Năm Đói Kém: Ta Bị Bà Nội Đổi Lấy Một Túi Gạo Gả Cho Kẻ Ốm Yếu - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-02-26 08:37:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Ngọc Sinh và Lữ Bất Tài thấy tiếng nàng kêu, vội vàng .
Tiêu Ngọc Sinh bước chân vững chãi, đạp khinh công nhanh ch.óng chạy tới.
Thấy Triệu Lăng Nguyệt ôm lấy cây, xổm mặt đất, tim thắt .
"Làm ?"
Triệu Lăng Nguyệt ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch: "Ta thấy một đáng sợ."
Nói Triệu Lăng Nguyệt đưa tay chỉ về phía khu rừng phía .
Lữ Bất Tài , "Thiếu phu nhân thấy một khuôn mặt chảy xệ ?"
Triệu Lăng Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu lên: "Huynh cũng thấy ?"
Lời thốt , Tiêu Ngọc Sinh và Lữ Bất Tài , mặt đều lộ vẻ phức tạp.
"Nói như , Thiếu phu nhân cũng âm dương nhãn ."
Lữ Bất Tài như thể tìm thấy đồng loại, Triệu Lăng Nguyệt với vẻ hiếu kỳ.
Triệu Lăng Nguyệt: Im lặng
Tiêu Ngọc Sinh: Im lặng
Dưới sự đỡ dậy của Tiêu Ngọc Sinh, Triệu Lăng Nguyệt lên, cẩn thận suy nghĩ về mà nàng thấy.
Nàng về phía nơi .
Phát hiện đất dấu chân.
Lữ Bất Tài nhướng mày: "Đó là ma, ma dấu chân."
Triệu Lăng Nguyệt suýt bật vì .
"Sao ma dấu chân, từng gặp ?"
Lữ Bất Tài đắc ý: "Đương nhiên , từ nhỏ âm dương nhãn, thể thấy những thứ mà khác thấy ."
"Vậy ma trông như thế nào?" Câu hỏi thành công khơi dậy sự tò mò của Triệu Lăng Nguyệt.
Vừa dứt lời, nàng thấy tiếng ho. Cả hai đầu thì thấy Tiêu Ngọc Sinh nắm tay thành nắm đ.ấ.m, đưa lên miệng, khẽ ho khan.
"Đi thôi, chúng ."
Lữ Bất Tài nhướng mày: "Không xem chỗ tiểu hôm qua nữa ?"
Vừa xong, Lữ Bất Tài đỏ mặt Triệu Lăng Nguyệt. Hắn đúng là cái miệng rộng, chuyện mặt cô nương chứ.
Tiêu Ngọc Sinh mặt đen , rõ ràng cũng chút khó chịu.
Triệu Lăng Nguyệt thì cả hai với vẻ kỳ quái. Đây là sở thích gì , xem chỗ tiểu.
Càng tiếp xúc với Tiêu Ngọc Sinh, nàng càng cảm thấy đàn ông kỳ lạ.
Ngay lúc ba đang chuyện, xa truyền đến tiếng la hét kinh hãi, cùng với tiếng v.ũ k.h.í va chạm.
Họ bên xảy chuyện, vội vàng trở .
Chỉ mới bước khỏi khu rừng , một nhóm hắc y nhân từ trời giáng xuống, bao vây lấy bọn họ.
Lữ Bất Tài "khạc" một tiếng: "Từ lũ ch.ó hoang , 'chó khôn cản đường' ?"
Hai hắc y nhân phía lùi , bước chính là gã mặt xí mà Triệu Lăng Nguyệt thấy lúc nãy.
Gương mặt vô cùng khủng khiếp, như thể tạt axit, tròng mắt dường như rơi , gần như chỗ nào khuôn mặt là lành lặn, khiến nàng nhớ đến khung cảnh trong các bộ phim kinh dị.
Triệu Lăng Nguyệt thể thẳng mặt , nàng kỳ thị như , ai mà chẳng yêu cái , thấy cảnh tượng quả thực khiến sợ hãi.
Lữ Bất Tài càng nuốt nước bọt ừng ực. Lần thứ hai thấy khuôn mặt , còn kỹ đến thế, cảm thấy sẽ gặp ác mộng liên tiếp mấy ngày.
“Ta , ngươi sinh xí của ngươi, nhưng bước dọa thì là của ngươi . Mau cút về .” Lữ Bất Tài dời tầm mắt, hai tay chống nạnh, bằng giọng điệu ngông nghênh.
Người “ha ha” một tiếng, giọng thật quái lạ.
Tiêu Ngọc Sinh thấy dấu vết cổ , còn điều gì mà y hiểu rõ nữa .
“Các hạ đến, dám lấy chân diện mục gặp ?”
Gã khựng , đáp: “Quả hổ danh là thế gia Hoàng thương nổi tiếng Thiên Phủ, nhãn lực đích xác hơn thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-doi-kem-ta-bi-ba-noi-doi-lay-mot-tui-gao-ga-cho-ke-om-yeu/chuong-76.html.]
Triệu Lăng Nguyệt kiên nhẫn bọn họ đ.á.n.h đ.ấ.m câu chữ khách sáo, nàng rút chủy thủ trong tay .
“Mấy nam nhân các ngươi thật rề rà, lời thừa thãi dài dòng. Muốn gì thì nhanh lên, còn mau mau trở về gặp cha nương .”
Lời dứt, những hắc y nhân bên cạnh chĩa mũi kiếm về phía họ, xông tới.
Lữ Bất Tài binh khí, đúng, mang cung tiễn bên lưng, nhưng công kích tầm gần, cung tiễn chẳng ích gì chứ? Người xông tới, ngươi giương cung b.ắ.n, e rằng cung còn kịp kéo căng bỏ mạng .
Hắn chỉ thể tay ứng chiến, nhân tiện xem liệu thể thuận tay “mượn” thứ gì .
Không ngờ quyền cước của Lữ Bất Tài tồi, một đối mặt với hai cao thủ cầm kiếm sắc bén mà hề thất thế.
Võ công của Tiêu Ngọc Sinh càng thần diệu hơn, một đối phó với bốn kẻ.
Triệu Lăng Nguyệt chịu kém cạnh, nàng cả đời quyết tâm một nữ cường nhân, thể thua kém hai nam nhân .
Đặc biệt là Lữ Bất Tài, trong ấn tượng của nàng, võ công của Lữ Bất Tài còn bằng nàng cơ mà.
Triệu Lăng Nguyệt vung chủy thủ, “phụt” một tiếng đ.â.m vai một tên, rút mạnh , một chân dài duỗi , đá mạnh bụng một tên khác, khiến tên đó bay xa.
Thấy của c.h.ế.t ít, gã mặt xí nổi giận.
Hắn rút một v.ũ k.h.í tương tự nỏ, nhắm thẳng Triệu Lăng Nguyệt b.ắ.n.
Sở dĩ chọn Triệu Lăng Nguyệt là vì , Tiêu Ngọc Sinh để tâm đến nữ nhân , chỉ cần nàng thương, tất sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của Tiêu Ngọc Sinh, và của sẽ thừa cơ hạ gục y.
Hắn dùng Tiêu Ngọc Sinh để bày bố ván cờ .
lầm.
Ngay khoảnh khắc ám khí bay Tiêu Ngọc Sinh phát hiện. Y vung kiếm đ.á.n.h rơi ám khí, mũi chân nhẹ nhàng nhón lên, bay thẳng về phía gã mặt .
Bắt giặc bắt vua .
Triệu Lăng Nguyệt ngờ gã mặt dám phóng ám tiễn, ha ha, lấy oán trả oán mới là bản tính của nàng.
Nói đến cung nỏ, thứ tiên tiến và lợi hại nhất trong gian của nàng, ai thể sánh bằng?
Sau khi đẩy lui hai hắc y nhân, nàng vung Phi hổ trảo , hình bay v.út lên ngọn cây.
Lấy cung nỏ khỏi gian, nàng nhắm thẳng gã mặt b.ắ.n.
Gã mặt đang vật lộn với Tiêu Ngọc Sinh, thấy ám tiễn bay tới, nghiêng né tránh. Khi thấy mũi tên b.ắ.n cây, lực độ và tốc độ đó loại cung nỏ mà chế tạo .
Đó tuyệt đối là v.ũ k.h.í nhất mà từng thấy.
Gã mặt kinh hãi.
điều khiến kinh ngạc hơn là giây tiếp theo, một mũi ám tiễn b.ắ.n trúng n.g.ự.c, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Và Tiêu Ngọc Sinh cũng nhanh ch.óng đ.â.m một kiếm bụng .
lúc Triệu Lăng Nguyệt đang vui mừng, bỗng nhiên ném một quả b.o.m khói đám đông, xung quanh lập tức chìm trong màn sương mù mịt, chẳng còn thấy rõ bất cứ thứ gì.
Khi bọn họ kịp phản ứng , nhóm biến mất dấu vết.
Tiêu Ngọc Sinh vốn định đuổi theo, nhưng thấy kẻ nhắm Triệu Lăng Nguyệt mà b.ắ.n một mũi tên, y vội vàng phi lên cây.
May mắn , Triệu Lăng Nguyệt né , nhưng cánh tay nàng vẫn xước một vết.
Máu tươi theo tay áo nhỏ giọt xuống.
Tiêu Ngọc Sinh lấy kim sang d.ư.ợ.c từ trong lòng , kéo tay áo nàng lên, sơ cứu đơn giản vết thương.
“Về đến nơi xử lý cẩn thận, đừng cử động bừa bãi nữa.”
Vẻ cẩn thận của y khiến Triệu Lăng Nguyệt bật .
“Vết thương nhỏ thôi, cần căng thẳng.”
Thấy nàng vẫn còn tâm trí đùa giỡn với , Tiêu Ngọc Sinh thở phào nhẹ nhõm, xem nàng dọa sợ.
Quả nhiên nàng khác biệt với những nữ t.ử bình thường. Bị thương đến mức , những , trái còn trêu chọc khác, chút nào hề tỏ bộ tịch.
cũng chính vì điều , Tiêu Ngọc Sinh càng thêm đau lòng.
Những cô nương kiên cường luôn khiến khác kìm mà bảo vệ.
“Đi thôi, chúng nhanh ch.óng trở về, lo Tùy Phong cùng những khác đối phó nổi.” Triệu Lăng Nguyệt .