Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:50:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng chấn động đến mức thể tự kiềm chế, bản lý lịch quả thực khiến kinh ngạc.

Tại rõ ràng cũng loại gen đó, mà từng thời khắc huy hoàng như , ngoại trừ việc lớn lên xinh , từ nhỏ việc học hành cũng chỉ ở mức khá mà thôi.

Chẳng lẽ gen thiên tài vẫn là gen lặn phát huy tác dụng cô?

Quý Kỳ Sâm ngước mắt Cố Nguyên: “Hôm qua con cũng tình cờ phái qua xem tình hình của , tỉnh . Hôm qua một cuộc họp quan trọng, vốn định bay qua thăm , ngờ còn ở đó nữa, con liền phái tìm .”

Anh tìm , tất nhiên dễ dàng, huống hồ vốn dĩ một tài liệu của , khi rời khỏi bệnh viện thể sẽ đến khu tập thể .

Nhìn ly nước ép cạn của Cố Nguyên, chu đáo giúp Cố Nguyên đưa qua tờ khăn giấy in hoa tinh xảo, nhạt giọng : “Mẹ, nãy lúc con qua tìm , đang bắt nạt ?”

Cố Nguyên cẩn thận lau khóe miệng, con trai mang vẻ mặt bá khí ngút trời "trời lạnh Vương phá", cô ít nhiều chút bất đắc dĩ, dù để con trai thấy cảnh tượng quả thực chút mất mặt.

Cô khẽ thở dài: “Cũng bắt nạt , chỉ là chiếm mất nhà của ... còn đuổi ngoài.”

Quý Kỳ Sâm thấy, cô dường như chút chột , chột đến mức cụp mắt xuống.

Lập tức trầm mắt, nhạt giọng hỏi: “Bọn họ bây giờ đang ở trong nhà của ?”

Chuyện thì dài...

Cố Nguyên liếc con trai một cái, thở dài, nhỏ giọng : “Chuyện kể từ hơn hai mươi năm ...”

Nói , Cố Nguyên kể bộ ân oán tình thù giữa và em gái kế, chiếm đoạt tiền cứu mạng của , ép đến bước đường cùng thử nghiệm suất điều trị miễn phí của cơ sở nghiên cứu, cùng đường mạt lộ, nghèo rớt mồng tơi. Ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện nhà của chiếm đoạt, còn chiếm luôn cả mặt dây chuyền ngọc để cho .

Vốn dĩ Cố Nguyên cảm thấy những chuyện chút mất mặt, dù đây cũng là đầu tiên hai con họ gặp trong đời, cô cũng hy vọng để ấn tượng cho con trai, nhưng bây giờ thể giáp mặt kể cho con trai lịch sử m.á.u và nước mắt .

nhắc đến những chuyện cũ năm xưa , thật sự là càng nghĩ càng bất đắc dĩ, càng kể càng phẫn nộ, thậm chí chút nghiến răng nghiến lợi: “Cô cướp tất cả đồ đạc của , nhà của , mặt dây chuyền ngọc của , mặt dây chuyền ngọc đó còn là bà ngoại để cho .”

Quý Kỳ Sâm cô gái vì tức giận mà hai má ửng hồng mặt.

Anh nhớ đầu tiên thấy cô, lúc đó mới ba tuổi, thấy những đứa trẻ khác , cũng , thích những dì bên cạnh cha.

Lúc đó cha đưa máy bay, đến viện nghiên cứu đó, thấy "" đặt trong l.ồ.ng kính.

Lúc đó còn nhỏ, thích , nỗ lực học tập vươn lên, trở nên xuất sắc hơn, chỉ để thể cuối tuần cha đưa thăm "". Anh từng năm qua năm khác cầu nguyện bánh sinh nhật, hy vọng tỉnh ăn bánh sinh nhật của .

Hai mươi năm trôi qua, trưởng thành, thích ăn bánh sinh nhật, cũng thích đón sinh nhật nữa, cô tỉnh .

Tỉnh , vẫn là dáng vẻ trẻ trung, mang theo dung nhan già, mặt , hỉ nộ ái ố sống động tươi tắn, rưng rưng nước mắt, tố cáo những kẻ bắt nạt cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-goi-toi-la-me/chuong-7.html.]

Anh lớn lên, tâm tính của cô vẫn dừng ở tuổi mười tám.

Quý Kỳ Sâm trầm giọng : “Mẹ cần lo lắng, là căn nhà do bà ngoại để , thì là di vật quan trọng, con sẽ nghĩ cách dùng thủ đoạn hợp pháp để đòi căn nhà .”

Một bụng tức giận của Cố Nguyên lập tức đông cứng, cô kinh ngạc Quý Kỳ Sâm: “Thật ? Con thể nghĩ cách đòi ?”

Dùng tư duy của hai mươi lăm năm của cô mà nghĩ cũng , chuyện dễ dàng như , thời thế đổi, nhà cũng qua tay hai , tìm chứng cứ?

Tuy nhiên Quý Kỳ Sâm gật đầu, khẳng định : “Tất nhiên.”

Câu trả lời chắc chắn và khẳng định như , khiến Cố Nguyên lập tức thở phào nhẹ nhõm, nó , thì vấn đề gì ?

Nghĩ đến việc nhà và mặt dây chuyền ngọc thể đòi , Cố Nguyên mừng rỡ ngoài ý . nghĩ mặt đây là con trai , với tư cách là một bà già, cô nên quá thiếu trang trọng, vội vàng cố gắng kìm nén niềm vui trong lòng, đầy vẻ cảm kích : “Cảm ơn con, Kỳ”

Ủa, con trai tên gì nhỉ?

Quý Kỳ Sâm: “Con họ Quý, tên Kỳ Sâm.”

Cố Nguyên lúc thật sự ngại ngùng , cô vội vàng mỉm , nhỏ giọng : “Cảm ơn con, Kỳ Sâm.”

Đứa con trai thật .

Ăn cơm xong, Quý Kỳ Sâm hỏi về dự định của Cố Nguyên: “Nhà thì thể đòi , nhưng cần hai ngày. Trước lúc đó, chỗ ở ?”

Một câu của Quý Kỳ Sâm chạm trúng tâm sự của Cố Nguyên.

Cô chỉ mỗi căn nhà đó, đương nhiên là chỗ ở .

Còn về bạn bè, thiết nhất của cô là bà ngoại thì qua đời, những họ hàng xa cách khác hai mươi lăm năm càng thể liên lạc . Còn bạn bè ư? Cố Nguyên chút mờ mịt.

Năm xưa, cô thi đỗ Học viện Điện ảnh hơn một năm thì mắc bệnh nan y, cơ bản còn liên lạc gì với bạn bè nữa. Người duy nhất ở bên cạnh cô là bạn trai Lục Chi Khiêm. Nhớ tới Lục Chi Khiêm, Cố Nguyên khẽ nhíu mày: “Chỗ ở thì , nên định thuê tạm một căn nhà để ở , đợi nghĩ cách đòi nhà của .”

Quý Kỳ Sâm gật đầu, thăm dò hỏi: “Vậy —”

Mặc dù giữa hai mối quan hệ huyết thống gần gũi nhất thế gian, nhưng rốt cuộc vẫn còn xa lạ. Quý Kỳ Sâm trầm ngâm, cố gắng nghĩ xem nên thế nào để tổn thương lòng tự trọng của Cố Nguyên: “Về mặt tài chính, dư dả ?”

Cố Nguyên vội gật đầu: “Tiền hả? Mẹ một ít tiền, chắc là đủ thuê nhà.”

Mặc dù gã tài xế xe dù tống tiền mất một trăm hai, nhưng vẫn còn tám trăm tám mươi tệ. Tám trăm tám mươi tệ đủ để cô thuê một căn nhà ở tạm, còn dư dả sinh hoạt phí cho vài ngày.

 

 

Loading...