-174-le-hoi-hoa-dang.html.]

Mà lúc Bạch Cửu Từ : “Chủ t.ử của ngươi bảo ngươi tới dò xét thực hư của chúng , chứ bảo ngươi tới trêu ghẹo tiểu nha đầu nhà chúng .”

Nói xong lời , chỉ thấy trực tiếp tiến lên, tháo khớp một cánh tay của nam t.ử.

Động tác nhanh gọn khiến nhóm Cẩm Niên đều chút kinh ngạc.

“Về với chủ t.ử nhà ngươi, chúng sẽ lưu thành Tuần Dương lâu , các việc khác lúc nào rảnh thì bàn .” Bạch Cửu Từ xong, mới thả cho nam t.ử rời .

Nhìn Cẩm Niên và Quân Diệc Nhiên đang chút kinh ngạc, Bạch Cửu Từ mở miệng giải thích: “Gia tộc truyền thừa mà thôi, nội lực rỗng tuếch, tự nhiên thể so bì với các ngươi .”

“Nội lực còn thể dựa truyền thừa mà đạt ?” Cẩm Niên Ngụy Huyền Minh nghi hoặc hỏi.

Ngụy Huyền Minh : “Đương nhiên là thể, chỉ là gia tộc truyền thừa ít càng ít, mà truyền thừa trong Thiên Khải đại lục của chúng phần lớn đều trong Mê Vụ sơn mạch, cho nên gia tộc truyền thừa, gia thế của gia tộc đó nhất định vô cùng thâm hậu.”

Gia thế thâm hậu? Trang gia chẳng qua là tài lực hùng hậu mà thôi, gì đến gia thế thâm hậu chứ?

Dường như nhận Cẩm Niên điều nghi hoặc, Bạch Cửu Từ với Cẩm Niên: “Ta từng với nàng , truyền thừa là do mẫu mang tới Trang gia, vì phong ấn, chỉ m.á.u của mới giải khai , do đó mới khác chiếm đoạt.”

Cẩm Niên gật đầu, hỏi thêm nữa, dù mẫu của Bạch Cửu Từ là Bắc Mạc, lúc nhắc tới e chỗ tiện.

“Nhiều ngày đường, hẳn là nàng cũng mệt , hiện giờ gần tới Mê Vụ sơn mạch, chi bằng hôm nay cứ ở trong thành nghỉ ngơi một đêm, ngày mai hãy tiến Mê Vụ sơn mạch.” Ngụy Huyền Minh Cẩm Niên kiến nghị.

Cẩm Niên thấy mệt, chỉ là cân nhắc thấy Ngụy Huyền Minh tuổi tác cao, e rằng cơ thể sẽ chịu thấu, liền đồng ý ở trong thành nghỉ ngơi một đêm.

Đêm buông xuống, thành Tuần Dương vẫn đèn đuốc sáng trưng, đường qua kẻ vô cùng náo nhiệt, khắp phố đều treo những chiếc hoa đăng khác .

Hỏi thăm xong mới hôm nay cư nhiên là Lễ hội Hoa đăng của thành Tuần Dương.

Cẩm Niên vốn định ngoài, nhưng thấy Tiểu Ngọc thi thoảng ngó ngoài, pháo hoa bên ngoài thu hút, liền dẫn nàng dạo một chút.

Gà Mái Leo Núi

Cẩm Niên dẫn Tiểu Ngọc khỏi khách điếm, ngay đó Quân Diệc Nhiên và Bạch Cửu Từ hai đồng thời tới tìm Cẩm Niên xem hoa đăng, nhưng đều hụt mất.

Sau khi khỏi khách điếm, trong lòng Cẩm Niên nghĩ về chuyện của Mê Vụ sơn mạch.

Trên đường quá đông, sơ ý một chút nàng liền lạc mất Tiểu Ngọc.

Cẩm Niên cảm thấy vô vị, đang định về, thuận tiện tìm Tiểu Ngọc một chút.

chặn mất lối , Cẩm Niên ngước mắt lên, cư nhiên là vị thư sinh thấy ban ngày .

Hắn lúc khí tức trầm , giống như ban ngày nữa.

“Cô nương theo một chuyến , chủ t.ử nhà gặp nàng một .”

Cẩm Niên thèm đếm xỉa đến , trực tiếp lách qua định tiếp.

Nam t.ử cũng động thủ, mà tiếp tục : “Chuyến của cô nương thuận lợi đều phụ thuộc việc hợp tác giữa chúng vui vẻ .”

Cẩm Niên xong liền nảy sinh hứng thú, dừng bước, đầu nam t.ử : “Khẩu khí lớn như , chắc hẳn chỉ một thôi. Suốt quãng đường Lễ hội Hoa đăng năm nay diễn sớm hơn, chắc hẳn cũng là do vì mời tới mà sắp đặt nhỉ!”

Nam t.ử gật đầu : “Làm việc với thông minh quả nhiên tốn sức, cô nương đoán thì theo một chuyến !”

“Được! Dẫn đường .” Cẩm Niên chút do dự, hiệu cho nam t.ử dẫn đường, nàng thì theo sát phía .

Nam t.ử dẫn Cẩm Niên suốt một đường cho tới một con hẻm nhỏ, ngờ Cẩm Niên đột nhiên rút d.a.o, từ phía đ.â.m xuyên qua bụng .

Hắn thể tin nổi, cúi đầu Cẩm Niên, đó đầy cam chịu mà nhắm mắt lìa đời.

 

Loading...