Năm Đói Kém: Ta Bị Bà Nội Đổi Lấy Một Túi Gạo Gả Cho Kẻ Ốm Yếu - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:00:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Lăng Nguyệt quá nhiều biểu cảm, mặt nàng luôn tươi , nụ của nàng sức lan tỏa, khi đôi mắt sẽ híp thành hình trăng lưỡi liềm.
Tiêu Ngọc Sinh hiểu vì , tim đập thình thịch dữ dội. Chỉ liếc nàng một cái mà thành thế , quá bất thường .
Chẳng lẽ vì trúng độc quá lâu, tim tổn thương nên mới như ?
Tiêu Ngọc Sinh nghiêm trọng nghi ngờ trúng độc dẫn đến tim mạch , quyết định đợi đến Cẩm Châu sẽ tìm Khương thần y đến chữa trị cho .
Nhìn hai đang trò chuyện rôm rả, Tiêu Ngọc Sinh đành tiếp tục dọn dẹp giường chiếu, giăng màn vải lên, giường, dáng một tiểu trượng phu đang chờ thê t.ử về nhà.
Tùy Phong dẫn theo một nửa hộ vệ Tiêu gia và bách tính tuần tra xung quanh. Đội tuần tra lớn hơn , thêm sự tham gia của các phụ nhân, vô cùng náo nhiệt.
Nơi nào các đại thẩm, nơi đó sẽ bao giờ vắng vẻ.
Cây cối ở Rừng Đá nhiều lắm, nhưng đá kỳ dị thì phong phú. Tuy nhiên, nơi như thế rắn rết cũng ít.
Triệu Lăng Nguyệt vốn định ngủ một lát dậy, nàng sợ nửa đêm sẽ nguy hiểm, nhưng mới xuống thì bụng réo lên ầm ĩ.
Mặt Triệu Lăng Nguyệt đỏ bừng, bởi vì tên Tiêu Ngọc Sinh đang ngủ ngay bên cạnh nàng. Ngay mặt mỹ nam mà cái bụng kêu lóc cóc lóc cóc, ừm, nàng thấy mất mặt.
Chỉ thấy Tiêu Ngọc Sinh khẽ nhếch môi, mở gói đồ bên cạnh , lấy một lớp giấy dầu. Khoảnh khắc lớp giấy dầu mở , Triệu Lăng Nguyệt ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào.
“Bánh quế hoa?” Triệu Lăng Nguyệt nuốt nước bọt ngay khi ngửi thấy mùi.
“Ăn , lúc rời Lê Hoa huyện, Tùy Phong mua cho .”
Triệu Lăng Nguyệt vươn tay lấy, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, nàng nhận một vấn đề. Thứ để bao nhiêu ngày , còn ăn ?
Món hẳn là thời hạn sử dụng, thời cổ đại chất bảo quản gì, thời gian lưu giữ chắc chắn lâu.
Thấy Triệu Lăng Nguyệt cầm trong tay mà chần chừ ăn, Tiêu Ngọc Sinh khó hiểu: “Không thích ăn ?”
Triệu Lăng Nguyệt đổ mồ hôi lạnh, nàng thể là dám ăn ?
Thôi , đây cũng là chút tâm ý của , cứ ăn . Không sạch sẽ thì cũng chắc sinh bệnh, ngửi mùi cũng thấy đổi gì lớn, mà còn thơm lắm, chắc là hỏng .
, chỉ cần ngửi thấy hỏng thì sẽ , dù cũng đến mức c.h.ế.t , nhiều lắm là đau bụng thôi.
Mang theo quyết tâm sẽ đau bụng, Triệu Lăng Nguyệt há to miệng, c.ắ.n một miếng lớn nuốt xuống.
Tiêu Ngọc Sinh: ?
Sao cảm giác như nàng đang nuốt độc d.ư.ợ.c .
Không ngờ bánh quế hoa ngon đến bất ngờ, loại đồ ăn vặt từ bột bánh , Triệu Lăng Nguyệt cũng ăn ít, nhưng đây là một trong những loại ngon nhất nàng từng nếm qua.
Nếu là bánh tươi, hương vị lẽ còn tuyệt vời hơn.
Thấy nàng mày mắt đều giãn , lộ rõ vẻ khoái hoạt của một chú mèo con nếm món ngon, Tiêu Ngọc Sinh biểu cảm phong phú mặt nàng chọc .
Hắn nhịn , vươn tay xoa nhẹ đầu nàng.
Thân hình Triệu Lăng Nguyệt cứng đờ, nhất thời nên phản ứng thế nào, nàng cảm thấy như điểm huyệt .
Tiêu Ngọc Sinh xoa đầu nàng là ý gì?
Chẳng lẽ để ý đến ?
Qua ánh mắt của Tiêu Ngọc Sinh, nàng thể thấy bản cũng giật hành động của , tức là hành động đó là vô ý.
chẳng thường , hành động vô thức chính là suy nghĩ chân thật nhất trong nội tâm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-doi-kem-ta-bi-ba-noi-doi-lay-mot-tui-gao-ga-cho-ke-om-yeu/chuong-81.html.]
Triệu Lăng Nguyệt thể khẳng định Tiêu Ngọc Sinh để ý đến nàng .
Nghĩ đến đây, nàng chút mừng thầm nho nhỏ. , ai thể bình tĩnh như nước khi một đại mỹ nam như thế thích chứ? Nàng cũng thánh nhân.
Vui quá!
Còn về việc nàng thích , con gái thì vẫn cần giữ ý tứ một chút, dù thích cũng đợi mở lời , đó mới thích. Tất nhiên, nếu cứ mãi mở lời, với tính cách của Triệu Lăng Nguyệt, nàng chắc chắn sẽ nhịn mà .
Dù , tiền đề xác nhận đối phương cũng thích , Triệu Lăng Nguyệt sẽ kẻ nhát gan.
Nàng Tiêu Ngọc Sinh, cầm một miếng bánh nhét miệng .
“Ngon lắm, chúng cùng ăn nhé.” Triệu Lăng Nguyệt .
Thứ thì cùng hưởng thụ, tất nhiên, nếu là đồ hỏng thì cũng thể để nàng ăn đau bụng, kéo , cùng chịu đựng!
Tiêu Ngọc Sinh khả năng chống cự hành động đút ăn của Triệu Lăng Nguyệt, mặc dù cũng hiểu tại như .
đạo nghĩa phu thê chẳng là như thế ? Ngoài việc kính trọng lẫn , còn cần đề tài chung, sở thích chung, và càng những điều hết.
Đương nhiên, việc chia sẻ sở thích và những tiếp xúc mật với cũng là một thú vui vợ chồng. Tiêu Ngọc Sinh nghĩ, vì họ là vợ chồng, sẽ cố gắng những gì một chồng nên .
Bánh quế hoa vẫn là hương vị đó, là thứ yêu thích, nhưng khi Triệu Lăng Nguyệt đút cho, hương vị dường như thêm vài phần khác biệt.
Cảm thấy khắp ấm áp, như thể bao bọc bởi một điều gì đó, đó là hương vị của hạnh phúc.
Phu thê hai ăn xong bánh ngọt, giường ngước trời, đầy lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ, vầng trăng treo cao, rải xuống ánh bạc lộng lẫy.
Đẹp quá, Triệu Lăng Nguyệt lâu lắm thấy nhiều đến , quả nhiên nơi ô nhiễm thật khác biệt.
Không chỉ trời lấp lánh, ngay cả khí cũng ngọt ngào.
Ngay lúc , giường bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng "phụt" cực lớn.
An thị và Triệu Khiêm giật nhảy khỏi chăn, liên tục thốt lên mấy tiếng kinh hãi.
Triệu Khiêm còn vẻ mặt ghét bỏ đạp Triệu Lăng Vân một cước: “Thằng nhóc thúi , ngươi ăn phân , phóng một cái thí đủ sức xông c.h.ế.t !”
là đứa con hiếu thảo của .
Triệu Lăng Vân vốn ngủ , ai ngờ một cái rắm đ.á.n.h thức chính . Lơ mơ, cha nương ồn, lập tức mất hết buồn ngủ.
Hắn trợn đôi mắt ngây thơ: “Cha, rắm của ai mà thơm cơ chứ? Chính cũng phóng rắm thối đấy thôi.”
Triệu Khiêm đỏ mặt nhéo tai con trai , nhưng mùi đó thật sự khó ngửi, nín một , bước khỏi rèm vải. Cần để thư giãn một chút, bằng nạn đói c.h.ế.t, mà con trai phóng một cái rắm xông c.h.ế.t thì thật là gặp quỷ .
Ở bên cạnh, Triệu Lăng Nguyệt và Tiêu Ngọc Sinh bọn họ chọc .
Đặc biệt là Triệu Lăng Nguyệt, nàng ôm bụng giường, suýt chút nữa là sặc.
Tiêu Ngọc Sinh bất đắc dĩ giúp nàng xoa dịu thở.
mùi đó bay tới rèm bên , Tiêu Ngọc Sinh và Triệu Lăng Nguyệt vì bảo tính mạng, cũng bước khỏi rèm vải.
Triệu Lăng Vân thò đầu , thấy tỷ tỷ và tỷ phu , còn cả Lý Thần ở phía bên cũng nín thở bước , lập tức im lặng. Sức công phá của cái rắm của lớn đến thế ư?
Chẳng qua là thối một chút thôi, còn thối bằng phân trong hố xí mà, tại bỏ chạy hết ?
Vì cái rắm mà gây một trò , tin tức nhanh ch.óng truyền đến tai . Không ít các thẩm, các dì trêu chọc Triệu Lăng Vân, khiến hổ trốn trong rèm vải, tiếp tục ngủ.
Dù ngủ một giấc dậy, cũng còn sức để ý đến cái rắm nữa.