Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:51:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Kỳ Sâm thấy bốn chữ , với phép lịch sự của bậc vãn bối, trả lời: “Vâng”

Tôn Khải Sơn ở đầu dây bên : “...”

Sau khi dùng ba chữ đuổi khéo bậc trưởng bối trong công ty, Quý Kỳ Sâm smartphone, liền nhớ tới chiếc smartphone sai mang qua cho Cố Nguyên.

Ở thời đại của cô, chắc chỉ mới tiếp xúc với máy tính để bàn, ngay cả laptop cũng từng đụng tới, liệu dùng ?

Quý Kỳ Sâm nghĩ ngợi, định dậy xuống lầu, qua đó xem thử. Ai ngờ đúng lúc , WeChat smartphone hiện lên một lời mời kết bạn.

Anh để ý, định tắt .

ngay khoảnh khắc định tắt đó, thấy đó : Mẹ của con đây.

Quý Kỳ Sâm:...

Im lặng một lát, kỹ WeChat, chỉ thấy là ảnh đại diện mặc định của hệ thống, nickname là “Nguyên Nguyên Yếu Cật Thảo”.

Quý Kỳ Sâm nhận điều gì đó, chấp nhận lời mời.

Sau khi chấp nhận, tin nhắn liền lạch cạch gửi tới.

“Kỳ Sâm, đây, cảm ơn smartphone của Kỳ Sâm nhé.”

“Kỳ Sâm, cũng đăng ký tài khoản WeChat , tìm con chuyện sẽ tiện hơn.”

“Mẹ còn định tìm tài khoản QQ hai mươi lăm năm của nữa, tài khoản QQ năm xưa của năm chữ đấy!”

Quý Kỳ Sâm nghĩ ngợi, cuối cùng cũng chậm rãi trả lời: “Mẹ, dùng WeChat nhanh .”

Đầu WeChat bên , “Nguyên Nguyên Yếu Cật Thảo” gửi tin nhắn tới: “Đương nhiên, còn đăng ký cả tài khoản Weibo nữa, đăng một bài Weibo dài để bôi đen Lục Chi Khiêm .”

“Tên Weibo của là gì?” Quý Kỳ Sâm đột nhiên nhận điều gì đó.

“Tiểu Thỏ T.ử Yếu Cật Thảo.”

Quý Kỳ Sâm bá khí uy vũ, tàn nhẫn ít , lập tức suýt nữa thì sặc nước bọt của chính .

Sáng sớm hôm , khi hai con cùng trong phòng ăn dùng bữa sáng, Quý Kỳ Sâm nhận báo cáo do cấp gửi tới.

Anh ngước mắt Cố Nguyên.

Lúc Cố Nguyên đang mang vẻ mặt mơ màng uống sữa. Trông giống cô cho lắm, bình thường thấy cô bàn ăn luôn ngon miệng, ăn uống thơm ngon, đến mức một hứng thú với đồ ăn như cũng nhịn mà nếm thử thêm một miếng.

hôm nay, cô ỉu xìu gục đầu, hờ hững dùng ống hút hút sữa, hai mắt mờ mịt, vẻ mặt mơ màng.

Nhìn kỹ thì mắt còn quầng thâm.

Quý Kỳ Sâm hiểu , nhạt giọng : “Mẹ, tối qua mấy giờ ngủ?”

Cố Nguyên bây giờ phản ứng chậm nửa nhịp, chậm chạp ngẩng đầu lên: “Hai giờ nhỉ, lẽ là ba giờ... là bốn giờ...?”

Quý Kỳ Sâm nhướng mày, Cố Nguyên với vẻ khá đồng tình: “Buổi tối chơi smartphone ?”

Cố Nguyên thấy hai chữ “smartphone”, lập tức tỉnh táo hơn chút: “ , tối qua đại chiến ba trăm hiệp với fan của Lục Chi Khiêm.”

Mặt Quý Kỳ Sâm đen : “Cho nên cãi Weibo đến tận bốn giờ sáng?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-goi-toi-la-me/chuong-22.html.]

Bị con trai trực tiếp chỉ , Cố Nguyên chút hổ, rầu rĩ : “Cũng hẳn... Mẹ cãi xong thì chơi game...”

Cô chột liếc con trai, nhỏ giọng : “Game cũng vui lắm.”

Quý Kỳ Sâm lập tức cảm thấy huyệt thái dương của đang giật giật.

Anh hít sâu một , qua một lúc lâu mới : “Mẹ, muộn nhất mười một giờ lên giường ngủ, nếu , tịch thu smartphone.”

Tịch thu smartphone?

Cố Nguyên lập tức thẳng lưng: “Được, nhất định sẽ ngủ lúc mười một giờ, tuyệt đối thức khuya nữa.”

Quý Kỳ Sâm hài lòng gật đầu: “Mẹ dùng bữa sáng , ăn sáng xong, chúng đòi nhà cho .”

Cố Nguyên: “Nhà thể đòi ? bọn họ dễ dàng trả nhà cho chúng ? Giấy chứng t.ử của cũng , qua bao nhiêu năm qua tay mấy đời , bằng chứng ?”

Quý Kỳ Sâm liếc với mười vạn câu hỏi vì , nhướng mày, nhạt nhẽo buông một câu: “Đó đều là chuyện nhỏ.”

Cố Nguyên:...

Thế ?

Hời hợt nhẹ nhàng, bá khí ngút trời, trong lúc , tường mái tan thành tro bụi...

Quý Kỳ Sâm đưa Cố Nguyên lên xe, thẳng đến căn nhà của Cố Nguyên.

Khi đến khu nhà, chiếc siêu xe sang trọng phiên bản thấp nhất cũng từ bốn mươi triệu tệ của Quý Kỳ Sâm vẫn mù mắt qua đường. Nhìn những đường ven khu nhà thi ngoái đầu , thậm chí lấy smartphone chụp ảnh, Cố Nguyên cảm thán: “Ngỗng con , thực con thể khiêm tốn một chút.”

Cố Nguyên khi ngủ say hai mươi lăm năm, mặc dù nhan sắc , nhưng ở nơi mỹ nữ nhiều như mây như Học viện Điện ảnh, nhan sắc đến mấy cũng đến mức thu hút quá nhiều sự chú ý. Vì ngoài chọn đóng vai nữ chính , phần lớn thời gian cô đều là nhân vật vô danh.

Không ngờ một ngày thể cao điệu như , xa hoa như .

Quý Kỳ Sâm cô một cái: “Thế chẳng khiêm tốn ?”

Cố Nguyên lập tức chuyện nữa.

Quý Kỳ Sâm: “Còn nữa, Ngỗng con là gì?”

Cố Nguyên nghi hoặc: “... Đây chẳng là cách thịnh hành hiện đại ?”

ngủ say hai mươi lăm năm, đương nhiên bắt kịp thời đại học hỏi từ ngữ văn minh mới, cố gắng tụt hậu so với thời đại.

Khóe miệng Quý Kỳ Sâm khẽ giật giật: “Mẹ, xin đừng học mấy cái .”

Cái quái gì thế , bắt đầu nghi ngờ, tặng cô một chiếc smartphone là quyết định sai lầm ?

Cố Nguyên kinh ngạc Quý Kỳ Sâm một cái. Tối qua cô chiến đấu suốt đêm, hiểu đây chính là cách thịnh hành hiện nay, đứa con trai hiểu chút nào? Là con trai thời ?

Quý Kỳ Sâm đương nhiên hiểu Cố Nguyên đang dùng ánh mắt nghi ngờ thế nào để , nhưng hề để ý.

Mẹ của bạn năm mươi tuổi, bắt đầu bước thời kỳ mãn kinh, ngày nào cũng gọi điện cằn nhằn giục bạn kết hôn, đến mức bạn từng vì lớn tuổi mãn kinh mà chút bất lực.

Còn , thể ngờ , một trẻ như , mắc bệnh chuunibyou quá nặng mà bất lực?

“Mẹ, còn căn nhà đó nữa ?” Đối mặt với sự nghi ngờ từ trẻ, Quý Kỳ Sâm nhanh chậm buông một câu.

 

 

Loading...