Camille: “Tại chung đụng, nhiều phân tích, mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, thể tiếp xúc với khác. Cũng chính là gay. Đương nhiên nhiều hơn, là phương diện đó của căn bản , con gái Tổng thống chính là thủ tiết sống. ai mà , tóm ly hôn , bây giờ cũng kết hôn nữa, cứ ôm khư khư một đứa con trai đó mà sống.”
Cố Nguyên chợt hiểu , nhưng khi hiểu thắc mắc: “Hóa là đàn ông như , thế vẫn tình cờ gặp gỡ ? Đây chẳng là tự chuốc lấy đau khổ ?”
Đâm đầu để thủ tiết sống? Đây chẳng là tự chuốc lấy đau khổ ?
Camille: “Tiền a! Có tiền thì mua mua mua, thủ tiết sống thì tính là gì!”
Cố Nguyên ngẫm nghĩ, hình như cũng lý.
màCô lắc đầu: “Cặp bố con đó a, bố thì cổ quái, con thì trẻ trâu, ai nhắm trúng tiền nhà họ mà gả , đó cứ chờ xui xẻo !”
Camille dang tay: “Nói cũng đúng, nhưng chuyện liên quan gì đến chúng cả!”
Hai phụ nữ xong chuyện của Hoắc Tấn Sâm , nhân tiện bóc phốt sang những chuyện khác. Camille còn kể cho Cố Nguyên một đống tin đồn về Lục Chi Khiêm, mà Cố Nguyên mở mang tầm mắt. Mãi cho đến nửa đêm về sáng, hai mới mơ màng ngủ . Đợi đến khi trời sáng, máy bay đến Thủ đô, Camille ngáp ngắn ngáp dài định về nhà .
Cố Nguyên khi xuống máy bay, sinh sự d.a.o động trong vấn đề theo đứa con trai nào về nhà.
Quý Kỳ Sâm tiến lên: “Mẹ, con sai để hành lý của trong xe . Tư Mã quản gia cho chuẩn xong bữa tối, hàu Ireland nướng phô mai Manchego mà thích ăn, cá tuyết đen nướng sốt cam, sườn heo muối Iberia nướng, còn bánh pudding dâu tây ngàn lớp, súp ngô nấm truffle, bánh bao xá xíu nướng vỏ giòn mà thích ăn cùng với các loại món tráng miệng...”
Cố Nguyên thấy thực đơn , hai mắt lập tức sáng rực.
Mặc dù cua hoàng đế và tôm hùm lớn của Lia Úc Đại ngon, nhưng tay nghề của đầu bếp Michelin nhà con trai Kỳ Sâm thực sự quá cao siêu, đây là một sự tận hưởng khác biệt.
Niếp Ngộ thấy tư thế , thầm c.h.ử.i thề một tiếng Quý Kỳ Sâm đúng là nham hiểm, lập tức bước lên một bước, : “Mẹ, những quần áo trang sức con mua cho đó đều vẫn còn ở nhà. Bây giờ con cho bố trí cho một phòng để quần áo, bên trong chứa đầy những mẫu quần áo trang sức mới nhất của các thương hiệu lớn, xem thử ? Có thể mời cô Camille cùng qua đó, hai thể tùy ý thử các kiểu dáng của các thương hiệu, nếu còn mẫu mới nhất nào , thể bảo họ gọi điện thoại mang tới bất cứ lúc nào.”
Mắt Camille lập tức sáng rực lên, đệch, đây là b.út tích lớn đến mức nào chứ!
Mức độ hiếu kính của con trai đúng là đủ lớn!
Cố Nguyên do dự một chút, vẫn về phía con trai Kỳ Sâm. Đối với một kẻ sành ăn mà , đương nhiên là đồ ăn ngon sức hấp dẫn hơn, còn về quần áo... mặc đại là , cô quá để tâm .
Trong mắt Quý Kỳ Sâm hiện lên ý , nhạt nhẽo liếc Niếp Ngộ một cái: “Đợi hôm nào rảnh rỗi, để qua xem quần áo của .”
Trong lòng Niếp Ngộ chợt cảm thấy , xem về mức độ thấu hiểu , rốt cuộc vẫn còn non kém.
chuyện cũng hết cách, Quý Kỳ Sâm gần quan lộc, quen , đương nhiên sở thích của .
Đường còn dài và gian nan, bắt buộc nghĩ cách.
Quý Kỳ Sâm : “Mẹ, thôi, chúng về nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-goi-toi-la-me/chuong-95.html.]
Nói , sang Camille: “Cô Camille, hôm nay cũng còn sớm nữa, là cô cũng theo chúng về dùng chung bữa tối. Sáng ngày mai tiết, sẽ mời nhà thiết kế chính của VL và một vài thương hiệu khác qua đây, giúp cô và may đo vài bộ quần áo.”
Oa!
Camille kích động đến mức thể kiềm chế : “Được a a!”
Cố Nguyên với Niếp Ngộ: “Con trai, theo Kỳ Sâm về , đợi ngày mai qua chỗ con nha!”
Niếp Ngộ trơ mắt tươi như hoa, trong lòng lạnh ngắt.
Hiệp một, thất bại t.h.ả.m hại.
lúc , Niếp Ngộ nhận một tin nhắn WeChat. Lúc gì tâm trạng mà xem cái đó, định tắt bất cứ lúc nào, nhưng ngay khoảnh khắc định tắt , đột nhiên ý thức điều gì đó, vội vàng mở .
Mở xong, thấy tin nhắn đó là do Gia Cát quản gia của gửi tới.
Gia Cát quản gia: “Thiếu gia, hai ngày nay trong nhà đột nhiên nhận nhiều bưu kiện, nhận bên là ‘Thích Ăn Cỏ’. Ban đầu tưởng nhầm lẫn, đó phát hiện quả thực là bưu kiện gửi đến chỗ chúng . Mấy hôm ngài từng hỏi địa chỉ của chúng , là ngài đặt mua cái gì ?”
Niếp Ngộ thấy tin nhắn , hai mắt sáng rực, ngẩng đầu sang, chỉ thấy theo Quý Kỳ Sâm chuẩn lên xe .
Cậu vội : “Mẹ, mua nhiều đồ mạng ?”
Lúc Cố Nguyên chuẩn lên xe, con trai Quý Kỳ Sâm của cô còn chu đáo đặt tay lên phía cửa xe che chắn để tránh cô đụng đầu. Nghe thấy lời , động tác lên xe của cô dừng : “ , phát hiện một trang mạng Đào Bối, đó cái gì cũng , mua nhiều đồ!”
Đồ mạng Đào Bối quá rẻ, cô đặt nhiều nhiều đơn.
Niếp Ngộ với vẻ n.g.ự.c thành trúc, bước tới, : “Mẹ, những món đồ mua giao tới , giao tới nhà con.”
Khi đến điều , đôi mắt sáng rực lướt qua Quý Kỳ Sâm bên cạnh.
Quý Kỳ Sâm nhíu mày, dự cảm chẳng lành ập mặt.
Quả nhiên, mắt Cố Nguyên lập tức sáng lên: “Đều giao tới ?”
Trong đôi mắt màu nâu nhạt của Niếp Ngộ ngập tràn ý : “Vâng, đều giao tới . Gia Cát quản gia sai cất nhà kho, một cái cũng động , chỉ đợi qua đó bóc bưu kiện thôi.”
Tâm hồn Cố Nguyên lập tức bay bổng, cái gì mà hàu Ireland nướng phô mai Manchego, cái gì mà sườn heo muối Iberia nướng, thậm chí cả cái bánh bao xá xíu nướng vỏ giòn hấp dẫn cũng còn sức hút nữa.